Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ
8 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Tin tức về trận chiến đêm đó lan ra khắp Phế Thổ với tốc độ đáng kinh ngạc, được thêu dệt qua từng người kể lại cho đến khi trở thành một câu chuyện gần như huyền thoại. Người ta đồn rằng có một "thủ lĩnh vùng phế thổ" khoác lên mình bộ giáp sáng như bạc, một tay đẩy lui cả một băng cướp khét tiếng chỉ bằng một phát bắn duy nhất, khiến kẻ cầm đầu phải bỏ chạy trong nhục nhã. Câu chuyện càng lan xa càng được phóng đại thêm, nhưng cốt lõi vẫn không đổi: có một nơi ở gần Tàn Đô, nơi những kẻ yếu đuối không còn phải sợ hãi.

Tại Khu Chợ Đen, tin đồn ấy trở thành đề tài bàn tán không dứt suốt nhiều ngày liền. Có người tin, có người hoài nghi cho rằng đó chỉ là chuyện phóng đại của những kẻ say rượu, nhưng không ai có thể phủ nhận một sự thật hiển nhiên: uy thế của băng Sói Xám đã sụt giảm rõ rệt. Chúng không còn dám nghênh ngang thu tiền bảo kê như trước, và Lôi Quang Việt gần như biến mất khỏi tầm mắt công chúng suốt gần một tuần sau trận chiến, để lại Hạ Tử Kỳ và Quắc Bá Long phải gồng gánh giữ trật tự nội bộ băng nhóm đang lung lay.

Với những người dân thường vốn sống trong nỗi sợ hãi thường trực trước các băng cướp và sự khắc nghiệt của Phế Thổ, tin đồn về Trại Hừng Đông như một tia hy vọng le lói giữa vùng đất tuyệt vọng. Từng người, từng nhóm nhỏ bắt đầu dò dẫm tìm đường tới khu vực rào chắn, hy vọng được thu nhận vào nơi trú ẩn huyền thoại ấy.

Người đầu tiên tìm đến là Hạ Diễm Thư, một phụ nữ ngoài hai mươi bảy tuổi, từng học dở dang ngành y trước khi Đại Chiến nổ ra, từ đó sống lang thang khắp Phế Thổ, dùng chút kiến thức y khoa ít ỏi của mình để chữa trị cho bất cứ ai cần giúp đỡ, đổi lấy thức ăn hoặc chỗ ngủ qua đêm. Cô tìm đến Trại Hừng Đông sau khi nghe tin từ một người bệnh cô từng chữa trị, mang theo một túi thuốc men ít ỏi nhưng quý giá được cô gìn giữ cẩn thận suốt nhiều năm.

"Tôi nghe nói ở đây có người bị thương sau trận đánh vừa rồi." Diễm Thư nói khi được Bạt Phong ra tiếp đón ở cổng trại, giọng cô thẳng thắn, không màu mè. "Tôi có thể giúp, nếu các người cần một người biết chữa bệnh."

Bạt Phong nhìn cô một lúc, rồi gật đầu, dẫn cô vào trong. Kể từ hôm đó, Diễm Thư trở thành người chăm sóc sức khỏe không chính thức của Trại Hừng Đông, và cô nhanh chóng phát hiện ra điều đặc biệt ở Yên Nhi khi hai người có dịp trò chuyện — kiến thức y sinh của Yên Nhi, dù rời rạc và không có hệ thống rõ ràng, lại sâu sắc đến mức khiến một người từng học y khoa như Diễm Thư phải kinh ngạc.

"Cô học y ở đâu vậy?" Diễm Thư hỏi khi thấy Yên Nhi giải thích chính xác cơ chế một loại thuốc kháng sinh hoạt động trong cơ thể, điều mà ngay cả những giáo trình y khoa trước chiến tranh cũng ít khi đề cập chi tiết đến vậy.

"Tôi không nhớ." Yên Nhi đáp, nét mặt thoáng bối rối quen thuộc mỗi khi bị hỏi về quá khứ của mình. "Nhưng có vẻ tôi từng biết rất nhiều về sinh học, đặc biệt là về... máu, và các loại huyết thanh."

Vài ngày sau, một cô gái trẻ tên Nhiêu Bích Vân, chỉ mới mười chín tuổi, cũng tìm đến xin gia nhập. Cô là con của một gia đình buôn bán nhỏ ở Khu Chợ Đen, cha mẹ vừa qua đời vì một trận dịch bệnh lây lan do nguồn nước ô nhiễm, để lại cô một mình không nơi nương tựa. Bích Vân nhanh nhẹn, có đôi mắt sắc bén luôn quan sát mọi thứ xung quanh, và nhanh chóng được giao nhiệm vụ trinh sát canh gác vòng ngoài Trại Hừng Đông cùng vài thanh niên khác cũng vừa gia nhập.

Trại Hừng Đông, chỉ trong vòng chưa đầy hai tuần, đã từ một nhóm bốn người phát triển thành một cộng đồng nhỏ gần hai mươi người, mỗi người mang theo một câu chuyện mất mát riêng, nhưng cùng chung một khát khao được sống an toàn và có ý nghĩa giữa vùng đất hoang tàn này.

Trong buổi họp mặt tối hôm đó, khi cả cộng đồng nhỏ quây quần quanh đống lửa lớn hơn hẳn những ngày đầu, Bạt Phong đứng dậy, chính thức tuyên bố một quyết định anh đã cân nhắc suốt nhiều ngày.

"Từ hôm nay, tôi muốn Diệp Thanh Sơn đảm nhận vai trò phó tướng của Trại Hừng Đông." Anh nói, nhìn về phía người bạn thân đang ngồi hơi bất ngờ trước lời tuyên bố này. "Cậu ấy sẽ phụ trách quản lý hậu cần, phân công nhiệm vụ phòng thủ, và thay tôi giải quyết công việc khi tôi vắng mặt."

Thanh Sơn đứng dậy, có chút lúng túng trước ánh mắt của cả cộng đồng đang đổ dồn về phía mình. "Tao... ý tao là, tôi sẽ cố gắng hết sức không phụ lòng tin của mọi người." Anh nói, giọng còn ngượng nghịu nhưng ánh mắt đầy quyết tâm.

Tiếng vỗ tay và những lời chúc mừng vang lên rải rác quanh đống lửa. Yên Nhi ngồi cạnh Bạt Phong, khẽ mỉm cười nhìn khung cảnh ấy, rồi quay sang nói nhỏ với anh: "Cộng đồng này đang lớn dần, nhanh hơn cả những gì em nghĩ."

"Ừ," Bạt Phong gật đầu, ánh mắt anh nhìn quanh những gương mặt đang cười nói bên đống lửa — Tư Rỗ đang kể chuyện cũ cho vài thanh niên mới nghe, Sáu Mộc đang múc cháo chia cho mọi người, Diễm Thư đang kiểm tra vết thương nhẹ của một người vừa gia nhập, Bích Vân đang đứng gác ở vòng ngoài nhưng thỉnh thoảng vẫn ngoái lại cười theo câu chuyện của Tư Rỗ. "Nhanh hơn tôi tưởng nhiều. Nhưng tôi lo, càng đông người, càng khó giữ bí mật, và càng nhiều miệng ăn cần phải lo."

"Chúng ta sẽ tìm cách." Yên Nhi nói, giọng cô chắc nịch một cách lạ thường. "Anh đã cứu em ra khỏi bóng tối, xây dựng nên tất cả những điều này chỉ trong vài tuần. Em tin anh sẽ tìm ra cách để những người này có một cuộc sống tốt hơn."

Bạt Phong nhìn cô, một cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng mà anh chưa dám gọi tên rõ ràng. Anh quay lại nhìn đống lửa, nhìn cộng đồng nhỏ đang dần lớn lên từ hai bàn tay trắng của mình, và thầm nhủ rằng dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, ít nhất giờ đây anh không còn phải đi một mình nữa.

Đêm đó, sau khi mọi người đã yên giấc, Bạt Phong đứng một mình ở vòng ngoài Trại Hừng Đông, nhìn về phía Tàn Đô xa xa, nơi ánh đèn lửa nhỏ le lói của Khu Chợ Đen vẫn còn thức. Anh nghĩ về Lôi Quang Việt, về khả năng hắn sẽ tìm cách trả thù, và về những gì còn ẩn giấu trong chiếc rương khóa số dưới hầm trú ẩn mà anh vẫn chưa có cơ hội mở ra. Danh tiếng lan xa là con dao hai lưỡi — nó mang đến cho anh những con người cần được bảo vệ, nhưng cũng mang đến sự chú ý của những kẻ mà anh không hề muốn đối đầu.

Cách đó không xa, trong trụ sở cũ kỹ của Sói Xám ở rìa Khu Chợ Đen, Lôi Quang Việt ngồi một mình trong bóng tối, chai rượu rẻ tiền trước mặt đã cạn quá nửa nhưng hắn vẫn chưa hề say. Vết nhục nhã của trận thua vừa qua cứ bám riết lấy tâm trí hắn, không cách nào gạt bỏ được. Hắn nhớ lại ánh sáng xanh lam của luồng năng lượng xé toạc chiếc xe cút kít thành từng mảnh, nhớ lại cảm giác bất lực khi đạn thật bắn ra chỉ bật ngược trở lại vô hại từ lớp giáp kỳ lạ của Bạt Phong.

Hạ Tử Kỳ bước vào, đứng im lặng một lúc trước khi lên tiếng. "Đại ca, mấy ngày nay anh em xì xào nhiều lắm. Có người bắt đầu nghi ngờ khả năng của Sói Xám, nói không chừng tụi mình sắp hết thời rồi."

"Câm miệng." Lôi Quang Việt gằn giọng, nhưng không có sức nặng như thường lệ. Hắn xoay chai rượu trong tay, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không tối tăm trước mặt. "Thứ vũ khí thằng đó có được không phải thứ tự nhiên mà một gã nhặt phế liệu có thể tìm ra dễ dàng. Chắc chắn phải có ai đó, hoặc tổ chức nào đó, đứng sau chuyện này."

"Ý anh là..." Hạ Tử Kỳ nhíu mày.

"Tao muốn biết rốt cuộc nó đã đào được cái gì, ở đâu." Lôi Quang Việt đứng dậy, đặt mạnh chai rượu xuống bàn. "Nếu tự mình không đủ sức đối đầu trực diện, thì phải tìm cách khác. Đi dò la khắp nơi xem có tổ chức nào đang hoạt động quanh khu vực Tàn Đô này không, loại có công nghệ đủ để trang bị được thứ vũ khí như vậy. Nếu tìm được, có khi chúng ta cần một đồng minh, thay vì cứ đơn độc lao đầu vào chỗ chết."

Hạ Tử Kỳ gật đầu, dù trong lòng vẫn còn nghi hoặc về ý định của thủ lĩnh mình, nhưng hắn biết đây không phải lúc để tranh cãi. "Được, để tôi cho người dò la thử. Nhưng phải cẩn thận, đừng để lộ ra là chúng ta đang tìm kiếm cái gì, kẻo lại rước họa vào thân trước khi kịp có được lợi ích gì."

"Cứ làm đi." Lôi Quang Việt xua tay, giọng đã bớt phần gay gắt nhưng ánh mắt vẫn còn lóe lên sự tính toán lạnh lùng quen thuộc. "Càng sớm càng tốt. Tao không muốn cái tên Sói Xám bị người ta cười nhạo mãi vì thua một thằng nhặt phế liệu."

Hạ Tử Kỳ rời khỏi phòng, để lại Lôi Quang Việt ngồi một mình trong bóng tối, ánh mắt hắn dán chặt vào khoảng không phía ngoài cửa sổ vỡ, nơi bóng đêm của Phế Thổ trải dài vô tận. Hắn ngồi phịch xuống ghế, trong đầu đã bắt đầu hình thành một kế hoạch nguy hiểm mà chính hắn cũng chưa lường hết được hậu quả — một kế hoạch sẽ sớm đưa hắn chạm trán với những kẻ còn tàn nhẫn hơn hắn gấp nhiều lần.

Đã sao chép liên kết chương