Chương 7
Chương 7 — Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ
Cách Tàn Đô hơn năm mươi cây số về phía bắc, ẩn sâu dưới một dãy núi đá vôi bị chiến tranh cày xới đến biến dạng hoàn toàn hình thù ban đầu, là cứ điểm chính còn sót lại của tổ chức mang tên Hắc Ưng. Đây từng là một trong ba trung tâm nghiên cứu sinh tồn tuyệt mật của quân đội cũ trước Đại Chiến, nơi khoa học gia thuộc mọi lĩnh vực được quy tụ để tìm ra phương cách giúp con người tồn tại qua thảm họa mà giới lãnh đạo quân sự khi ấy đã lờ mờ đoán trước sẽ xảy ra.
Đại tá Doanh Chính Nam ngồi trong phòng chỉ huy, một căn phòng đá lạnh lẽo được cải tạo bằng vài tấm kim loại và hệ thống đèn chạy bằng năng lượng địa nhiệt, ánh mắt dán chặt vào một màn hình cũ kỹ đang hiển thị dòng cảnh báo đỏ chớp nháy: TÍN HIỆU KHOANG GIAM MẪU THỬ 07 — MẤT KẾT NỐI. Dòng chữ ấy đã xuất hiện được ba ngày, và trong suốt ba ngày đó, ông ta gần như không rời khỏi phòng chỉ huy, chỉ để đám thuộc hạ dò xét lại toàn bộ dữ liệu vệ tinh dự phòng còn sót lại từ trước chiến tranh, cố tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra ở Hầm Trú Ẩn Lôi Long.
Doanh Chính Nam năm nay đã ngoài năm mươi lăm tuổi, mái tóc bạc trắng cắt gọn gàng theo phong cách quân đội cũ, gương mặt hằn đầy nếp nhăn của một người đã sống qua quá nhiều mất mát nhưng vẫn giữ được ánh mắt sắc lạnh của kẻ chỉ huy quen ra lệnh sinh sát. Ông ta gõ nhẹ ngón tay lên bàn, một thói quen mỗi khi suy tính điều gì đó quan trọng.
"Báo cáo tình hình." Ông ta ra lệnh khi cánh cửa phòng chỉ huy mở ra, một nữ sĩ quan bước vào, đứng nghiêm trước bàn làm việc.
Ứng Thị Lụa, ba mươi tám tuổi, là sĩ quan tình báo cấp cao nhất còn sống sót của Hắc Ưng, người đã theo Doanh Chính Nam từ những ngày đầu tổ chức còn hoạt động trọn vẹn trước Đại Chiến. Bà có gương mặt sắc sảo, ánh mắt luôn giữ một vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp dù bên trong ẩn chứa nhiều suy tư phức tạp hơn những gì bà thể hiện ra ngoài.
"Đội kỹ thuật đã phân tích xong đợt tín hiệu cuối cùng trước khi mất kết nối, thưa Đại tá." Bà báo cáo, giọng đều đều. "Có dấu hiệu can thiệp thủ công vào bảng điều khiển khoang giam, không phải sự cố kỹ thuật ngẫu nhiên. Ai đó đã chủ động mở khoang và đánh thức Mẫu Thử 07."
Doanh Chính Nam nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia giận dữ khó che giấu. "Ai có thể tiếp cận được Hầm Trú Ẩn Lôi Long? Khu vực đó đã được đánh dấu là vùng nhiễm xạ cao trên mọi bản đồ lưu hành, không một kẻ dân thường nào dám bén mảng tới."
"Đó chính là điều khiến tôi lo ngại, thưa Đại tá." Ứng Thị Lụa đáp. "Nếu không phải người của chúng ta, thì kẻ tìm ra lối vào đó hẳn phải là một cá nhân đơn lẻ, tình cờ, không biết gì về giá trị thực sự của những gì bên trong. Nhưng dù là ai, hắn cũng đã đánh thức một tài sản quan trọng bậc nhất của tổ chức."
Doanh Chính Nam đứng dậy, bước tới gần một tấm bản đồ lớn treo trên tường, khu vực Tàn Đô được khoanh tròn bằng mực đỏ đã phai màu theo năm tháng. "Mẫu Thử 07 không đơn thuần là một con người, Lụa à. Đó là kết quả của mười lăm năm nghiên cứu, là chìa khóa duy nhất còn sót lại của toàn bộ dự án huyết thanh miễn nhiễm phóng xạ mà Chúc Vĩnh Khương để lại trước khi hắn phản bội tổ chức."
Nghe đến cái tên ấy, một thoáng gì đó lướt qua ánh mắt Ứng Thị Lụa, nhưng bà nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. Bà từng biết Chúc Vĩnh Khương, từng chứng kiến nhiều năm ông làm việc miệt mài trong phòng thí nghiệm chính, và cũng từng nghe những tin đồn mơ hồ về cái chết của ông mà không ai trong tổ chức dám hỏi thẳng Đại tá.
Doanh Chính Nam vẫn đứng quay lưng về phía bà, ánh mắt xa xăm như đang lạc vào một ký ức cũ. "Vĩnh Khương từng là người bạn tốt nhất của ta trong tổ chức này, Lụa à. Chúng ta cùng nhau xây dựng dự án huyết thanh từ những ngày đầu tiên, khi cả hai còn tin rằng mình đang làm điều đúng đắn cho nhân loại." Giọng ông ta trầm xuống, gần như không còn chất giọng ra lệnh lạnh lùng thường thấy. "Nhưng đến năm cuối cùng, khi Đại Chiến đã cận kề, hắn bắt đầu dao động. Hắn muốn công bố công thức huyết thanh ra toàn bộ các khu vực còn lại, chia đều cho tất cả mọi người, bất kể họ là ai. Hắn gọi đó là lương tâm. Ta gọi đó là ngây thơ đến mức nguy hiểm."
"Ngài đã..." Ứng Thị Lụa để câu hỏi lơ lửng, không dám hoàn thành nó.
"Ta đã làm điều cần thiết để bảo vệ dự án." Doanh Chính Nam quay lại nhìn bà, ánh mắt lạnh lẽo trở lại như chưa từng có khoảnh khắc yếu lòng nào vừa xảy ra. "Thế giới sau chiến tranh sẽ không đủ chỗ cho tất cả mọi người sống sót, Lụa. Đó là quy luật tự nhiên khắc nghiệt nhất. Nếu huyết thanh bị chia nhỏ cho hàng triệu người, nó sẽ chẳng còn giá trị gì, và tổ chức Hắc Ưng — những người xứng đáng nhất, đã hy sinh nhiều nhất — sẽ chết chìm trong đám đông hỗn loạn ấy như bao kẻ khác. Ta không hối hận về quyết định của mình. Vĩnh Khương chỉ là một mất mát cần thiết trên con đường đó."
Ứng Thị Lụa im lặng, cúi đầu để che giấu biểu cảm thoáng qua trên gương mặt mình. Bà chưa từng biết chi tiết cụ thể về cái chết của Chúc Vĩnh Khương, chỉ nghe phong thanh đó là một "tai nạn trong chiến tranh", nhưng những gì Đại tá vừa nói đã xác nhận điều bà từng nghi ngờ suốt nhiều năm mà không dám đào sâu tìm hiểu.
"Ngài muốn tôi làm gì?" Bà hỏi, cố giữ giọng đều đều như không có gì vừa xảy ra.
"Cử một đội trinh sát nhỏ, kín đáo, tới khu vực xung quanh Hầm Trú Ẩn Lôi Long." Doanh Chính Nam ra lệnh, giọng dứt khoát. "Không cần đối đầu trực diện ngay, chỉ cần xác định vị trí và tình trạng của Mẫu Thử 07. Nếu con bé còn sống và còn ở gần đó, ta sẽ tính bước tiếp theo. Nếu đã rơi vào tay một thế lực nào khác đủ mạnh để bảo vệ nó, ta cần biết trước để chuẩn bị đối sách."
"Rõ, thưa Đại tá." Ứng Thị Lụa cúi đầu, quay người chuẩn bị rời khỏi phòng.
"Lụa." Doanh Chính Nam gọi lại, khi bà đã gần tới cửa. "Nhắc đội trinh sát, tuyệt đối không được làm tổn hại Mẫu Thử 07. Chúng ta cần con bé còn sống, còn nguyên vẹn. Không có nó, hai mươi năm nghiên cứu của tổ chức coi như đổ sông đổ biển."
Ứng Thị Lụa gật đầu, rời khỏi phòng chỉ huy mà trong lòng không khỏi gợn lên một câu hỏi bà chưa bao giờ dám hỏi thẳng: liệu Doanh Chính Nam quan tâm đến Yên Nhi như một con người, hay chỉ đơn thuần như một công cụ nghiên cứu sống mang giá trị chiến lược. Bà đã phục vụ dưới quyền ông đủ lâu để biết câu trả lời, nhưng cũng đủ khôn ngoan để không bao giờ nói ra thành lời.
Trên đường tới khu vực tập kết đội trinh sát, Ứng Thị Lụa dừng chân một lúc bên cửa sổ đá nhìn ra bên ngoài núi non hoang tàn, nơi từng có những rặng thông xanh mướt trước chiến tranh, giờ chỉ còn trơ trọi những thân cây cháy đen đứng lặng như những bộ xương khô. Bà nghĩ về những năm tháng trước Đại Chiến, khi tổ chức Hắc Ưng còn mang lý tưởng cao đẹp là bảo vệ con người khỏi thảm họa, chứ không phải là nơi giam giữ một cô gái trẻ suốt bảy năm ròng chỉ để lấy máu duy trì một dự án đã mất đi ý nghĩa ban đầu từ lâu.
Nhưng bà không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục phục vụ. Hắc Ưng là gia đình duy nhất bà còn lại sau khi tất cả những người thân của bà đã chết trong đợt oanh tạc đầu tiên của Đại Chiến. Rời bỏ tổ chức đồng nghĩa với việc một mình đối mặt với Phế Thổ hoang tàn, điều mà ngay cả một sĩ quan tình báo dày dạn như bà cũng không dám chắc mình có thể sống sót nổi.
Đội trinh sát năm người được cử đi ngay trong đêm đó, trang bị nhẹ để tránh gây chú ý, mang theo thiết bị dò sóng có thể phát hiện các nguồn năng lượng bất thường trong bán kính vài cây số — công nghệ mà không một kẻ dân thường nào ở Phế Thổ có thể sở hữu hay chống lại được nếu bị phát hiện. Họ lên đường hướng về phía Tàn Đô, mang theo mệnh lệnh lạnh lùng của Đại tá Doanh Chính Nam: tìm lại tài sản đã mất, bằng bất cứ giá nào, trừ việc làm tổn hại đến chính "tài sản" đó.
Người dẫn đầu đội trinh sát là một sĩ quan trẻ tuổi tên Cần, mới gia nhập Hắc Ưng vài năm gần đây, chưa từng biết đến những ngày tháng huy hoàng trước Đại Chiến, chỉ biết tổ chức qua những bài huấn luyện khắc nghiệt và lời thề trung thành tuyệt đối với Đại tá. Trước khi lên đường, hắn tập hợp bốn người còn lại, nhắc lại mệnh lệnh một lần nữa dưới ánh đèn dầu leo lét trong hành lang đá.
"Chúng ta chỉ quan sát, không can thiệp." Cần nói, giọng nghiêm nghị. "Nếu phát hiện Mẫu Thử 07, báo cáo ngay lập tức qua kênh mã hóa, tuyệt đối không tự ý hành động. Đại tá đã nói rõ, ai làm hỏng việc lần này sẽ phải chịu trách nhiệm trước toàn thể Hắc Ưng."
Cả đội gật đầu, im lặng kiểm tra lại trang bị lần cuối trước khi rời khỏi cứ điểm, biến mất vào màn đêm dày đặc của vùng núi đá vôi hoang tàn, bắt đầu cuộc hành trình dài hướng về phía Tàn Đô — nơi một chàng trai nhặt phế liệu và một cô gái mất trí nhớ đang dần xây dựng những viên gạch đầu tiên cho một mái nhà mà cả hai chưa biết sẽ sớm phải bảo vệ bằng máu và nước mắt.
Trong khi đó, ở Trại Hừng Đông cách xa hàng chục cây số, Bạt Phong và Yên Nhi hoàn toàn không hay biết rằng một cỗ máy săn lùng đã bắt đầu chuyển động, âm thầm tiến về phía họ từ một hướng mà cả hai chưa từng nghĩ tới.