Chương 7
Chương 7 — Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn
Tại khu chính viện xa hoa của Ngân phủ, nơi Khinh Tuyết và Âu Thế Khang đã chuyển đến sinh sống sau lễ cưới rình rang, không khí lại hoàn toàn khác biệt so với sự bình yên giản dị nơi viện nhỏ phía tây. Đêm khuya, khi mọi người hầu đã lui hết, Khinh Tuyết ngồi trước bàn trang điểm, ánh nến lung linh chiếu lên gương mặt xinh đẹp nhưng đang nhíu chặt đầy tâm sự của nàng.
"Nàng vẫn còn nghĩ về chuyện đó sao?" Âu Thế Khang bước vào phòng, giọng nói có phần mệt mỏi sau một ngày dài tiếp khách, chúc mừng những lời sáo rỗng từ đám quan lại muốn lấy lòng con rể của Hộ Bộ Thượng Thư.
"Ta không thể không nghĩ được," Khinh Tuyết đáp, quay lại nhìn chồng mình, ánh mắt lộ rõ vẻ bất an. "Đã hai tuần trôi qua kể từ hôn lễ, ta vẫn không thể lý giải được tại sao Khinh Vy lại chủ động nhường chàng cho ta. Nếu là trước đây, chị ấy tuyệt đối sẽ không bao giờ để mất bất cứ thứ gì có giá trị vào tay ta, dù chỉ là một cây trâm cài tóc."
Thế Khang ngồi xuống bên cạnh, khẽ nhíu mày suy nghĩ. "Có lẽ chị ấy thực sự có tình cảm với gã nghèo hèn đó? Ta nghe nói gã ta tên Tạ Dịch Thần, xuất thân từ thôn Vọng Điền, chẳng có gì đặc biệt ngoài vẻ ngoài tuấn tú mà thôi."
"Không, ta không tin là vậy," Khinh Tuyết lắc đầu, giọng nói cương quyết. "Chị ấy chưa từng gặp gã đó trước Đại Hôn Lễ. Không thể nào chỉ trong một buổi lễ mà đã nảy sinh tình cảm sâu đậm đến mức sẵn sàng từ bỏ danh phận, từ bỏ cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối để chọn một kẻ nghèo hèn vô danh. Nhất định có gì đó khuất tất mà chúng ta chưa nhìn ra."
Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra hướng viện nhỏ phía tây xa xa, nơi ánh đèn vẫn còn le lói dù đã khuya. "Từ nhỏ, ta đã luôn phải sống dưới cái bóng của chị ấy. Dù ta xinh đẹp không kém, tài năng cũng chẳng thua, nhưng chỉ vì ta là con của di nương, mọi vinh hoa, mọi sự trọng vọng đều dành hết cho chị ấy. Ta đã chịu đựng điều đó suốt hai mươi năm trời, và ta sẽ không để bất cứ ai, kể cả chị ấy, phá hỏng những gì ta xứng đáng được hưởng."
Giọng nói của Khinh Tuyết dần trở nên lạnh lùng, để lộ ra một phần bản chất thật sự ẩn giấu sau lớp vỏ bọc dịu dàng mà nàng vẫn thể hiện trước mặt người khác. Thế Khang nhìn vợ mình, trong lòng cũng dâng lên một sự đồng cảm nhất định — bởi lẽ, chính hắn cũng mang trong lòng những toan tính riêng.
"Vậy nàng định làm gì tiếp theo?" Hắn hỏi.
Khinh Tuyết quay lại, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. "Mẫu thân ta đã có kế hoạch từ trước, dự định sẽ dần dần thâu tóm quyền quản lý gia sản của Ngân phủ thông qua việc kiểm soát sổ sách Hộ Bộ. Ban đầu, kế hoạch này nhắm vào việc vu oan cho Khinh Vy tội danh liên quan đến gian lận ngân khố, để chị ấy mất hết danh dự và bị đuổi khỏi gia tộc, nhường lại toàn bộ vị trí đích nữ cho ta. Nhưng giờ đây, khi chị ấy đã tự nguyện lui về ở ẩn tại viện nhỏ với một kẻ nghèo hèn, có lẽ chúng ta không cần phải vội vàng ra tay nữa."
"Ý nàng là sao?" Thế Khang hỏi, không hiểu rõ ý đồ của vợ mình.
"Ý ta là," Khinh Tuyết đáp, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, "chúng ta có thể để mọi chuyện diễn ra tự nhiên trong một thời gian, quan sát xem liệu quyết định của chị ấy có thực sự chỉ là nhất thời bốc đồng hay có ẩn tình nào khác. Trong lúc đó, mẫu thân ta vẫn sẽ tiếp tục thâu tóm dần quyền kiểm soát tài chính của Ngân phủ thông qua quản gia Kỳ Bá Thành. Một khi thời cơ chín muồi, chúng ta sẽ ra tay dứt điểm, khiến chị ấy không còn đường nào để lật ngược tình thế."
Thế Khang gật đầu, dù trong lòng vẫn còn chút bất an mơ hồ. "Nhưng nếu Ngân đại nhân phát hiện ra chuyện sổ sách bị sửa đổi thì sao? Ông ấy dù sao cũng là Hộ Bộ Thượng Thư, không dễ bị qua mặt đâu."
"Chàng đừng lo," Khinh Tuyết đáp, giọng nói đầy tự tin, "phụ thân ta tuy giữ chức vụ cao nhưng lại quá tin tưởng vào lòng trung thành của quản gia Kỳ Bá Thành, người đã phục vụ gia tộc hơn hai mươi năm. Ông ấy sẽ không bao giờ nghi ngờ những con số do chính tay quản gia trình lên. Hơn nữa, mẫu thân ta đã nắm được điểm yếu của quản gia, ông ta sẽ không dám phản bội chúng ta đâu."
Cả hai không hề hay biết rằng, ngay tại thời điểm họ đang tự tin bàn bạc kế hoạch của mình, Kỳ Bá Thành, người mà họ tin chắc đã hoàn toàn khuất phục, đã âm thầm bắt tay với chính đối tượng mà họ đang nhắm tới hãm hại.
"Còn về gã Tạ Dịch Thần đó," Thế Khang nói tiếp, giọng nói có phần cảnh giác, "ta có nghe vài lời đồn kỳ lạ. Có người nói, họ từng thấy gã một mình đối phó với một toán cướp đường trên đường từ thôn Vọng Điền lên kinh thành, mà không hề bị thương tích gì, trong khi toán cướp kia lại bỏ chạy tán loạn. Nàng có nghĩ gã ta có võ nghệ gì không?"
Khinh Tuyết khẽ cau mày, một chút nghi hoặc thoáng qua trong ánh mắt. "Chỉ là lời đồn thổi vô căn cứ thôi, chàng đừng quá lo lắng về một kẻ nghèo hèn vô danh như vậy. Dù gã có chút bản lĩnh cá nhân, cũng không thể nào đe dọa được kế hoạch của chúng ta. Điều quan trọng nhất bây giờ là phải kiểm soát chặt chẽ dòng tiền và sổ sách của Hộ Bộ, để khi thời cơ đến, chúng ta có thể dễ dàng khép tội cho Khinh Vy mà không ai có thể tìm ra sơ hở."
"Vậy chúng ta cứ tạm thời án binh bất động?" Thế Khang hỏi lại để chắc chắn.
"Đúng vậy," Khinh Tuyết gật đầu, "nhưng không có nghĩa là hoàn toàn không làm gì. Ta sẽ cho người theo dõi sát sao mọi động tĩnh của viện nhỏ phía tây, đặc biệt là mối quan hệ giữa Khinh Vy và gã chồng nghèo hèn kia. Nếu phát hiện bất cứ điều gì bất thường, chúng ta sẽ lập tức điều chỉnh kế hoạch."
Ngoài cửa sổ, ánh trăng khuya vẫn lặng lẽ soi sáng khắp Ngân phủ, không hề hé lộ cho hai kẻ đang âm mưu trong phòng biết rằng, chính sự thận trọng theo dõi ấy của họ, kết hợp với những manh mối mà Khinh Vy đang dần thu thập được từ phía đối lập, sẽ sớm dẫn đến một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Vài ngày sau đó, Triệu Nhã Trân đích thân tìm đến Kỳ Bá Thành trong phòng sổ sách, mang theo một tập giấy tờ mới. "Quản gia," bà ta nói, giọng vẫn dịu dàng như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự đe dọa ngầm không thể chối cãi, "khoản thuế ngân khố phương nam năm nay, ta cần ông chuẩn bị một bộ sổ sách điều chỉnh, giảm bớt phần thuế thực thu xuống, phần chênh lệch sẽ được chuyển vào một tài khoản riêng. Ta tin ông đã hiểu rõ hậu quả nếu chuyện này không được thực hiện trơn tru."
Kỳ Bá Thành cúi đầu, tay run run nhận lấy tập giấy tờ, trong lòng thầm nhớ lại lời dặn dò của Khinh Vy. "Dạ, nô tài sẽ cố gắng hoàn thành trong thời gian sớm nhất."
Sau khi Triệu Nhã Trân rời đi, Kỳ Bá Thành ngồi lặng một mình trong phòng, tay run run mở tập giấy tờ ra xem xét kỹ lưỡng. Ông biết, đây chính là bằng chứng quan trọng nhất mà Khinh Vy cần đến — không chỉ là một khoản chi khống nhỏ lẻ như trước, mà là cả một âm mưu có hệ thống nhằm thâu tóm tài sản của triều đình thông qua việc thao túng sổ sách ngân khố khu vực.
Đêm đó, ông lặng lẽ sao chép lại toàn bộ nội dung tập giấy tờ, cất giấu bản gốc vào một hộp gỗ nhỏ, giấu kỹ dưới nền nhà kho chứa đồ cũ phía sau phòng sổ sách — nơi mà ông tin rằng không ai có thể ngờ tới. Chỉ có ông và Khinh Vy biết về nơi cất giấu này, một sự tin tưởng mong manh nhưng vô cùng quan trọng, có thể quyết định toàn bộ vận mệnh của cả hai trong tương lai không xa.
Cũng trong đêm ấy, tại một tửu lâu sang trọng bậc nhất kinh thành, Âu Vĩnh Phát, phú thương giàu nhất Đại Lương và cũng là cha của Âu Thế Khang, đang ngồi tiếp một vị khách đặc biệt trong phòng kín tầng trên. Ông ta rót rượu mời khách, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy toan tính. "Con trai ta đã thành thân với Nhị tiểu thư Ngân phủ, quan hệ thông gia coi như đã vững chắc. Nhưng để thực sự nắm được quyền kiểm soát tài sản của Ngân phủ, chúng ta cần thêm một chút thời gian và một khoản đầu tư không nhỏ để lo liệu vài việc trong triều."
"Đại nhân yên tâm," người khách đáp, giọng nói lạnh nhạt, "phần việc của ta đã lo xong. Chỉ cần đại nhân chuẩn bị đủ ngân lượng khi cần đến, mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ như đã bàn."
Âu Vĩnh Phát gật đầu hài lòng, rót thêm rượu cho khách. Ông ta hiểu rõ, để con trai mình thực sự trở thành người thừa kế duy nhất của cả gia sản khổng lồ nhà họ Ngân, chỉ dựa vào cuộc hôn nhân với Khinh Tuyết là chưa đủ — cần phải loại bỏ hoàn toàn ảnh hưởng của Khinh Vy, người đích nữ vẫn còn quyền thừa kế chính danh, và ông ta sẵn sàng bỏ ra bất cứ giá nào để đạt được mục đích ấy, kể cả khi phải nhúng tay vào những âm mưu đen tối nhất chốn quan trường.