Chương 8
Chương 8 — Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn
Buổi sáng hôm ấy, trời trong xanh hiếm hoi sau nhiều ngày mưa dầm, Khinh Vy quyết định cùng Vân Nhi ra chợ phiên ngoài kinh thành để mua thêm ít vải vóc và thuốc men dự trữ cho viện nhỏ. Đây là lần đầu tiên kể từ ngày cưới, cô rời khỏi khuôn viên Ngân phủ, và cô không hề hay biết rằng, chuyến đi tưởng chừng bình thường này đã lọt vào tầm ngắm của những kẻ đang âm thầm theo dõi mình theo lệnh của Khinh Tuyết.
Chợ phiên kinh thành Đại Lương vào buổi sáng luôn tấp nập người qua lại, tiếng rao hàng vang vọng khắp các con phố lát đá, mùi hương thức ăn hòa quyện với mùi vải vóc, gia vị tạo nên một không khí nhộn nhịp đặc trưng. Khinh Vy và Vân Nhi len lỏi giữa dòng người, ghé qua từng sạp hàng, chọn lựa cẩn thận từng món đồ cần thiết.
Đang mải chọn một tấm vải bông mềm mại tại một sạp hàng nhỏ, Khinh Vy bỗng cảm nhận một luồng khí lạ thoảng qua, một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên trong lòng mà cô không thể lý giải rõ ràng. Ký ức kiếp trước của cô, dù không có tình huống tương tự, nhưng bản năng sinh tồn được rèn giũa qua một lần chết oan uổng khiến cô trở nên nhạy cảm hơn hẳn với những dấu hiệu nguy hiểm xung quanh.
"Vân Nhi, chúng ta về thôi," cô nói, giọng có phần vội vã, kéo tay cô nha hoàn đang mải mê xem một xấp lụa màu.
"Dạ? Nhưng tiểu thư còn chưa mua đủ thuốc men mà," Vân Nhi ngạc nhiên hỏi.
"Không sao, để lần sau," Khinh Vy đáp, mắt lướt nhanh quan sát xung quanh, cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của cảm giác bất an vừa rồi.
Nhưng đã quá muộn. Ngay khi hai người vừa rẽ vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ hơn để đi tắt về phía cổng thành, ba bóng người bịt mặt bất ngờ xuất hiện từ trong bóng tối, chặn ngang lối đi. Vân Nhi hét lên kinh hãi, còn Khinh Vy theo bản năng lùi lại một bước, tim đập thình thịch nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài.
"Các người là ai? Muốn gì?" Cô hỏi, giọng nói cố giữ không run.
Không một lời đáp, một trong ba bóng người rút ra một con dao găm sáng loáng, tiến thẳng về phía Khinh Vy với tốc độ nhanh đến bất ngờ. Vân Nhi hét lên thất thanh, còn Khinh Vy chỉ kịp nhắm mắt lại, trong đầu thoáng qua hình ảnh của đêm động phòng định mệnh kiếp trước, tưởng chừng lịch sử sắp lặp lại một lần nữa.
Nhưng nhát dao ấy không bao giờ chạm được đến cô.
Một bóng người khác đã kịp lao đến từ phía sau, chỉ trong tích tắc đã chặn đứng cánh tay cầm dao, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, kẻ tấn công rú lên đau đớn, con dao rơi xuống đất. Khinh Vy mở mắt ra, nhìn thấy Tạ Dịch Thần đang đứng chắn ngay trước mặt mình, dáng người anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh lạ thường, như thể vừa chỉ làm một việc hết sức bình thường chứ không phải vừa bẻ gãy tay của một kẻ tấn công có vũ khí.
Hai kẻ còn lại, thấy đồng bọn bị hạ gục chỉ trong nháy mắt, có chút do dự nhưng vẫn liều lĩnh lao vào tấn công cùng lúc từ hai hướng. Dịch Thần khẽ nghiêng người, né tránh một cách nhẹ nhàng như đang múa, tay phải chộp lấy cổ tay kẻ tấn công bên trái, xoay một vòng khiến hắn ngã sấp xuống đất, đồng thời chân phải đá văng vũ khí của kẻ bên phải, tất cả diễn ra chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi.
Ba kẻ tấn công, kẻ gãy tay, kẻ bị đè xuống đất, kẻ mất vũ khí, đều không còn khả năng chống cự. Dịch Thần đứng thẳng người, ánh mắt lạnh lùng quét qua cả ba, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy hiếp. "Ai phái các ngươi đến đây?"
Không ai trong ba kẻ dám lên tiếng, chỉ có ánh mắt hoảng loạn nhìn nhau. Dịch Thần khẽ nhíu mày, định tiến thêm một bước để ép cung, nhưng đúng lúc đó, một tiếng còi hiệu vang lên từ đầu hẻm — dường như có người đang tiếp cận. Ba kẻ tấn công lập tức lợi dụng khoảnh khắc phân tâm ấy, vùng dậy bỏ chạy tán loạn về các hướng khác nhau, biến mất vào mê cung ngõ hẻm chằng chịt của khu chợ trước khi Dịch Thần kịp phản ứng.
"Chàng..." Khinh Vy đứng sững người, nhìn Dịch Thần với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa phức tạp. Cô đã từng nghi ngờ về khả năng đặc biệt của anh, nhưng tận mắt chứng kiến anh xử lý ba kẻ tấn công có vũ khí một cách nhẹ nhàng, gần như không tốn chút sức lực nào, vẫn khiến cô không khỏi choáng váng.
Dịch Thần quay lại nhìn cô, ánh mắt thoáng qua một tia lo lắng chân thành. "Phu nhân có bị thương ở đâu không?"
"Ta không sao," Khinh Vy đáp, giọng còn hơi run, "nhưng chàng... tại sao chàng lại có mặt ở đây đúng lúc này? Và võ công của chàng..."
Dịch Thần im lặng một lúc, ánh mắt anh nhìn cô, dường như đang cân nhắc xem nên trả lời đến đâu. "Ta tình cờ đi ngang qua khu chợ, thấy phu nhân có vẻ vội vã rời đi nên đã theo sau xem có chuyện gì. Về võ công," anh ngừng lại một chút, "ta từng học được vài chiêu thức phòng thân từ một vị sư phụ khi còn nhỏ, chỉ là chưa có dịp thi triển trước mặt phu nhân mà thôi."
Câu trả lời ấy nghe qua có vẻ hợp lý, nhưng Khinh Vy biết rõ nó còn thiếu sót rất nhiều. Một "vài chiêu thức phòng thân" không thể nào giúp một người bẻ gãy tay đối phương chỉ bằng một cú chộp nhẹ nhàng, cũng không thể giải thích được sự điềm tĩnh tuyệt đối của anh trước ba kẻ tấn công có vũ khí sát thương. Nhưng cô cũng không muốn ép anh phải tiết lộ hết ngay lúc này, khi lòng tin giữa hai người vẫn còn đang trong giai đoạn xây dựng.
"Cảm ơn chàng đã cứu ta," cô nói, giọng chân thành. "Nếu không có chàng, có lẽ hôm nay ta đã gặp nguy hiểm thực sự."
"Đó là bổn phận của một người chồng," Dịch Thần đáp, khóe môi thoáng nét cười nhẹ, rồi quay sang nhìn Vân Nhi đang còn run rẩy đứng nép vào tường. "Cô nương không sao chứ?"
"Dạ... dạ không sao ạ, tạ ơn công tử," Vân Nhi đáp, giọng vẫn còn chưa hết hoảng hốt.
Trên đường trở về Ngân phủ, Khinh Vy im lặng suy nghĩ rất nhiều. Cô nhớ lại toàn bộ diễn biến vừa xảy ra, từng chi tiết nhỏ nhất — cách ba kẻ tấn công phối hợp với nhau có vẻ được huấn luyện bài bản, không giống như những tên cướp đường bình thường; cách chúng nhắm thẳng vào cô mà không hề động đến Vân Nhi; và đặc biệt, tiếng còi hiệu bất ngờ vang lên đúng lúc chúng bỏ chạy, như thể có ai đó đã sắp đặt trước một đường lui an toàn cho chúng.
"Đây không phải một vụ cướp đường ngẫu nhiên," cô thầm nghĩ, lòng dâng lên một sự cảnh giác cao độ. Rất có thể, đây chính là bước thử nghiệm đầu tiên của Khinh Tuyết, một phép thử để xem phản ứng của cô trước nguy hiểm, hoặc tệ hơn, một nỗ lực thực sự nhằm loại bỏ cô nhưng được ngụy trang khéo léo thành một vụ cướp đường thông thường để tránh bị truy ra manh mối.
Về đến viện nhỏ, Khinh Vy lập tức cho gọi Vân Nhi vào phòng riêng, dặn dò kỹ lưỡng. "Từ hôm nay, khi ra ngoài, nhất định phải có người đi cùng, không được đi một mình dù chỉ là quãng đường ngắn. Và ngươi hãy để ý xem, gần đây có ai trong phủ tỏ ra quá quan tâm đến lịch trình đi lại của ta hay không."
"Dạ, tiểu thư," Vân Nhi đáp, gương mặt vẫn còn chút tái nhợt sau sự việc vừa xảy ra.
Đêm đó, khi ngồi một mình trong phòng, Khinh Vy nhớ lại ánh mắt điềm tĩnh đến đáng sợ của Dịch Thần khi anh đối phó với ba kẻ tấn công. Đó không phải là ánh mắt của một người lần đầu đối mặt với nguy hiểm sinh tử, mà là ánh mắt của một người đã quá quen thuộc với việc kiểm soát tình huống nguy cấp, một sự thành thục chỉ có thể có được sau vô số lần trải nghiệm thực chiến.
"Rốt cuộc, chàng là ai?" Cô thầm tự hỏi, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh trăng đang lặng lẽ soi sáng khắp sân viện. Nhưng dù còn rất nhiều nghi vấn chưa có lời giải đáp, có một điều Khinh Vy chắc chắn — bất kể Tạ Dịch Thần thực sự là ai, anh đã chọn đứng về phía cô, bảo vệ cô mà không hề toan tính thiệt hơn, và điều đó, đối với cô lúc này, quan trọng hơn bất cứ bí mật nào anh còn đang giấu kín.
Sáng hôm sau, Khinh Vy cho gọi Vân Nhi đến bàn bạc kỹ hơn về những biện pháp phòng bị cần thiết. "Từ nay, mỗi khi ra khỏi phủ, ta sẽ báo trước với chàng hoặc với huynh đệ Bạt Sương, để họ có thể sắp xếp người theo sát mà không gây chú ý. Ngoài ra, ngươi hãy để ý xem trong số những người hầu mới được điều đến viện nhỏ này gần đây, có ai từng qua lại bất thường với phía chính viện hay không."
"Dạ, tiểu thư," Vân Nhi đáp, rồi ngập ngừng hỏi thêm, "nhưng tiểu thư, liệu có nên trình báo chuyện này với lão gia không ạ? Dù sao đây cũng là chuyện an nguy tính mạng của tiểu thư."
Khinh Vy khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm ngâm. "Nếu ta trình báo ngay lúc này, khi chưa có bằng chứng xác thực nào chỉ đích danh kẻ chủ mưu, phụ thân rất có thể sẽ không tin, thậm chí còn nghĩ ta đang bịa chuyện để hãm hại em gái mình, giống hệt như những gì đã xảy ra ở kiếp..." cô chợt dừng lại, kịp thời sửa lời, "giống như những gì ta lo sợ có thể xảy ra nếu hành động vội vàng. Ta cần chờ đến khi có đủ chứng cứ vững chắc, không thể chối cãi, mới có thể đưa ra ánh sáng."
Vân Nhi gật đầu, dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng, nhưng cô tin tưởng tuyệt đối vào sự tính toán thận trọng của tiểu thư mình.