Chương 19
Chương 19 — Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ
Đội cận vệ tinh nhuệ của Doanh Chính Nam xông lên theo hiệu lệnh im lặng của ông ta. Bạt Phong nghiến răng, khiên năng lượng bật lên chắn đỡ loạt đạn đầu tiên. Anh phản công. Một tên ngã xuống. Rồi một tên nữa.
Nhưng đối thủ lần này không giống biệt kích thường. Chúng phối hợp nhịp nhàng, luân phiên tấn công để không cho anh có cơ hội nghỉ. Bảng điều khiển cổ tay anh nhấp nháy cảnh báo đỏ. Năng lượng cạn nhanh hơn dự tính.
Anh ngã một gối xuống đất khi một cú đánh trúng vào lưng giáp, cơn đau xuyên qua lớp bảo hộ dội thẳng vào cơ thể anh.
"Bạt Phong!"
Yên Nhi lao tới từ phía sau, khẩu súng năng lượng trong tay bắn liên tiếp, hạ gục hai tên cận vệ đang áp sát Bạt Phong từ hai bên. Cô đứng chắn trước anh, thở dốc nhưng ánh mắt không hề run sợ.
"Cô không nên ở đây." Bạt Phong gượng đứng dậy, giọng anh vừa lo lắng vừa có chút không thể tin nổi.
"Đây là trận chiến của em, không kém gì của anh." Yên Nhi đáp, không rời mắt khỏi Doanh Chính Nam đang đứng quan sát từ xa với vẻ mặt điềm tĩnh đến rợn người.
Doanh Chính Nam bước tới gần hơn, ra hiệu cho đội cận vệ còn lại lùi ra, tự tin rằng bản thân đủ sức xử lý cả hai người trước mặt. "Chúc Yên Nhi." Ông ta gọi tên cô, giọng vang lên đầy quyền uy. "Con đã lớn hơn nhiều so với lần cuối ta gặp con."
Yên Nhi siết chặt súng, cả người run lên vì một cơn giận dữ dồn nén suốt nhiều năm bỗng chốc bùng nổ. "Ông biết cha tôi. Ông biết chuyện gì đã xảy ra với ông ấy."
"Ta không chỉ biết." Doanh Chính Nam đáp thẳng, không hề né tránh, giọng ông ta lạnh lùng đến tàn nhẫn. "Ta là người ra lệnh."
Không khí như đông cứng lại trong khoảnh khắc đó. Ngay cả tiếng súng đạn xa xa cũng như nhạt nhòa đi trước lời thú nhận trần trụi ấy.
"Vĩnh Khương là bạn tốt nhất của ta." Doanh Chính Nam tiếp tục, ánh mắt ông ta nhìn xa xăm trong thoáng chốc trước khi trở lại vẻ lạnh lùng quen thuộc. "Nhưng khi hắn quyết định công bố công thức huyết thanh ra ngoài, chia sẻ cho tất cả mọi kẻ hèn yếu không xứng đáng, hắn đã phản bội chính lý tưởng mà cả hai chúng ta từng thề nguyện bảo vệ. Ta không có lựa chọn nào khác."
"Ông có lựa chọn!" Yên Nhi hét lên, nước mắt trào ra không kiềm được. "Ông chọn giết ông ấy thay vì lắng nghe! Ông chọn nhốt tôi bảy năm trời, rút máu tôi như một con vật thí nghiệm, thay vì để tôi được sống như một con người!"
"Con là kết quả nghiên cứu quan trọng nhất của tổ chức." Doanh Chính Nam đáp, giọng không hề dao động. "Ta đã bảo vệ con theo cách duy nhất ta biết — giữ con an toàn, giữ con nguyên vẹn cho một tương lai mà chỉ những kẻ xứng đáng mới được sống sót."
"Đó không phải bảo vệ." Bạt Phong lên tiếng, đứng thẳng dậy bên cạnh Yên Nhi, giọng anh đanh lại. "Đó là giam cầm. Ông không bảo vệ cô ấy. Ông biến cô ấy thành một món hàng."
Doanh Chính Nam quay sang nhìn Bạt Phong, ánh mắt lần đầu tiên lộ rõ chút khinh miệt. "Ngươi hiểu gì về sinh tồn, cậu trai trẻ? Ngươi nghĩ thế giới sau Đại Chiến này còn đủ chỗ cho tất cả mọi người sao? Tài nguyên có hạn. Nếu chia đều cho tất cả, không ai sống sót nổi. Phải có người quyết định ai được sống, ai phải chết. Ta chỉ đang làm công việc mà không ai khác đủ can đảm để làm."
"Ông sai rồi." Yên Nhi nói, giọng cô giờ đây vững vàng lạ thường, không còn run rẩy như phút trước. "Cha tôi đã chứng minh điều ngược lại. Ông ấy hoàn thiện công thức để nó có thể tổng hợp được, chia sẻ được cho tất cả mọi người, không cần phải hy sinh ai cả. Ông giết ông ấy không phải vì lý tưởng sinh tồn. Ông giết ông ấy vì sợ mất đi quyền lực được là kẻ quyết định số phận người khác."
Doanh Chính Nam im lặng một khoảnh khắc, và trong khoảnh khắc ấy, một tia gì đó — có thể là sự thật không muốn đối diện — lướt qua ánh mắt lạnh lùng của ông ta trước khi bị dập tắt ngay lập tức.
"Đủ rồi." Ông ta rút ra một thiết bị nhỏ từ trong áo khoác, một bộ điều khiển có màn hình đỏ nhấp nháy. "Con vẫn còn thiết bị định vị sinh học cấy dưới da từ thời còn ở phòng thí nghiệm, Yên Nhi à. Ta có thể kích hoạt xung điện làm tê liệt hệ thần kinh con bất cứ lúc nào ta muốn."
Yên Nhi khựng lại, bản năng sợ hãi cũ trỗi dậy trong một thoáng. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhớ lại những trang tài liệu cha cô để lại, nhớ lại kiến thức y sinh đã ăn sâu vào tiềm thức mình.
"Ông đang lừa dối chính mình." Cô nói, giọng cô bất ngờ bình thản. "Thiết bị định vị sinh học thế hệ cũ chỉ hoạt động trong bán kính năm trăm mét từ trạm phát tín hiệu chính, và trạm đó đã bị vô hiệu hóa từ ngày Bạt Phong đánh thức tôi khỏi khoang giam. Ông đang cầm một cục điều khiển vô dụng, Đại tá Doanh Chính Nam."
Gương mặt Doanh Chính Nam thoáng biến sắc trong một khắc ngắn ngủi — đủ để Bạt Phong nhận ra Yên Nhi đã đúng. Ông ta ném thiết bị vô dụng ấy xuống đất, rút ra một thanh kiếm năng lượng gắn ở thắt lưng, lưỡi kiếm bừng sáng màu cam đỏ dữ dội.
"Vậy thì ta sẽ giải quyết chuyện này theo cách trực tiếp hơn." Ông ta nói, giọng lạnh như băng, bước tới với tốc độ và kỹ năng của một chiến binh dày dạn kinh nghiệm trận mạc.
Bạt Phong đẩy Yên Nhi ra sau, nâng súng lên, nhưng Doanh Chính Nam đã áp sát với tốc độ đáng kinh ngạc so với tuổi tác của ông ta, lưỡi kiếm năng lượng vung ra một đường chém ngang. Bạt Phong kịp giơ khiên chắn đỡ, nhưng lực va chạm mạnh đến mức khiến bảng điều khiển cổ tay anh nhấp nháy báo lỗi — lớp khiên năng lượng đã gần như cạn kiệt hoàn toàn.
"Bộ giáp của ngươi không phải vô hạn, cậu trai trẻ." Doanh Chính Nam nói, ánh mắt ông ta lóe lên sự tự tin tàn nhẫn. "Ta đã chỉ huy hàng trăm trận chiến trước khi ngươi còn chưa ra đời. Ngươi chỉ đang mượn sức mạnh của kẻ khác, còn ta, sức mạnh này là của chính ta."
Ông ta tấn công dồn dập, từng nhát kiếm năng lượng vung ra chính xác và tàn nhẫn, buộc Bạt Phong phải liên tục lùi bước. Một nhát chém sượt qua vai giáp anh, tóe lửa. Một nhát khác chỉ cách yết hầu anh vài phân, tim Bạt Phong thắt lại vì hiểm nguy cận kề. Bảng điều khiển cổ tay giờ chỉ còn một vạch năng lượng cuối cùng nhấp nháy đỏ rực.
"Ngươi sẽ chết ở đây, cùng với giấc mộng viển vông về một Phế Thổ công bằng cho tất cả." Doanh Chính Nam nói, giọng ông ta không hề đứt hơi dù vừa tung ra hàng loạt đòn liên tiếp.
Bạt Phong nghiến răng, gượng đỡ nhát kiếm tiếp theo bằng cả hai tay, cảm nhận sức nặng của tuổi tác và kinh nghiệm chiến trận dồn vào từng cú đánh của đối thủ. Anh biết mình không thể thắng chỉ bằng sức mạnh thuần túy của bộ giáp đang cạn kiệt. Anh cần một cách khác.
Anh liếc nhanh về phía Yên Nhi một lần nữa. Cô đã lùi lại vài bước, tay không còn cầm súng nữa, mà đang mở nhanh một ô nhỏ trên bảng điều khiển cổ tay của chính bộ giáp anh đang mặc — thứ mà chỉ người hiểu rõ kiến trúc kỹ thuật nguyên bản của Hắc Ưng mới có thể thao tác được trong tích tắc. Bạt Phong hiểu ngay cô đang định làm gì, và anh gồng mình chịu thêm một đòn nữa, câu thêm vài giây quý giá cho cô.
Bạt Phong gồng mình chống đỡ đòn tấn công tiếp theo, cảm nhận rõ ràng năng lượng bộ giáp đang tụt xuống mức nguy hiểm. Anh liếc nhìn Yên Nhi đang đứng phía sau, ánh mắt hai người giao nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi — và trong ánh mắt ấy, một kế hoạch bất thành lời bắt đầu hình thành giữa họ, chuẩn bị cho đòn quyết định sẽ định đoạt toàn bộ số phận của trận chiến này.
Cách đó không xa, ở sườn bắc, Lôi Quang Việt vẫn đang đứng khựng giữa hai lằn ranh. Hạ Tử Kỳ chạy tới, gương mặt đầy máu me và hoảng loạn. "Đại ca, quân của Đại tá đang thua ở sườn tây, mà lệnh gọi chúng ta tiến vào tiếp ứng ở điểm phòng thủ chính. Đánh hay rút?"
Lôi Quang Việt nhìn về phía xa, nơi ẩn hiện bóng dáng Doanh Chính Nam đang giao chiến với Bạt Phong, nhìn lại đám trẻ nhỏ và người già đang run rẩy trong đường hầm phía sau lưng hắn mà đội quân của hắn suýt chút nữa đã xông vào. Hắn nhớ lại lời đe dọa lạnh lùng của Doanh Chính Nam ngày hôm trước, nhớ lại cảm giác bị coi như một quân cờ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.
"Rút." Hắn nói, giọng dứt khoát đến mức chính hắn cũng ngạc nhiên. "Rút toàn bộ Sói Xám khỏi trận này. Chúng ta không đánh thuê cho một kẻ coi thường mạng người như cỏ rác nữa."
"Nhưng Đại tá sẽ..." Hạ Tử Kỳ chưa nói hết câu.
"Kệ hắn." Lôi Quang Việt cắt ngang, ánh mắt hắn lần đầu tiên trong nhiều năm ánh lên điều gì đó gần giống với sự tự trọng đã đánh mất từ lâu. "Nếu phải chọn giữa làm chó săn cho một kẻ tàn nhẫn, hay làm một kẻ vô dụng nhưng còn giữ được chút liêm sỉ, tao chọn vế sau."
Toàn bộ tàn quân Sói Xám rút lui khỏi sườn bắc ngay lập tức, để lại một khoảng trống lớn trong đội hình tấn công của Hắc Ưng — khoảng trống mà Kình Bá Đông nhanh chóng nhận ra và lập tức điều quân tràn vào, siết chặt vòng vây quanh lực lượng chủ lực còn lại của Doanh Chính Nam.