Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sau hai lần thất bại liên tiếp — vụ tấn công ở khu chợ và âm mưu đẩy Khinh Vy vào Hắc Vụ Cốc — Khinh Tuyết và Âu Thế Khang hiểu rằng, họ không thể tiếp tục dùng những thủ đoạn ám muội, khó kiểm soát như trước nữa. Lần này, họ quyết định dồn toàn lực vào một kế hoạch có tính pháp lý chặt chẽ, được chuẩn bị kỹ lưỡng đến từng chi tiết nhỏ nhất, để không còn bất cứ sơ hở nào có thể khiến Khinh Vy thoát khỏi.

Tại phòng kín của khu chính viện, Khinh Tuyết, Âu Thế Khang, cùng Triệu Nhã Trân và Âu Vĩnh Phát ngồi quây quần bàn bạc, không khí căng thẳng bao trùm cả căn phòng dù bên ngoài trời vẫn nắng đẹp.

"Kế hoạch lần này phải hoàn hảo tuyệt đối," Âu Vĩnh Phát lên tiếng, giọng nói của một phú thương từng trải qua không biết bao nhiêu thương trường khốc liệt. "Ta đã cho người chuẩn bị sẵn một bộ hồ sơ, ghi nhận rằng Ngân Khinh Vy đã âm mưu đánh cắp ấn tín riêng của Hộ Bộ Thượng Thư, dùng nó để giả mạo văn thư chuyển nhượng một phần tài sản triều đình vào tay riêng. Đây là tội danh cực kỳ nghiêm trọng, đủ sức khép nàng ta vào tội chết nếu bị kết án."

"Nhưng làm sao để có bằng chứng thuyết phục cho việc này?" Khinh Tuyết hỏi, ánh mắt vẫn còn chút lo lắng sau thất bại liên tiếp trước đó.

"Đó chính là phần quan trọng nhất," Âu Vĩnh Phát đáp, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đầy toan tính. "Ta đã sắp xếp để một gia nhân cũ của Ngân phủ, người từng phục vụ trực tiếp trong phòng lưu trữ ấn tín, biến mất một cách bí mật, sau đó dàn dựng hiện trường như thể người này đã bị sát hại để diệt khẩu, với bằng chứng giả cho thấy chính Khinh Vy là người đã ra tay, nhằm che giấu việc mình đánh cắp ấn tín."

Khinh Tuyết nghe vậy, gương mặt lộ rõ vẻ vừa kinh ngạc vừa hài lòng trước sự tàn nhẫn và tỉ mỉ của kế hoạch này. "Vậy khi nào chúng ta ra tay?"

"Trong vòng nửa tháng tới," Âu Vĩnh Phát đáp, "ta đã lo liệu để một vị quan trong Đại Lý Tự, người mà ta đã có quan hệ thân thiết từ lâu, sẽ tiếp nhận vụ án này và xử lý theo hướng có lợi cho chúng ta. Đại Lý Tự Khanh Quách Bá Ninh tuy nổi tiếng công tâm, nhưng dưới áp lực từ nhiều phía và bằng chứng có vẻ xác thực, ông ta sẽ khó lòng tránh khỏi việc phải tuyên án theo hướng bất lợi cho Khinh Vy."

Triệu Nhã Trân, từ đầu vẫn ngồi im lặng lắng nghe, giờ mới lên tiếng, giọng nói có phần thận trọng. "Còn về gã chồng của Khinh Vy thì sao? Sau vụ Hắc Vụ Cốc, ta e rằng gã ta không hề đơn giản như vẻ ngoài nghèo hèn của mình. Nếu để gã ta tự do hành động, biết đâu sẽ tìm cách phá hỏng kế hoạch của chúng ta vào phút chót."

Âu Thế Khang, người từ đầu vẫn giữ im lặng, giờ mới lên tiếng, ánh mắt hắn ánh lên một tia sáng nham hiểm. "Ta đã nghĩ đến điều đó. Nếu gã ta thực sự có năng lực đặc biệt như những gì đã xảy ra ở Hắc Vụ Cốc, cách tốt nhất không phải là đối đầu trực diện với gã, mà là dùng chính Khinh Vy để khống chế gã. Ta sẽ cho người bắt giữ gã ta ngay trước khi phiên xét xử diễn ra, dùng gã làm con tin, uy hiếp Khinh Vy phải nhận tội ngay tại công đường thay vì phản kháng, kẻo tính mạng của gã sẽ gặp nguy hiểm."

"Đó là một ý hay," Khinh Tuyết gật đầu tán thưởng, "nếu Khinh Vy thực sự có tình cảm sâu đậm với gã chồng nghèo hèn ấy như những lời đồn trong phủ, chị ta chắc chắn sẽ không dám mạo hiểm tính mạng của gã chỉ để tự bảo vệ danh dự của bản thân."

Kế hoạch được thống nhất, và ngay trong đêm đó, một gia nhân tên A Lộc, người từng phục vụ trong phòng lưu trữ ấn tín của Hộ Bộ, đã bị bắt cóc âm thầm, đưa đến một nơi bí mật để chờ đợi bị "xử lý" theo đúng kịch bản đã dàn dựng.

Trong khi đó, tại viện nhỏ phía tây, Khinh Vy hoàn toàn không hay biết về quy mô và mức độ nghiêm trọng của âm mưu mới đang được chuẩn bị nhắm vào mình. Cô vẫn tiếp tục công việc thường ngày, âm thầm củng cố thêm bằng chứng thông qua Kỳ Bá Thành và Bạt Sương, không hề ngờ rằng, lần này, đối phương đã chuẩn bị một đòn tấn công có tính hệ thống và tàn nhẫn hơn nhiều so với những gì cô từng lường trước.

Vài ngày sau, tin tức về việc gia nhân A Lộc mất tích lan truyền khắp Ngân phủ, kèm theo đó là những lời đồn thổi mơ hồ về việc có người nhìn thấy Khinh Vy xuất hiện gần khu vực phòng lưu trữ ấn tín vào đêm hôm A Lộc biến mất. Khinh Vy nghe được tin này qua Vân Nhi, trong lòng lập tức dấy lên một sự cảnh giác cao độ.

"Đây không phải ngẫu nhiên," cô nói với Dịch Thần khi cả hai ngồi bàn bạc trong phòng riêng, "ta chưa từng đến gần phòng lưu trữ ấn tín vào bất cứ đêm nào cả. Đây chắc chắn là một phần của âm mưu vu khống mới, và có lẽ, gia nhân A Lộc kia đã trở thành nạn nhân để dàn dựng hiện trường giả."

Dịch Thần gật đầu, ánh mắt anh nghiêm trọng hẳn lên. "Nếu đúng như vậy, tình hình lần này nghiêm trọng hơn nhiều so với những lần trước. Đây không còn là một âm mưu ám sát bí mật có thể dễ dàng che giấu, mà là một vụ án hình sự có tính pháp lý, một khi đã được đưa ra trước Đại Lý Tự, sẽ rất khó để phủ nhận nếu không có bằng chứng phản bác đủ mạnh."

"Ta cần lập tức cho Bạt Sương tìm hiểu xem A Lộc hiện đang ở đâu," Khinh Vy nói, giọng nói kiên quyết. "Nếu ông ấy vẫn còn sống, đó sẽ là bằng chứng quan trọng nhất để lật ngược toàn bộ vụ án này."

Dịch Thần lập tức cho gọi Bạt Sương đến, giao nhiệm vụ tìm kiếm tung tích của A Lộc trong thời gian sớm nhất có thể. Nhưng chỉ vài ngày sau đó, một tin tức chấn động đã ập đến — quan binh triều đình bất ngờ xuất hiện tại viện nhỏ phía tây, mang theo lệnh bắt giữ chính thức.

"Ngân Khinh Vy," viên chỉ huy đội quan binh xướng đọc lệnh bắt với giọng nói nghiêm nghị, "ngươi bị tố cáo tội danh đánh cắp ấn tín Hộ Bộ và giết người diệt khẩu, theo lệnh của Đại Lý Tự, ngươi phải theo ta về nha môn để thẩm vấn."

Khinh Vy đứng sững người, dù đã lường trước phần nào về khả năng này, nhưng khi thời khắc thực sự đến, cô vẫn không tránh khỏi một cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể. Cô quay sang nhìn Dịch Thần, ánh mắt hai người giao nhau đầy lo lắng nhưng cũng chan chứa quyết tâm.

"Ta sẽ đi theo phu nhân," Dịch Thần nói, bước lên một bước, nhưng viên chỉ huy đã lập tức chặn lại.

"Xin lỗi công tử, lệnh bắt chỉ áp dụng cho phu nhân, công tử không có phận sự gì ở đây."

Đúng lúc đó, từ phía sau, một nhóm người khác bất ngờ xuất hiện, do chính tay chân thân tín của Âu Thế Khang dẫn đầu. "Còn về phần công tử," kẻ cầm đầu nhóm người ấy lên tiếng, giọng điệu đầy đe dọa, "công tử Âu Thế Khang có lời mời công tử đến biệt viện của người để... trò chuyện riêng."

Khinh Vy nhìn thấy Dịch Thần bị vây quanh bởi nhóm người lạ mặt, gương mặt cô biến sắc. "Các người muốn làm gì với chồng ta?"

"Phu nhân yên tâm," kẻ cầm đầu đáp, khóe môi nhếch lên một nụ cười giả tạo, "chỉ cần phu nhân ngoan ngoãn hợp tác trong phiên xét xử sắp tới, công tử đây sẽ được đối đãi tử tế. Nhưng nếu phu nhân có bất cứ hành động phản kháng hay tìm cách chống đối nào, chúng tôi cũng không dám chắc điều gì sẽ xảy ra với công tử."

Lời đe dọa trần trụi ấy khiến Khinh Vy nghiến chặt hàm răng, trong lòng dâng lên một cơn phẫn nộ tột độ, nhưng cô hiểu rõ, vào lúc này, phản kháng bằng vũ lực chỉ càng đẩy Dịch Thần vào nguy hiểm lớn hơn. Cô đưa mắt nhìn anh, cố gắng truyền tải một thông điệp không lời — hãy bình tĩnh, hãy tin tưởng, mọi chuyện vẫn còn cơ hội xoay chuyển.

Dịch Thần, dù trong lòng sục sôi ý muốn dùng sức mạnh thật sự của mình để phá tan toàn bộ nhóm người này ngay lập tức, nhưng anh cũng hiểu, nếu hành động hấp tấp vào lúc này, không chỉ bản thân anh mà cả Khinh Vy cũng sẽ gặp nguy hiểm lớn hơn, và quan trọng hơn, thân phận thật sự của anh sẽ bị phơi bày trước khi thời cơ chín muồi. Anh khẽ gật đầu với Khinh Vy, ánh mắt kiên định như một lời hứa thầm lặng.

"Được, ta sẽ đi theo các ngươi," anh nói, giọng nói bình thản đến kỳ lạ dù đang trong hoàn cảnh bị đe dọa, "nhưng nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra với phu nhân ta trong lúc thẩm vấn, các ngươi và chủ nhân của các ngươi sẽ phải trả giá đắt."

Cả hai người bị áp giải đi hai hướng khác nhau, một người về phía nha môn Đại Lý Tự, một người về phía biệt viện của Âu Thế Khang. Đứng nhìn theo bóng dáng Dịch Thần dần khuất xa, Khinh Vy cảm nhận rõ ràng, đây chính là thời khắc nguy hiểm nhất mà cô từng phải đối mặt kể từ khi trùng sinh — không chỉ danh dự, gia sản, mà cả tính mạng của cô và người cô yêu thương đều đang treo lơ lửng trên một sợi chỉ mong manh.

Đã sao chép liên kết chương