Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn
8 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

"Ngân Khinh Tuyết, Âu Thế Khang, cùng Triệu Nhã Trân," Quách Bá Ninh dõng dạc, "tội danh các ngươi..."

"Không!"

Khinh Tuyết hét lên, một tiếng hét xé toạc cả sự trang nghiêm của công đường. Nàng đã mất tất cả. Danh dự. Vị trí. Cả kẻ nàng từng tin là tình yêu. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng cùng cực ấy, lý trí của nàng vỡ vụn.

Nàng giật lấy thanh đoản đao giấu trong ống tay áo — thứ vũ khí nàng đã mang theo phòng thân từ lâu — lao thẳng về phía Khinh Vy. "Nếu ta không thể sống tốt, ngươi cũng đừng hòng sống yên!"

Tiếng thét kinh hoàng vang khắp đại sảnh. Quan binh phản ứng không kịp. Khinh Vy chỉ kịp lùi lại một bước, ánh mắt cô nhìn thẳng vào lưỡi đao đang lao tới, trong đầu thoáng qua hình ảnh của một lưỡi dao khác, từ một đêm động phòng của một kiếp sống đã qua.

"Không phải lần này," cô nghĩ, dồn hết sức bình sinh để né tránh.

Nhưng nàng không cần phải né.

Một luồng ánh sáng vàng kim chói lòa xé toạc không gian, nhanh đến mức không ai kịp nhìn rõ. Tạ Dịch Thần xuất hiện, chắn ngay giữa lưỡi đao và Khinh Vy, tay anh chụp lấy cổ tay Khinh Tuyết, chỉ một cái siết nhẹ, thanh đoản đao rơi xuống nền đá vang lên tiếng "keng" lạnh lẽo.

Cả đại sảnh chết lặng.

Không ai kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Người đàn ông đáng lẽ đang bị giam giữ tại biệt viện của Âu Thế Khang, giờ đứng sừng sững giữa công đường, toàn thân bao phủ một quầng hào quang vàng kim rực rỡ, đôi mắt anh ánh lên sắc vàng sâu thẳm, không còn chút gì của một "chú rể nghèo hèn" mà cả kinh thành từng khinh miệt.

"Chàng..." Khinh Vy thì thầm, tim đập dồn dập.

Dịch Thần buông tay Khinh Tuyết, nàng ngã sụp xuống đất, kinh hãi tột độ. Anh quay lại nhìn Khinh Vy, ánh mắt dịu lại trong khoảnh khắc. "Ta đến muộn."

"Làm sao chàng ra được?" Cô hỏi, giọng vẫn còn run.

"Bọn chúng nhận lệnh giết ta ngay khi biết phiên tòa đã lộ," Dịch Thần đáp, "ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phá vòng vây, dùng hết tốc lực trở về đây. Ta cảm nhận được nàng gặp nguy hiểm, không thể chậm trễ thêm một khắc nào."

Phía sau anh, hai mươi tên võ sĩ canh giữ tại biệt viện của Âu Thế Khang giờ đã nằm la liệt, bất tỉnh nhưng không một ai bị thương nặng — Dịch Thần, dù buộc phải phá vòng vây bằng toàn lực, vẫn giữ lại một phần lý trí để không xuống tay tàn nhẫn với những kẻ chỉ đơn thuần làm theo lệnh chủ nhân. Bạt Sương, không biết từ lúc nào, cũng đã xuất hiện ngay sau lưng anh, thở hổn hển vì chạy đuổi theo tốc độ kinh người của huynh đệ mình.

"Huynh đệ, huynh chạy nhanh quá, ta suýt không theo kịp," Bạt Sương nói, giọng vẫn còn hổn hển, nhưng ánh mắt anh ánh lên một sự nhẹ nhõm khó tả. Đã đến lúc, thân phận thật sự của Chí Tôn không còn cần phải giấu diếm nữa, và trong lòng Bạt Sương, đó là một cảm giác giải thoát hơn là lo lắng.

Quách Bá Ninh đứng bật dậy khỏi bệ cao, kinh ngạc tột độ. "Ngươi... ngươi là ai? Sức mạnh vừa rồi..."

Cả đại sảnh nín thở chờ câu trả lời.

Dịch Thần quay người, đối diện với toàn bộ triều đình Đại Lương đang có mặt, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt kinh hoàng, sững sờ, không dám tin vào những gì vừa chứng kiến. Anh biết, khoảnh khắc này không thể trì hoãn thêm nữa. Bí mật anh đã cố gắng giữ kín suốt bao tháng ngày vi hành nhân gian, giờ đây, để cứu người anh yêu thương, buộc phải phơi bày trọn vẹn.

"Ta tên Tạ Dịch Thần," anh nói, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh, mang theo một uy nghiêm không thể chối cãi, "nhưng đó không phải toàn bộ thân phận của ta. Ta là Chí Tôn của Cửu Tiêu Giới."

Tiếng "ồ" kinh hãi vang lên khắp nơi. Cửu Tiêu Giới — cái tên chỉ tồn tại trong truyền thuyết, trong những câu chuyện cổ xưa được truyền miệng qua nhiều đời, một thánh vực ẩn giấu tách biệt hẳn khỏi trần gian, nơi những bậc tu vi cao thâm không ai dám tưởng tượng sinh sống. Không một ai trong đại sảnh này từng nghĩ, một truyền thuyết như vậy lại có thể hiện diện bằng xương bằng thịt ngay trước mắt họ.

Ngân Bá Viễn đứng lặng người, hai chân run rẩy suýt khuỵu xuống. Ông nhớ lại từng cử chỉ coi thường, từng lời trách mắng ông đã dành cho chàng rể "nghèo hèn" này kể từ ngày Đại Hôn Lễ, giờ đây mỗi ký ức ấy đều trở thành một nhát dao tự trách móc cứa vào lòng ông. "Ta... ta đã đối xử vô lễ với một vị Chí Tôn," ông lẩm bẩm, gương mặt trắng bệch, "trời ơi, ta đã làm gì vậy."

Nhiều vị quan lại trong đại sảnh cũng vội vàng quỳ rạp xuống, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Dịch Thần, dù trước đó không lâu, chính họ cũng từng buông những lời thì thầm khinh miệt về "gã chồng nghèo hèn" của đích nữ Ngân phủ.

"Ta vi hành xuống nhân gian," Dịch Thần tiếp tục, "vì một phần sức mạnh cốt lõi của ta đã thất lạc nơi đây nhiều năm trước, và vì ta nhận được tin báo có kẻ đang âm mưu động đến Vực Hoàng Tuyền, một mối nguy có thể đe dọa cả trần gian lẫn Cửu Tiêu Giới." Anh liếc nhìn về phía Âu Vĩnh Phát, ánh mắt lạnh như băng. "Nhóm người ngươi thuê để nghiên cứu Hắc Vụ Cốc, không đơn thuần chỉ là những kẻ am hiểu thuật pháp bình thường. Chúng đang dò đường mở lối vào Vực Hoàng Tuyền, một việc làm có thể khiến cả Đại Lương phải trả giá bằng máu của vô số sinh linh vô tội."

Âu Vĩnh Phát tái mặt, lùi lại, không còn dám nói một lời biện hộ nào.

"Nhưng hôm nay," Dịch Thần nói tiếp, giọng nói dịu lại khi quay sang nhìn Khinh Vy, "ta không đến đây để nói về Cửu Tiêu Giới hay Vực Hoàng Tuyền. Ta đến đây, vì người phụ nữ này." Anh nắm lấy tay Khinh Vy, xiết chặt. "Nàng đã dùng trí tuệ, sự kiên nhẫn, và lòng dũng cảm của mình để vạch trần một âm mưu mà bất cứ ai khác cũng đã gục ngã từ lâu. Nàng xứng đáng được minh oan, được tôn trọng, và ta sẽ không để bất cứ ai một lần nữa dám đụng đến nàng."

Khinh Vy nhìn anh, nước mắt lăn dài, không phải vì sợ hãi hay đau khổ, mà vì một niềm hạnh phúc vỡ òa khó gọi tên. Cô đã biết chồng mình không hề đơn giản, đã đoán được phần nào về sức mạnh phi thường của anh, nhưng chưa bao giờ cô dám tưởng tượng, người đàn ông cô chọn giữa cả triều đình trong Đại Hôn Lễ, lại chính là bậc Chí Tôn của cả một thánh vực huyền thoại.

Khinh Tuyết, vẫn còn quỳ sụp trên nền đá, ngước lên nhìn cảnh tượng trước mắt, gương mặt nàng trắng bệch không còn giọt máu. "Không thể nào," nàng lẩm bẩm, "ta đã thua... thua một cách thảm hại đến vậy sao?"

Quách Bá Ninh, sau một hồi trấn tĩnh lại tinh thần trước sự thật chấn động vừa được phơi bày, đứng dậy, giọng nói vẫn còn run nhưng đã lấy lại được vẻ uy nghiêm của một vị quan đứng đầu cơ quan tư pháp. "Bẩm... bẩm Chí Tôn đại nhân, vụ án Ngân Khinh Vy, căn cứ vào toàn bộ bằng chứng và lời thú tội vừa rồi, thần tuyên bố bị cáo hoàn toàn vô tội. Ngân Khinh Tuyết, Âu Thế Khang, Triệu Nhã Trân, cùng Âu Vĩnh Phát, sẽ phải chịu tội theo đúng luật pháp Đại Lương vì tội danh vu khống, giả mạo văn thư triều đình, bắt cóc, uy hiếp nhân chứng, và âm mưu sát hại."

Tiếng reo hò vui mừng vang lên từ phía người dân đứng ngoài cổng nha môn, tin tức lan truyền nhanh như gió. Đích nữ Ngân phủ, người từng bị cả kinh thành đàm tiếu vì quyết định gả cho kẻ nghèo hèn, giờ đây không chỉ được minh oan, mà còn phát hiện ra chồng mình chính là một bậc Chí Tôn huyền thoại.

Nhưng giữa niềm vui vỡ òa ấy, Khinh Vy vẫn còn một việc chưa hoàn thành. Cô quay sang nhìn Khinh Tuyết, ánh mắt cô không còn oán hận, chỉ còn một sự tiếc nuối sâu sắc. "Khinh Tuyết," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, "ta không hận muội vì đố kỵ. Ai cũng có quyền mong muốn được yêu thương, được công nhận. Ta chỉ tiếc, muội đã chọn con đường sai lầm để đạt được điều đó, và cuối cùng, con đường ấy đã phản bội lại chính muội trước tiên."

Khinh Tuyết không đáp, chỉ cúi gằm mặt xuống, hai vai run lên trong tiếng nấc nghẹn ngào, không biết là vì hối hận, vì tủi nhục, hay vì cả hai.

Âu Thế Khang, đứng cách đó không xa, nhìn cảnh tượng trước mắt với ánh mắt trống rỗng. Toàn bộ kế hoạch tỉ mỉ mà cha con hắn cùng Khinh Tuyết đã dày công xây dựng, giờ sụp đổ tan tành chỉ trong khoảnh khắc, không phải vì một sơ hở nhỏ nào trong tính toán, mà vì họ đã đánh giá sai hoàn toàn về đối thủ mà mình lựa chọn để hãm hại. Hắn cười khan, một tiếng cười cay đắng đến rợn người. "Cả đời ta tính toán thiệt hơn, cuối cùng lại thua trước một kẻ mà ta từng xem là rác rưởi không đáng để tâm."

Quan binh nhanh chóng tiến đến, khóa chặt tay chân Khinh Tuyết, Âu Thế Khang, Triệu Nhã Trân và Âu Vĩnh Phát, chuẩn bị áp giải cả bốn người về giam giữ chờ ngày thi hành án theo phán quyết chính thức. Trước khi bị dẫn đi, Khinh Tuyết ngoái đầu nhìn lại Khinh Vy một lần cuối, ánh mắt phức tạp đến khó tả — vừa hận thù, vừa tủi nhục, vừa như đang cầu xin một điều gì đó mà chính nàng cũng không dám gọi thành tên.

Khinh Vy nhìn theo bóng dáng em gái mình khuất dần sau cánh cửa đại sảnh, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn trống rỗng khó tả. Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng vết thương giữa hai chị em, có lẽ, sẽ không bao giờ có thể lành lặn hoàn toàn.

Đã sao chép liên kết chương