Chương 11
Chương 11 — Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ
Đội trinh sát của Hắc Ưng mất gần hai tuần lần theo những manh mối rời rạc trước khi tìm ra được thứ họ cần: tin đồn về một "thủ lĩnh vùng phế thổ" sở hữu vũ khí năng lượng kỳ lạ, hoạt động quanh khu vực gần Tàn Đô. Cần, sĩ quan trẻ dẫn đầu đội, lập tức nhận ra đây có thể chính là dấu vết dẫn tới Mẫu Thử 07, nhưng thay vì tiếp cận trực tiếp khu vực được đồn là nơi trú ẩn của kẻ đó — nơi rõ ràng đã được phòng thủ kỹ càng sau vụ đụng độ với một băng cướp địa phương — hắn quyết định tìm hiểu thêm về chính băng cướp đã thất bại ấy trước.
"Nếu có kẻ nào biết rõ về đối thủ của chúng ta hơn bất cứ ai khác," Cần báo cáo qua kênh liên lạc mã hóa về cứ điểm chính, "thì đó chính là đám vừa bị đánh bại. Chúng có động cơ trả thù, và có lẽ cũng có thông tin tình báo về khu vực mà chúng ta chưa nắm được."
Ứng Thị Lụa, sau khi nhận báo cáo, quyết định đích thân tới hiện trường thay vì chỉ dựa vào báo cáo từ xa. Bà luôn tin rằng những quyết định quan trọng cần được đưa ra dựa trên quan sát trực tiếp, một nguyên tắc bà đã giữ vững suốt nhiều năm phục vụ trong ngành tình báo của Hắc Ưng. Bà cải trang thành một thương nhân buôn bán vật tư y tế, đi cùng hai vệ sĩ giả dạng phu khuân vác, tiến vào Khu Chợ Đen dưới danh nghĩa tìm đối tác làm ăn.
Việc tìm đến Lôi Quang Việt không khó — danh tiếng của Sói Xám, dù đã sứt mẻ sau trận thua, vẫn còn đủ lớn để bất cứ ai ở Khu Chợ Đen cũng có thể chỉ đường tới trụ sở của chúng nếu được hỏi khéo léo và trả đủ tiền. Ứng Thị Lụa xuất hiện trước cửa trụ sở Sói Xám vào một buổi chiều muộn, một mình, không mang theo vũ khí lộ liễu, thể hiện rõ thiện chí đàm phán.
Hạ Tử Kỳ là người ra tiếp bà đầu tiên, ánh mắt đầy cảnh giác. "Bà là ai? Tới đây có việc gì?"
"Tôi đại diện cho một tổ chức có chung mối quan tâm với các anh." Ứng Thị Lụa đáp, giọng bà điềm tĩnh và chuyên nghiệp, không hề tỏ ra sợ hãi trước ánh mắt dò xét của gã đàn em Sói Xám. "Tôi nghe nói các anh vừa có một cuộc đụng độ không mấy suôn sẻ với một cá nhân sở hữu vũ khí công nghệ cao. Tôi muốn nói chuyện với người đứng đầu của các anh về chuyện đó."
Hạ Tử Kỳ do dự một lúc, rồi dẫn bà vào gặp Lôi Quang Việt. Cuộc gặp gỡ diễn ra trong căn phòng tối cũ từng là văn phòng giám đốc ngân hàng, nơi Lôi Quang Việt ngồi sau chiếc bàn gỗ mục, ánh mắt hắn lập tức trở nên sắc bén khi nhận ra vị khách lạ này không phải một thương nhân bình thường.
"Bà muốn gì?" Hắn hỏi thẳng, không màng lịch sự.
"Tôi muốn giúp anh lấy lại những gì đã mất." Ứng Thị Lụa ngồi xuống ghế đối diện mà không đợi được mời, ánh mắt bà nhìn thẳng vào Lôi Quang Việt với vẻ tự tin của kẻ nắm trong tay lợi thế đàm phán. "Kẻ đã đánh bại băng nhóm của anh sở hữu công nghệ đến từ một hầm trú ẩn quân sự cổ. Tổ chức tôi đại diện có lợi ích lớn liên quan đến hầm trú ẩn đó, và cả một cô gái đang ở cùng hắn."
Lôi Quang Việt nhíu mày, cảm giác vừa tò mò vừa cảnh giác dâng lên trong lòng. "Tổ chức của bà là gì? Sao tôi phải tin lời bà?"
"Tên tổ chức không quan trọng với anh lúc này." Ứng Thị Lụa đáp, giọng bà vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh. "Điều quan trọng là chúng tôi có công nghệ vượt trội hơn bất cứ thứ gì anh từng thấy, đủ sức đè bẹp bất cứ sự phòng thủ nào mà tên đó dựng lên. Điều chúng tôi cần là một đội quân đủ đông để hỗ trợ tại chỗ, quen thuộc địa hình, có động cơ mạnh mẽ để hành động. Đổi lại, khi hoàn thành mục tiêu, anh sẽ được toàn quyền chiếm giữ toàn bộ hầm trú ẩn cùng mọi vũ khí, thiết bị bên trong — trừ cô gái, người phải được giao lại cho chúng tôi nguyên vẹn."
Lôi Quang Việt im lặng một lúc, đầu óc hắn quay cuồng tính toán lợi hại. Toàn bộ kho vũ khí trong một hầm trú ẩn quân sự — nếu đó là sự thật, thì đây chính là cơ hội để hắn không chỉ phục thù mà còn vươn lên thành thế lực mạnh nhất khắp vùng Phế Thổ, vượt xa cả tham vọng ban đầu của hắn khi lập ra Sói Xám.
"Làm sao tôi biết bà không lừa tôi?" Hắn hỏi, dù giọng đã bớt phần gay gắt.
"Anh không cần tin tôi ngay." Ứng Thị Lụa đáp. "Chúng tôi sẽ cử một đội hỗ trợ kỹ thuật nhỏ tới đây trước, cùng anh do thám kỹ khu vực đó, xác nhận mọi thông tin. Nếu anh thấy không ổn, có thể rút lui bất cứ lúc nào trước khi hành động chính thức. Nhưng tôi tin, khi anh thấy được sức mạnh mà chúng tôi có thể mang tới, anh sẽ không muốn bỏ lỡ cơ hội này."
Quắc Bá Long, đứng nghe từ đầu đến cuối, không kìm được sự hào hứng. "Đại ca, nếu đúng như bà ta nói, đây là cơ hội ngàn năm có một. Chúng ta không thể bỏ lỡ."
Lôi Quang Việt gõ ngón tay lên bàn, ánh mắt hắn dán vào Ứng Thị Lụa một lúc lâu, cố tìm kiếm dấu hiệu lừa dối nào đó trên gương mặt điềm tĩnh của bà nhưng không tìm thấy gì. Cuối cùng, hắn đứng dậy, chìa tay ra.
"Được. Tôi đồng ý hợp tác. Nhưng nhớ rõ, nếu bà lừa tôi, tôi sẽ không để yên đâu, dù bà có đứng sau tổ chức nào đi nữa."
Ứng Thị Lụa bắt tay hắn, một cái bắt tay lạnh lẽo và chắc chắn. "Tôi không có thói quen lừa dối những đối tác hữu ích, Lôi Quang Việt. Chỉ cần anh giữ đúng phần việc của mình."
Sau khi Ứng Thị Lụa rời đi, Hạ Tử Kỳ đứng lại, vẻ mặt không giấu được sự lo lắng. "Đại ca, anh có chắc đây là quyết định đúng không? Tổ chức của bà ta nghe có vẻ nguy hiểm hơn bất cứ thứ gì chúng ta từng đối đầu."
"Chính vì nguy hiểm nên mới đáng để hợp tác." Lôi Quang Việt đáp, ánh mắt hắn lóe lên sự quyết tâm pha lẫn tham vọng. "Tao đã chịu nhục quá đủ rồi. Lần này, tao sẽ lấy lại tất cả những gì đã mất, và còn hơn thế nữa."
Hắn quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ vỡ, hướng về phía xa xăm nơi Trại Hừng Đông đang lặng lẽ tồn tại, hoàn toàn không hay biết rằng một liên minh nguy hiểm vừa được hình thành, đang âm thầm tiến gần hơn từng ngày.
Trên đường trở về điểm hẹn với đội trinh sát, Ứng Thị Lụa đi ngang qua khu chợ đông đúc của Khu Chợ Đen, lướt mắt qua những gian hàng tồi tàn, những đứa trẻ gầy gò đang tranh nhau một mẩu bánh mì cứng, những người già ngồi co ro bên đống lửa nhỏ để sưởi ấm giữa cái lạnh của Phế Thổ. Cảnh tượng ấy khiến bà chợt khựng lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong lòng mà bà không muốn gọi tên.
Bà đã quen với việc coi những con người ở đây là công cụ, là quân cờ có thể sử dụng rồi vứt bỏ khi không còn giá trị, đúng như cách Hắc Ưng vẫn vận hành suốt nhiều năm qua. Nhưng đứng giữa khu chợ nghèo nàn này, chứng kiến sự khốn khổ trần trụi của những con người chưa từng biết đến khái niệm "mẫu thử" hay "dự án nghiên cứu", bà bất giác tự hỏi liệu lý tưởng "chọn lọc sinh tồn" mà Doanh Chính Nam vẫn luôn rao giảng có thực sự đúng đắn, hay chỉ là một lớp vỏ bọc mỹ miều cho sự tàn nhẫn của riêng ông ta.
Bà gạt bỏ suy nghĩ ấy ngay khi nó vừa xuất hiện, tự nhắc mình rằng đây không phải lúc để dao động. Bà liên lạc với cứ điểm chính qua kênh mã hóa, báo cáo ngắn gọn về cuộc gặp gỡ vừa rồi.
"Liên minh với Sói Xám đã được thiết lập, thưa Đại tá." Bà nói qua thiết bị liên lạc, giọng trở lại vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng thường thấy. "Chúng sẽ hỗ trợ trinh sát và cung cấp lực lượng tại chỗ. Tôi đề xuất cử thêm một đội kỹ thuật nhỏ tới hỗ trợ vũ khí, đủ để áp đảo bất cứ sự phòng thủ nào mà Mẫu Thử 07 và kẻ đang bảo vệ nó có thể dựng lên."
"Tốt." Giọng Doanh Chính Nam vang lên qua thiết bị, đầy vẻ hài lòng. "Nhưng nhớ, Lụa, đám cướp đó chỉ là công cụ tạm thời. Một khi lấy được Mẫu Thử 07, chúng không còn giá trị gì với tổ chức nữa. Đừng để chúng biết quá nhiều về chúng ta."
"Rõ, thưa Đại tá." Ứng Thị Lụa đáp, tắt liên lạc, đứng lặng một lúc giữa khu chợ ồn ào, ánh mắt bà nhìn xa xăm về phía những đứa trẻ đang chơi đùa với vài mảnh kim loại gỉ sét làm đồ chơi, trong lòng gợn lên một nỗi bất an mơ hồ mà bà chưa từng cảm nhận rõ ràng đến vậy trong suốt nhiều năm phục vụ Hắc Ưng.
Bà cất thiết bị liên lạc vào túi áo khoác, kéo mũ trùm che bớt gương mặt, rồi lặng lẽ rời khỏi khu chợ để quay về điểm hẹn với đội trinh sát đang chờ sẵn ở rìa Tàn Đô. Trên đường đi, hình ảnh những đứa trẻ gầy gò cứ lởn vởn trong đầu bà, xen lẫn với hình ảnh Chúc Vĩnh Khương mà bà từng biết nhiều năm trước — một người đàn ông cũng từng tin vào lý tưởng cứu giúp con người, trước khi bị chính đồng đội của mình phản bội và thủ tiêu. Bà không biết liệu con đường mình đang đi có sẽ dẫn tới cùng một kết cục hay không, nhưng bà biết rõ một điều: đã quá muộn để quay đầu lại.