Chương 4
Chương 4 — Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ
Bạt Phong không đưa Yên Nhi thẳng về Khu Chợ Đen. Anh hiểu rõ nơi đó không an toàn cho một cô gái vừa trải qua bảy năm bị giam giữ, không có giấy tờ, không ai quen biết, và đặc biệt là mang trong người thứ bí mật mà chính giọng máy trong hầm trú ẩn đã gọi là "mẫu thử". Nếu có ai đó ở Khu Chợ Đen nhìn thấy cô, tin đồn sẽ lan nhanh, và những kẻ như Lôi Quang Việt chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội trục lợi từ một cô gái yếu đuối không nơi nương tựa.
Anh dựng một chỗ trú tạm bằng tấm bạt cũ ngay gần cửa hầm, khuất sau một mảng tường đổ, đủ để che nắng che sương qua đêm đầu tiên. Yên Nhi ngồi tựa lưng vào tường, cuốn mình trong tấm chăn cách nhiệt lấy từ trong hầm, đôi mắt dõi theo từng cử động của Bạt Phong khi anh nhóm một đống lửa nhỏ bằng vài mảnh gỗ vụn nhặt được.
"Anh không sợ tôi sao?" Yên Nhi hỏi, giọng đã vững vàng hơn nhiều so với vài giờ trước. "Anh còn không biết tôi là ai, tôi từ đâu tới, tại sao tôi lại bị nhốt trong cái... khoang đó."
Bạt Phong khựng tay một chút, rồi tiếp tục thổi lửa. "Tôi không biết thật. Nhưng tôi biết một điều: không ai đáng bị nhốt trong bóng tối bảy năm trời, dù họ là ai đi nữa." Anh ngẩng lên nhìn cô. "Với lại, cô đâu có làm gì tôi. Nếu có gì đáng sợ ở đây, thì có lẽ là những kẻ đã nhốt cô, chứ không phải cô."
Yên Nhi im lặng một lúc, ánh mắt cô nhìn vào ngọn lửa nhỏ đang bập bùng, như thể đang cố tìm kiếm hơi ấm không chỉ cho cơ thể mà cho cả tâm trí trống rỗng của mình. "Tôi cứ nhớ mài mại... có một khuôn mặt. Một người đàn ông, lớn tuổi, đeo kính, hay xoa đầu tôi." Cô cau mày, cố lục lọi thêm nhưng ký ức tan biến ngay khi cô cố nắm bắt nó. "Nhưng chỉ có vậy thôi. Mọi thứ khác đều... trống rỗng."
"Từ từ thôi," Bạt Phong nói, giọng nhẹ nhàng. "Có lẽ trí nhớ sẽ quay lại dần, khi cô khỏe hơn."
Đêm đó, Bạt Phong không ngủ được nhiều. Anh ngồi canh bên đống lửa, một tay cầm con dao găm, mắt cảnh giác nhìn ra khoảng tối xung quanh, tai lắng nghe mọi tiếng động khả nghi. Anh biết ở Phế Thổ, ban đêm luôn là thời điểm nguy hiểm nhất — không chỉ vì thú hoang biến dị lảng vảng săn mồi, mà còn vì những băng nhóm cướp bóc thường chọn đêm tối để ra tay.
Sáng hôm sau, khi ánh sáng nhợt nhạt bắt đầu lan tỏa qua lớp mây bụi, Bạt Phong quyết định quay trở lại hầm trú ẩn để tìm hiểu kỹ hơn, lần này mang theo Yên Nhi vì không dám để cô một mình bên ngoài. Cô đã khỏe hơn nhiều sau một đêm nghỉ ngơi, dù bước đi vẫn còn hơi loạng choạng.
Họ trở lại căn phòng hình tròn với bảng điều khiển và khoang trụ trống rỗng. Lần này, với ánh sáng ban ngày lọt qua cửa hầm và tinh thần tỉnh táo hơn, Bạt Phong có thể quan sát kỹ hơn toàn bộ căn phòng. Anh phát hiện thêm một cánh cửa nhỏ ở góc phòng, dẫn vào một kho chứa đồ mà trước đó anh đã bỏ sót.
Bên trong kho chứa là hàng dãy tủ kim loại xếp ngay ngắn, phần lớn khóa bằng cơ chế điện tử đã mất điện nên có thể mở bằng tay. Bạt Phong lần lượt kiểm tra từng tủ. Tủ đầu tiên chứa vài bộ quân phục đã mục nát theo thời gian. Tủ thứ hai chứa một giá đỡ vũ khí, trên đó vẫn còn ba khẩu súng trường kiểu dáng lạ mắt, khác hẳn những khẩu súng cũ kỹ anh từng thấy người ta dùng ở Phế Thổ — thân súng làm bằng vật liệu composite nhẹ, có một khe sáng nhỏ màu xanh dọc theo nòng, có lẽ là chỉ báo năng lượng.
"Đây là súng năng lượng." Yên Nhi bất chợt lên tiếng, khiến Bạt Phong giật mình quay lại nhìn cô. Cô đang đứng cạnh anh, mắt dán chặt vào khẩu súng, vẻ mặt ngạc nhiên không kém gì anh. "Tôi... sao tôi lại biết điều đó?"
"Cô nhớ ra được gì đó à?" Bạt Phong hỏi, giọng đầy hy vọng.
Yên Nhi lắc đầu, vẻ mặt bối rối. "Không hẳn là nhớ. Chỉ là... khi nhìn vào nó, tôi tự nhiên biết cách nó hoạt động, biết phải nạp năng lượng thế nào, bắn ra sao. Như một bản năng vậy." Cô đưa tay chạm nhẹ vào báng súng, ngón tay lướt qua một nút nhỏ gần cò súng một cách thành thục đến kỳ lạ, khiến khe sáng xanh dọc nòng súng bừng lên sống động. "Chắc là... tôi từng được huấn luyện, hoặc từng tiếp xúc với những thứ này rất nhiều, trước khi..." Cô bỏ lửng câu nói, không biết phải diễn đạt thế nào về khoảng thời gian bảy năm bị giam giữ mà cô không hề có ký ức.
Bạt Phong gật đầu, thầm ghi nhớ chi tiết ấy. Có lẽ Yên Nhi từng có liên quan trực tiếp đến tổ chức đã tạo ra nơi này, không chỉ đơn thuần là một nạn nhân bị bắt cóc ngẫu nhiên. Anh tiếp tục mở các tủ còn lại, tìm thấy thêm đạn dược cho loại súng năng lượng, vài thiết bị liên lạc nhỏ đã hết pin, và ở tủ cuối cùng, thứ khiến cả hai người phải sững sờ: hai bộ giáp trợ lực toàn thân, màu xám đen, các khớp nối được gia cố bằng kim loại dày, có một bảng điều khiển nhỏ gắn ở cổ tay áo giáp.
"Giáp trợ lực chiến thuật thế hệ hai." Yên Nhi lại buột miệng nói ra, rồi tự mình cũng ngạc nhiên vì kiến thức bất chợt tuôn ra từ đâu đó trong tiềm thức. "Tăng cường sức mạnh cơ bắp gấp ba lần bình thường, có lớp giáp chống bức xạ tích hợp, cho phép người mặc di chuyển trong vùng nhiễm xạ cao mà không cần thiết bị bảo hộ rời."
Bạt Phong đứng lặng người nhìn bộ giáp, rồi nhìn sang Yên Nhi, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa phấn khích vừa bất an. Nếu những gì cô nói là đúng, bộ giáp này có thể thay đổi hoàn toàn cách anh sinh tồn ở Phế Thổ — không còn phải sợ hãi những vùng đất nhiễm xạ, không còn phải run rẩy trước ba tên côn đồ của Lôi Quang Việt. Nhưng đồng thời, việc sở hữu thứ công nghệ quân sự tối tân như thế này cũng đồng nghĩa với việc anh đang bước chân vào một thế giới nguy hiểm hơn rất nhiều so với những gì anh từng biết.
"Chúng ta nên làm gì với những thứ này?" Bạt Phong hỏi, phần nhiều là tự hỏi chính mình hơn là hỏi Yên Nhi.
"Tôi không biết chắc," Yên Nhi đáp, giọng trầm ngâm. "Nhưng tôi nghĩ... nếu có ai đó từng xây dựng nơi này, cất giữ những thứ quý giá đến vậy, thì họ chắc chắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng khi biết nó vẫn còn tồn tại. Và biết đâu, họ cũng sẽ quay lại tìm tôi."
Câu nói của cô khiến không khí trong căn phòng như lắng xuống. Bạt Phong nhìn cô, nhận ra trong ánh mắt Yên Nhi thoáng qua một nỗi sợ hãi mơ hồ nhưng rất thật, dù chính cô cũng không hiểu rõ mình đang sợ điều gì. Anh bước tới, đặt tay lên vai cô, một cử chỉ trấn an vụng về nhưng chân thành.
"Dù họ là ai, tôi sẽ không để họ đưa cô quay lại cái khoang đó lần nữa." Anh nói, giọng chắc nịch hơn cả chính anh mong đợi. "Chúng ta sẽ tìm cách bảo vệ nơi này, bảo vệ chính mình. Nếu công nghệ ở đây có thể giúp chúng ta làm điều đó, thì tôi nghĩ chúng ta nên tận dụng nó."
Yên Nhi nhìn anh một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu, ánh mắt cô dần có thêm một chút kiên định mà trước đó chưa từng thấy. Hai người dành cả buổi sáng còn lại để kiểm kê toàn bộ kho chứa đồ, ghi nhớ vị trí từng món, cẩn thận không di chuyển thứ gì ra khỏi hầm trú ẩn vội — cả hai đều ngầm hiểu rằng nếu có kẻ nào theo dõi khu vực này, việc mang phế liệu công nghệ cao lộ liễu ra ngoài chỉ khiến mọi chuyện thêm nguy hiểm.
Đến giữa buổi chiều, Bạt Phong không kìm được tò mò, quyết định thử khoác lên người một bộ giáp trợ lực xem sao. Anh cởi bớt lớp áo khoác ngoài, chui vào khung giáp đang mở sẵn như một cái vỏ kim loại rỗng, các khớp nối tự động khép lại quanh tay chân anh với tiếng "click" khô gọn. Bảng điều khiển nhỏ ở cổ tay sáng lên, hiển thị vài dòng chữ nhấp nháy mà Bạt Phong không đọc hiểu hết, nhưng Yên Nhi đứng bên cạnh lại đọc vanh vách như thể đó là ngôn ngữ mẹ đẻ của cô.
"Anh cần đặt lòng bàn tay lên tấm cảm biến ở ngực, để nó nhận diện sinh trắc học." Cô hướng dẫn, giọng tự tin đến mức chính cô cũng ngạc nhiên với bản thân. Bạt Phong làm theo, và ngay lập tức bộ giáp rung lên một nhịp nhẹ, đèn báo trên cổ tay chuyển từ màu vàng sang màu xanh lá.
"Thử cử động tay xem." Yên Nhi nói tiếp.
Bạt Phong đưa tay ra trước, và anh cảm nhận rõ ràng một lực đẩy êm ái hỗ trợ theo từng chuyển động của cơ bắp, khiến cánh tay vung ra nhẹ nhàng hơn nhiều so với sức lực thật của anh. Anh thử nắm lấy một chiếc bàn kim loại nặng trịch nằm gần đó, vốn phải hai người khiêng mới nổi, và nhấc bổng nó lên chỉ bằng một tay như thể đó chỉ là một chiếc ghế nhựa rỗng. Cảm giác ấy vừa lạ lẫm vừa choáng ngợp, như thể cơ thể anh vừa được trao cho một sức mạnh không thuộc về mình.
"Không thể tin được." Anh lẩm bẩm, đặt chiếc bàn xuống, tim đập rộn ràng vì phấn khích lẫn e dè. Lần đầu tiên sau bảy năm sống trong nỗi sợ hãi thường trực trước những kẻ mạnh hơn mình, anh cảm nhận được cảm giác của sức mạnh thực sự nằm trong tay — dù chỉ là mượn từ một bộ giáp cũ kỹ của một thời đại đã sụp đổ.
Anh cởi bộ giáp ra sau vài phút thử nghiệm, cẩn thận cất lại vào tủ, tự nhủ sẽ còn nhiều thời gian để làm quen với nó sau này, khi tình hình đã ổn định hơn. Giờ đây, điều quan trọng nhất vẫn là đưa Yên Nhi đến một nơi an toàn và tìm cách xây dựng một cuộc sống mới cho cả hai.
Trước khi rời hầm trú ẩn vào buổi chiều, Bạt Phong đứng lại một lúc trước chiếc rương khóa số anh đã thấy từ hôm qua, phía dưới bảng điều khiển chính. Yên Nhi bước tới đứng cạnh anh, đưa mắt nhìn chiếc rương với một cảm giác là lạ dâng lên trong lòng, như thể có gì đó bên trong đang gọi cô, dù cô không thể lý giải được vì sao.
"Chúng ta sẽ mở nó, khi có đủ dụng cụ." Bạt Phong nói, như một lời hứa với chính mình lẫn với cô gái đứng bên cạnh. Cả hai rời khỏi hầm trú ẩn khi ánh sáng ngày đã bắt đầu nhạt dần, mang theo trong lòng những câu hỏi còn bỏ ngỏ, nhưng cũng mang theo một tia hy vọng mới mà cả hai chưa từng dám nghĩ tới chỉ hai ngày trước đó.