Chương 14
Chương 14 — Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn
Đêm đó, sau khi trở về viện nhỏ, Khinh Vy tắm rửa xong xuôi, thay xiêm y sạch sẽ, nhưng tâm trí vẫn không thể nào bình tĩnh trở lại hoàn toàn sau biến cố suýt chết ban chiều. Cô ngồi bên bàn trang điểm, ánh nến lung linh chiếu lên gương mặt vẫn còn chút xanh xao, khi có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
"Vào đi," cô đáp, biết chắc đó là Dịch Thần.
Cửa phòng mở ra, Dịch Thần bước vào, tay bưng một chén trà ấm. "Ta pha cho phu nhân một chén trà gừng, uống vào sẽ đỡ lạnh hơn." Anh đặt chén trà xuống bàn trước mặt cô, ánh mắt vẫn còn thoáng chút áy náy.
"Cảm ơn chàng," Khinh Vy đáp, nhận lấy chén trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa qua đôi tay lạnh giá của cô. "Chàng ngồi xuống đi, ta có nhiều điều muốn hỏi chàng."
Dịch Thần ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt anh nhìn cô với vẻ chuẩn bị tinh thần cho một cuộc trò chuyện quan trọng. "Phu nhân cứ hỏi, ta sẽ trả lời trong khả năng có thể."
"Chàng đã nói, sẽ chờ đến thời cơ thích hợp mới nói ra toàn bộ sự thật," Khinh Vy nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định, "ta không ép chàng phải nói hết ngay bây giờ. Nhưng ta muốn biết, thứ khí tức nguy hiểm ở Hắc Vụ Cốc hôm nay, có phải chàng đã biết trước điều gì đó không? Cách chàng phản ứng, không giống như một người tình cờ cảm nhận được nguy hiểm, mà giống như chàng đã có sự chuẩn bị từ trước."
Dịch Thần trầm ngâm một lúc, cân nhắc kỹ lưỡng trước khi trả lời. "Phu nhân quả nhiên tinh tường. Ta có thể nói với phu nhân một phần sự thật, dù chưa thể tiết lộ hết. Ta đến kinh thành Đại Lương này không đơn thuần chỉ vì cuộc sống mưu sinh bình thường. Ta đang tìm kiếm một thứ quan trọng đã thất lạc từ lâu, và đồng thời, ta cũng nhận được tin báo rằng có một mối nguy hiểm liên quan đến Hắc Vụ Cốc đang âm thầm hình thành ở khu vực này."
"Thứ chàng tìm kiếm là gì?" Khinh Vy hỏi, ánh mắt tò mò.
"Đó là một phần sức mạnh cốt lõi của ta, đã thất lạc xuống trần gian nhiều năm trước," Dịch Thần đáp, giọng nói trầm thấp, "ta không thể nói rõ hơn vào lúc này, nhưng ta hứa, một khi mọi chuyện đã rõ ràng, ta sẽ kể cho phu nhân nghe toàn bộ câu chuyện, không thiếu sót bất cứ chi tiết nào."
Khinh Vy nhìn anh, trong lòng dâng lên một sự tôn trọng chân thành trước sự thành thật có giới hạn nhưng không hề né tránh của anh. "Ta hiểu," cô đáp, "mỗi người đều có những gánh nặng riêng cần phải mang. Ta sẽ không ép chàng phải nói ra tất cả trước khi chàng sẵn sàng."
Cô ngừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. "Nhưng ta cũng muốn chàng biết, về phần mình, ta cũng có một bí mật lớn mà ta chưa từng nói với ai, kể cả với chàng."
Dịch Thần nhìn cô, ánh mắt anh lộ rõ sự chú ý. "Phu nhân muốn nói gì?"
Khinh Vy hít một hơi thật sâu, cân nhắc rất lâu trước khi quyết định. Cô biết, sau những gì đã xảy ra, sau khi Dịch Thần đã liều mình để lộ một phần sức mạnh của mình để cứu cô, cô cũng nên đáp lại bằng một phần sự thật của chính mình, để xây dựng thêm nền tảng tin tưởng vững chắc giữa hai người.
"Vụ tấn công ở khu chợ, vụ việc ở Hắc Vụ Cốc hôm nay, đều không phải ngẫu nhiên," cô nói, giọng nói chậm rãi nhưng chắc chắn, "ta đã nghi ngờ từ trước rằng có người trong Ngân phủ đang âm mưu hãm hại ta, và ta đã âm thầm chuẩn bị đối phó với điều đó ngay từ những ngày đầu tiên sau hôn lễ."
"Ta cũng đã đoán được phần nào điều đó," Dịch Thần đáp, "nhưng phu nhân làm sao có thể biết trước để chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy? Đây không giống như một sự cảnh giác thông thường."
Khinh Vy im lặng một lúc lâu, ánh mắt cô nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu sáng dịu dàng. Cuối cùng, cô quyết định, dù biết đây là một bí mật khó tin đến mức nào, cô cũng nên chia sẻ với người đã hai lần cứu mạng mình. "Chàng có tin vào chuyện trùng sinh không?"
Dịch Thần khẽ giật mình, ánh mắt anh nhìn cô với một sự ngạc nhiên thực sự. "Phu nhân đang nói..."
"Đúng vậy," Khinh Vy gật đầu, giọng nói trở nên trầm lắng, "ta đã từng chết một lần, ngay trong đêm động phòng của kiếp trước, bị chính em gái cùng cha khác mẹ của ta và vị hôn phu giàu có mà nàng ta cấu kết cùng hãm hại. Ta trùng sinh trở lại đúng buổi sáng của ngày Đại Hôn Lễ, mang theo toàn bộ ký ức của kiếp trước ấy."
Cô kể lại vắn tắt cho anh nghe về những gì đã xảy ra ở kiếp trước — sự phản bội của Khinh Tuyết, sự cấu kết của Âu Thế Khang, sự ruồng bỏ của phụ thân, và cái chết oan uổng trong chính đêm tân hôn dưới lưỡi dao của một sát thủ vô danh. Cô cũng kể về hình ảnh cuối cùng cô nhìn thấy trước khi nhắm mắt — bóng dáng đau đớn bất lực của chính Dịch Thần đứng ở góc phòng.
Dịch Thần lắng nghe trong im lặng, gương mặt anh dần trở nên trầm trọng, đôi mắt anh ánh lên một nỗi đau xót khó tả khi nghe đến đoạn cô kể về cái chết của mình ở kiếp trước, và đặc biệt là về hình ảnh của chính anh trong khoảnh khắc cuối cùng ấy.
"Vậy ra," anh nói, giọng nói khàn đi vì xúc động, "ở một kiếp sống khác, ta đã không thể bảo vệ được phu nhân, đã phải chứng kiến phu nhân chết trong đau đớn mà không thể làm gì được sao?"
"Đúng vậy," Khinh Vy đáp, ánh mắt cô cũng ngấn lệ, "nhưng kiếp này, ta đã quyết tâm thay đổi mọi chuyện, không để lịch sử lặp lại theo cách bi thảm ấy nữa. Và ta tin, chính vì đã biết trước những gì có thể xảy ra, ta mới có thể chuẩn bị kỹ lưỡng như hiện tại."
Dịch Thần vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, một cử chỉ thân mật mà trước đây anh chưa từng chủ động làm. "Ta xin lỗi, vì kiếp trước ta đã không đủ mạnh mẽ để bảo vệ phu nhân. Nhưng ta hứa, kiếp này, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì, ta sẽ không để bất cứ ai có thể làm hại phu nhân thêm một lần nào nữa."
Khinh Vy nhìn anh, cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ bàn tay anh đang truyền qua, một cảm giác an toàn mà cô chưa từng có được kể từ sau cái chết oan uổng của kiếp trước. "Cảm ơn chàng," cô nói, giọng nói nghẹn ngào nhưng chan chứa niềm tin, "có chàng ở bên, ta tin rằng, lần này, chúng ta sẽ cùng nhau viết lại một kết cục hoàn toàn khác."
Đêm đó, hai người ngồi bên nhau đến tận khuya, không còn là những cuộc đối thoại thăm dò cẩn trọng như trước, mà là những chia sẻ chân thành, sâu sắc, xây dựng nên một sự gắn kết vững chắc hơn bao giờ hết giữa hai con người đã cùng nhau trải qua sinh tử. Dù vẫn còn rất nhiều bí mật chưa được hé lộ hoàn toàn, nhưng lòng tin giữa họ, qua đêm nay, đã được củng cố đến một mức độ sâu sắc chưa từng có.
Sáng hôm sau, khi Vân Nhi bưng nước rửa mặt vào phòng, cô nàng khựng lại một chút khi nhìn thấy cách Khinh Vy và Dịch Thần ngồi cạnh nhau bên bàn ăn sáng, khoảng cách giữa hai người dường như đã gần gũi hơn hẳn so với trước đây, ánh mắt trao đổi giữa họ cũng chan chứa một sự ấm áp mà trước kia cô chưa từng thấy.
"Tiểu thư hôm nay trông vui vẻ hơn nhiều," Vân Nhi nhận xét, không giấu được nụ cười tinh nghịch khi đặt khay nước xuống.
"Có lẽ vậy," Khinh Vy đáp, khẽ mỉm cười, ánh mắt liếc nhìn Dịch Thần một cái đầy ý nhị, "sau một đêm dài, ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều."
Dịch Thần chỉ khẽ cười, không nói gì thêm, nhưng trong lòng anh cũng cảm nhận rõ ràng một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra. Từ một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng sự thăm dò, nghi hoặc lẫn nhau, giờ đây đã dần chuyển hóa thành một mối quan hệ được xây dựng trên nền tảng của lòng tin và sự chia sẻ chân thành — điều mà trong suốt hàng trăm năm cô độc trên đỉnh cao quyền lực của Cửu Tiêu Giới, anh chưa từng dám mơ tới sẽ có được từ một người phàm trần.
Vân Nhi lui ra ngoài, trong lòng thầm mừng cho tiểu thư của mình. Dù vẫn còn nhiều điều cô chưa hiểu rõ về những biến cố dồn dập gần đây, nhưng cô tin tưởng tuyệt đối rằng, dưới sự dẫn dắt khôn ngoan của Khinh Vy và sự bảo vệ vững chắc của Dịch Thần, mọi sóng gió rồi sẽ qua đi.
Buổi trưa hôm đó, Khinh Vy tranh thủ lúc rảnh rỗi, ngồi viết lại toàn bộ những gì đã xảy ra kể từ ngày trùng sinh đến nay vào một cuốn sổ nhỏ, cất giấu kỹ trong ngăn kéo có khóa riêng. Cô ghi chép tỉ mỉ từng sự kiện, từng manh mối, từng cái tên liên quan — không chỉ để giúp bản thân sắp xếp lại tư duy một cách rõ ràng, mà còn để phòng trường hợp có bất trắc xảy đến với chính mình, vẫn còn một bằng chứng bằng văn bản có thể giúp người khác tiếp tục cuộc điều tra dang dở.
"Nếu một ngày ta không còn ở đây nữa," cô thầm nghĩ khi gấp cuốn sổ lại, "ít nhất, sự thật cũng sẽ không bị chôn vùi mãi mãi." Đó là một suy nghĩ nặng nề, nhưng cô hiểu rằng, trong cuộc chiến đầy hiểm nguy này, luôn cần phải chuẩn bị cho cả những tình huống xấu nhất, dù bản thân cô vẫn luôn giữ vững niềm tin vào một kết cục tốt đẹp hơn.