Chương 5
Chương 5 — Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn
Lễ cưới giữa Ngân Khinh Vy và Tạ Dịch Thần được tổ chức chỉ ba ngày sau Đại Hôn Lễ, theo đúng lệ thường của triều đình Đại Lương. Nhưng khác với sự xa hoa lộng lẫy của đám cưới giữa Khinh Tuyết và Âu Thế Khang được tổ chức rình rang ngay sau đó với sự góp mặt của không biết bao nhiêu quan khách quyền quý, hôn lễ của Khinh Vy diễn ra giản dị đến mức chạnh lòng.
Ngân Bá Viễn, vẫn còn ấm ức vì quyết định của con gái, chỉ miễn cưỡng tổ chức một buổi lễ nhỏ trong khuôn viên Ngân phủ, không mời khách khứa đông đảo như thường lệ, viện cớ "tôn trọng ý nguyện của con gái muốn sống giản dị". Nhưng ai cũng hiểu, đó chỉ là cách để ông giữ thể diện trước những lời đàm tiếu đang lan truyền khắp kinh thành về việc đích nữ trưởng danh giá nhất Ngân phủ lại chọn lấy một kẻ nghèo hèn vô danh làm chồng.
Khinh Vy không hề bận tâm đến sự lạnh nhạt ấy. Cô hiểu rõ, so với những gì đang chờ đợi phía trước, một buổi lễ cưới giản dị chẳng là gì so với những âm mưu cô cần phải đối mặt và hóa giải. Cô mặc bộ xiêm y cưới màu đỏ thẫm, không lộng lẫy như lần trước nhưng vẫn toát lên vẻ đoan trang, được Vân Nhi tỉ mỉ chuẩn bị từng chi tiết nhỏ.
Buổi lễ diễn ra trong sân sau Ngân phủ, chỉ có vài người thân cận và một số quan khách bắt buộc phải mời vì lễ nghi. Tạ Dịch Thần đứng bên cạnh cô trong bộ trường bào giản dị nhưng sạch sẽ, phong thái vẫn điềm tĩnh như mọi khi. Nghiêm Bạt Sương, người bạn đồng hành của anh, đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt quan sát xung quanh với vẻ cẩn trọng khác thường, như đang đề phòng điều gì đó.
Sau khi hoàn tất các nghi thức bái đường, cặp vợ chồng mới cưới được đưa đến một viện nhỏ nằm ở góc khuất phía tây Ngân phủ, vốn dành cho những cuộc hôn nhân "kém may mắn" như thế này — một dãy nhà đơn sơ, xa cách hẳn với khu chính viện xa hoa nơi Khinh Tuyết và Âu Thế Khang sẽ chuyển đến sinh sống sau lễ cưới của họ.
Đêm đó, khi tiếng nhạc mừng cưới đã tắt hẳn, khi những người hầu cuối cùng cũng đã lui ra, Khinh Vy ngồi một mình trong căn phòng tân hôn giản dị, ánh nến lung linh chiếu lên gương mặt trầm ngâm của cô. Căn phòng này khác hẳn với căn phòng tân hôn lộng lẫy của kiếp trước — nơi cô đã chết trong tủi nhục dưới lưỡi dao của sát thủ vô danh.
Cửa phòng khẽ mở, Tạ Dịch Thần bước vào, ánh mắt anh lướt qua căn phòng đơn sơ rồi dừng lại ở Khinh Vy đang ngồi bên bàn trang điểm. "Tiểu thư còn chưa nghỉ sao?"
"Chàng gọi ta là phu nhân được rồi," Khinh Vy đáp, khẽ mỉm cười, "dù sao chúng ta cũng đã là vợ chồng."
Dịch Thần khẽ gật đầu, bước đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô, khoảng cách giữ ở mức vừa phải, không quá gần nhưng cũng không quá xa. "Phu nhân," anh gọi thử, giọng nói có phần ngập ngừng như đang làm quen với xưng hô mới, "ta muốn hỏi phu nhân một câu, mong phu nhân thứ lỗi nếu câu hỏi này đường đột."
"Chàng cứ hỏi," Khinh Vy đáp, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.
"Phu nhân chọn ta," anh nói chậm rãi, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, "không đơn thuần chỉ vì linh cảm như phu nhân đã nói trong hoàng cung, đúng không?"
Câu hỏi ấy khiến Khinh Vy khẽ giật mình trong lòng, nhưng bề ngoài cô vẫn giữ được vẻ bình thản. Cô biết, người đàn ông trước mặt mình không hề đơn giản, và việc anh nhận ra sự bất thường trong quyết định của cô chỉ càng củng cố thêm những nghi ngờ trước đó. "Sao chàng lại nghĩ vậy?"
"Bởi vì," Dịch Thần đáp, khóe môi thoáng nét cười nhạt, "một tiểu thư thông minh, sắc sảo như phu nhân, đã dành cả buổi lễ để quan sát từng chi tiết nhỏ nhặt xung quanh, sẽ không đưa ra một quyết định quan trọng như vậy chỉ dựa trên cảm tính nhất thời. Ta chỉ tò mò, phu nhân đã nhìn thấy điều gì ở ta, mà những người khác không nhìn thấy được."
Khinh Vy im lặng một lúc, cân nhắc kỹ lưỡng trước khi trả lời. Cô hiểu rằng, cuộc đối thoại này chính là bước đầu tiên trong việc xây dựng lòng tin giữa hai người, và cô không thể quá vội vàng tiết lộ hết những gì mình biết, nhưng cũng không thể giả vờ ngây ngô trước một người đã nhìn thấu tâm tư mình như vậy.
"Ta nhìn thấy sự điềm tĩnh," cô đáp, giọng nói chậm rãi, "một sự điềm tĩnh mà một kẻ nghèo hèn thực sự khó có thể có được trước sự sỉ nhục công khai giữa chốn đông người. Ta cũng nhìn thấy ánh mắt của chàng, không hề có chút tự ti nào về xuất thân, mà ngược lại, còn ẩn chứa một sự sâu sắc khiến ta tò mò."
Dịch Thần nhìn cô, ánh mắt anh thoáng qua một tia ngạc nhiên thật sự, không còn là vẻ điềm tĩnh cố hữu nữa. "Phu nhân quả nhiên có con mắt tinh tường hơn ta tưởng."
"Vậy chàng có định trả lời câu hỏi của ta không?" Khinh Vy hỏi ngược lại, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào anh. "Chàng thực sự chỉ là một thư sinh nghèo từ thôn Vọng Điền thôi sao?"
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên căng thẳng hơn. Dịch Thần im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu vào một cách dịu nhẹ. "Phu nhân," cuối cùng anh lên tiếng, giọng nói trầm thấp, "mỗi người đều có những bí mật riêng cần giữ kín vì lý do của mình. Ta không phủ nhận rằng ta có những điều chưa thể nói ra ngay lúc này, nhưng ta có thể hứa với phu nhân một điều — ta sẽ không bao giờ làm hại phu nhân, và mọi bí mật của ta, nếu có ngày được tiết lộ, cũng sẽ không khiến phu nhân phải hối hận vì đã chọn ta."
Khinh Vy nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa phức tạp. Cô không mong đợi anh sẽ tiết lộ hết mọi bí mật ngay trong đêm đầu tiên này — thực ra, cô cũng chưa sẵn sàng để tiết lộ hết những gì mình biết về kiếp trước. Nhưng câu trả lời chân thành, không né tránh của anh khiến cô cảm thấy an tâm hơn phần nào.
"Được," cô đáp, khẽ gật đầu, "ta sẽ không ép chàng phải nói ra những gì chàng chưa muốn nói. Nhưng ta cũng có một điều muốn chàng biết trước." Cô ngừng lại một chút, ánh mắt trở nên nghiêm túc. "Ngân phủ này không hề bình yên như vẻ ngoài của nó. Có những âm mưu đang âm thầm diễn ra, và ta e rằng, một khi chàng đã trở thành phu quân của ta, chàng cũng sẽ bị cuốn vào những nguy hiểm ấy."
Dịch Thần nhìn cô, ánh mắt anh thoáng qua một tia gì đó khó đoán định — có thể là sự đánh giá lại, có thể là sự tôn trọng mới mẻ dành cho người vợ vừa cưới của mình. "Phu nhân đã biết trước những nguy hiểm ấy, vậy tại sao vẫn chọn bước vào cuộc hôn nhân này thay vì tránh né chúng?"
"Bởi vì," Khinh Vy đáp, giọng nói kiên định, "ta đã học được rằng, tránh né không bao giờ là cách giải quyết vấn đề triệt để. Ta thà đối mặt trực tiếp với nguy hiểm, chuẩn bị kỹ càng để hóa giải nó, còn hơn là sống trong sự lo sợ mơ hồ suốt quãng đời còn lại."
Dịch Thần im lặng nhìn cô một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu, trong ánh mắt lộ rõ một sự tán thưởng chân thành. "Phu nhân quả nhiên không giống những gì thiên hạ đồn đại. Ta tin rằng, chúng ta sẽ là một cặp đôi thú vị."
Đêm đó, hai người tiếp tục trò chuyện đến khuya, không phải những lời tình tứ ngọt ngào của một cặp vợ chồng mới cưới, mà là những cuộc trao đổi thăm dò lẫn nhau, từng bước xây dựng nền móng cho một mối quan hệ dựa trên sự tôn trọng và tin tưởng dần dần, thay vì tình yêu mù quáng vội vàng.
Khi ánh trăng đã lên cao giữa trời, Vân Nhi len lén nhìn qua khe cửa, thấy tiểu thư mình và tân lang vẫn đang ngồi trò chuyện, không khí giữa hai người không hề gượng gạo như cô lo lắng ban đầu, mà ngược lại, toát lên một sự hòa hợp kỳ lạ. Cô nàng khẽ thở phào, lặng lẽ lui bước, trong lòng thầm cầu mong mọi chuyện sẽ suôn sẻ cho tiểu thư của mình.
Trong khi đó, tại khu chính viện xa hoa nơi Khinh Tuyết và Âu Thế Khang vừa chuyển đến sau lễ cưới rình rang của họ, một cuộc trò chuyện hoàn toàn khác đang diễn ra. Khinh Tuyết ngồi trước gương, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào bóng hình phản chiếu của chính mình, trong khi Âu Thế Khang đứng phía sau, giọng nói đầy toan tính.
"Nàng có nghĩ rằng, việc Khinh Vy chủ động nhường ta lại cho nàng có gì đó bất thường không?" Thế Khang hỏi, ánh mắt nheo lại đầy nghi hoặc.
"Ta cũng đang nghĩ về điều đó," Khinh Tuyết đáp, giọng nói lạnh nhạt hẳn so với vẻ ngọt ngào cô vẫn thể hiện trước mặt người khác. "Chị ấy chưa bao giờ là người dễ dàng từ bỏ bất cứ thứ gì thuộc về mình, kể cả khi thứ đó không thực sự quan trọng với chị ấy. Việc chị ấy chọn một kẻ nghèo hèn vô danh như vậy... nhất định có điều gì khuất tất."
"Vậy chúng ta nên làm gì?" Thế Khang hỏi, giọng nói có phần lo lắng.
Khinh Tuyết khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo hoàn toàn khác với vẻ dịu dàng thường ngày. "Không cần vội. Kế hoạch của chúng ta vẫn còn nguyên đó, chỉ là cần điều chỉnh đôi chút cho phù hợp với tình hình mới. Dù sao, một kẻ nghèo hèn vô danh cũng không thể là chướng ngại lớn cho những gì ta đã sắp đặt từ đầu."
Ngoài kia, ánh trăng vẫn lặng lẽ chiếu sáng khắp Ngân phủ, phủ một lớp bạc mờ ảo lên cả hai dãy viện — một bên là sự xa hoa lộng lẫy ẩn chứa những toan tính đen tối, một bên là sự giản dị đơn sơ đang âm thầm ươm mầm cho một cuộc phản công đầy trí tuệ mà không ai trong Ngân phủ có thể ngờ tới.