Chương 14
Chương 14 — Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ
Toán biệt kích Hắc Ưng cùng nhóm hộ tống của Sói Xám di chuyển nhanh chóng về phía một cứ điểm tạm được thiết lập trong một nhà kho cũ nằm giữa những ngọn đồi đá cách Tàn Đô chừng bảy cây số — nơi từng là trạm trung chuyển hàng hóa trước chiến tranh, tường bê tông dày và chỉ có một lối ra vào chính, được Hạ Tử Kỳ đề xuất làm điểm tập kết an toàn cho liên minh mới hình thành.
Yên Nhi tỉnh dậy trong một căn phòng nhỏ tối tăm, tay chân bị trói chặt vào một chiếc ghế kim loại, đầu óc còn choáng váng vì thuốc mê. Cô cố định thần, quan sát xung quanh — bốn bức tường bê tông trần trụi, một bóng đèn dầu duy nhất treo lơ lửng phát ra ánh sáng vàng vọt, và tiếng bước chân qua lại bên ngoài cánh cửa gỗ mục.
Cánh cửa bật mở, Hạ Tử Kỳ bước vào, theo sau là một người phụ nữ lạ mặt mà Yên Nhi chưa từng gặp — Ứng Thị Lụa, người đứng lặng quan sát cô với ánh mắt đầy tính toán chuyên nghiệp.
"Chào, Mẫu Thử 07." Ứng Thị Lụa lên tiếng, giọng bà điềm tĩnh nhưng lạnh lẽo. "Đã bảy năm rồi nhỉ, kể từ lần cuối tổ chức có được mẫu máu ổn định từ cô."
Yên Nhi siết chặt hàm, cố nén nỗi sợ hãi đang dâng lên. "Tôi không phải mẫu thử nào cả. Tôi có tên."
"Tên của cô không quan trọng với chúng tôi." Ứng Thị Lụa đáp, giọng vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, dù trong ánh mắt bà thoáng qua một tia gì đó khó gọi tên — có lẽ là chút áy náy mà bà cố che giấu. "Điều quan trọng là máu của cô, và những gì cha cô đã để lại trong người cô."
Nghe nhắc đến cha mình, Yên Nhi ngẩng phắt lên, ánh mắt cô rực lên tia sáng quyết liệt. "Các người đã làm gì với cha tôi?"
Ứng Thị Lụa im lặng một lúc, không trả lời câu hỏi ấy, chỉ ra hiệu cho Hạ Tử Kỳ chuẩn bị thiết bị lấy mẫu máu mang theo. "Chúng tôi sẽ đưa cô về cứ điểm chính ngay khi Đại tá xác nhận mọi thứ an toàn. Đừng chống cự, sẽ dễ chịu hơn cho cả hai bên."
Trong khi đó, Bạt Phong đã tiếp cận được khu vực gần nhà kho, ẩn nấp sau một khối đá lớn để quan sát tình hình. Nhờ ánh nhìn nhiệt của bộ giáp trợ lực — một tính năng anh mới phát hiện ra trong lúc di chuyển — anh có thể đếm được số lượng người canh gác: khoảng tám tên đứng rải rác quanh nhà kho, trong đó có ít nhất ba tên biệt kích Hắc Ưng trang bị vũ khí hiện đại hơn hẳn số còn lại là đàn em Sói Xám.
Quắc Bá Long đứng canh gác ngay cửa chính, tay lăm lăm một khẩu súng trường cũ, vẻ mặt đầy cảnh giác nhưng cũng không giấu được sự phấn khích vì lần đầu tiên được tham gia một phi vụ lớn có sự hậu thuẫn của một tổ chức bí ẩn nhiều tiềm lực.
Bạt Phong cân nhắc nhanh chóng. Tấn công trực diện vào cửa chính sẽ khiến anh phải đối đầu cùng lúc với quá nhiều đối thủ, trong khi Yên Nhi có thể gặp nguy hiểm nếu giao tranh nổ ra ngay gần chỗ cô bị giam giữ. Anh quyết định tìm một lối vào khác, kín đáo hơn.
Men theo bóng tối, anh phát hiện một cửa thông gió nhỏ ở phía sau nhà kho, đủ để một người luồn qua nếu tháo được lớp lưới sắt bên ngoài. Anh nhẹ nhàng tháo lớp lưới bằng sức mạnh của bộ giáp, cẩn thận không gây ra tiếng động lớn, rồi luồn người vào bên trong.
Bên trong nhà kho tối om, chỉ có vài luồng sáng yếu ớt hắt ra từ khe cửa các phòng nhỏ được ngăn tạm bằng ván gỗ. Bạt Phong men theo hành lang hẹp, thính giác được khuếch đại bởi bộ giáp giúp anh nghe rõ từng cuộc trò chuyện vọng ra từ các phòng, cho đến khi anh nghe thấy giọng nói của Yên Nhi từ một căn phòng gần đó.
Anh áp sát vào cánh cửa gỗ mục, nhìn qua khe hở. Yên Nhi vẫn bị trói trên ghế, Hạ Tử Kỳ đang chuẩn bị một cây kim tiêm để lấy mẫu máu, còn Ứng Thị Lụa đứng quan sát từ góc phòng. Bạt Phong siết chặt tay, tính toán thời điểm hành động.
Đúng lúc Hạ Tử Kỳ vừa chạm kim tiêm vào cánh tay Yên Nhi, Bạt Phong đá tung cánh cửa, xông vào phòng với tốc độ được khuếch đại bởi bộ giáp. Anh tung một cú đấm thẳng vào Hạ Tử Kỳ trước khi gã kịp phản ứng, lực đánh mạnh đến mức hất văng gã vào tường, kim tiêm rơi xuống đất vỡ tan.
"Bạt Phong!" Yên Nhi hét lên, vừa mừng rỡ vừa hoảng hốt khi thấy anh xuất hiện.
Ứng Thị Lụa lùi lại, tay rút nhanh một khẩu súng ngắn giấu trong áo khoác, nhưng Bạt Phong đã nhanh hơn, dùng khiên năng lượng tích hợp trên cánh tay giáp chắn phát đạn đầu tiên, luồng năng lượng từ khiên tỏa sáng xanh lam rực rỡ trong căn phòng tối tăm.
"Buông vũ khí xuống." Bạt Phong nói, giọng anh trầm và uy hiếp qua bộ khuếch đại âm thanh, khẩu súng năng lượng trên tay anh chĩa thẳng vào Ứng Thị Lụa.
Bà đứng im, đánh giá tình huống bằng con mắt nhà nghề, nhận ra mình không có cơ hội chiến thắng trong tình thế này. Bà từ từ hạ súng xuống đất, ánh mắt bà nhìn Bạt Phong với vẻ đánh giá phức tạp, không hề có sự hoảng loạn như những kẻ khác.
"Ngươi chính là kẻ đã có được công nghệ của Hắc Ưng." Bà nói, giọng vẫn điềm tĩnh đến kỳ lạ. "Thật thú vị. Ta không ngờ một cá nhân đơn lẻ lại có thể học cách sử dụng nó thành thạo đến vậy chỉ trong thời gian ngắn."
Bạt Phong không đáp, nhanh chóng tiến tới cởi trói cho Yên Nhi trong khi vẫn giữ súng chĩa vào Ứng Thị Lụa. Ngay lúc đó, tiếng động ồn ào bên ngoài vang lên — có lẽ tiếng nổ khi anh tháo lưới sắt cửa thông gió cuối cùng cũng bị phát hiện, cả toán canh gác bên ngoài đang ùa vào.
"Chúng ta phải đi ngay." Bạt Phong nói, đỡ Yên Nhi đứng dậy, tay cô vẫn còn run vì cơn hoảng loạn chưa dứt.
Cửa phòng bật tung, Quắc Bá Long cùng vài tên biệt kích Hắc Ưng xông vào, súng đạn nổ vang. Bạt Phong đẩy Yên Nhi ra sau lưng mình, dùng thân thể được bảo vệ bởi bộ giáp làm lá chắn, đồng thời bắn trả bằng khẩu súng năng lượng, hai luồng sáng xanh lam quét ngang khiến hai tên biệt kích đi đầu ngã gục, vũ khí trên tay chúng văng ra xa.
Quắc Bá Long, dù thấy đồng bọn ngã xuống, vẫn liều mạng xông tới với con dao rựa trong tay, hò hét để lấy tinh thần. Bạt Phong né sang một bên với tốc độ được khuếch đại bởi bộ giáp, tóm lấy cổ tay hắn, xoay người quật hắn ngã sấp xuống nền đất, tước lấy con dao và ném nó ra xa.
"Đủ rồi." Bạt Phong nói, đứng trên người Quắc Bá Long đang nằm rên rỉ dưới đất. "Về nói với Lôi Quang Việt, liên minh của hắn với những kẻ này sẽ chỉ mang lại diệt vong, không phải vinh quang."
Anh không giết Quắc Bá Long, chỉ đá văng vũ khí của hắn ra xa rồi kéo Yên Nhi chạy nhanh về phía lối thoát mà anh đã mở sẵn từ cửa thông gió. Phía sau lưng họ, tiếng hỗn loạn vẫn tiếp diễn khi những tên còn lại của toán canh gác cố gắng tổ chức lại đội hình truy đuổi, nhưng bộ giáp trợ lực đã cho Bạt Phong tốc độ vượt xa những gì họ có thể theo kịp.
Ứng Thị Lụa đứng lặng trong căn phòng trống, nhìn theo bóng dáng hai người chạy khuất vào bóng tối, không hề ra lệnh truy đuổi ngay. Bà đứng đó một lúc lâu, ánh mắt phức tạp dõi theo hướng họ đã đi, trong đầu bà hiện lên hình ảnh sức mạnh và cả sự quyết liệt bảo vệ người mình yêu thương mà Bạt Phong vừa thể hiện — một thứ tình cảm chân thật mà bà chưa từng chứng kiến trong suốt nhiều năm phục vụ giữa những toan tính lạnh lùng của Hắc Ưng.
Bạt Phong và Yên Nhi chạy xuyên qua bóng tối của những ngọn đồi đá, không dám chậm lại dù chỉ một giây, cho đến khi tiếng ồn ào của cứ điểm phía sau đã nhạt dần trong khoảng cách. Chỉ khi chắc chắn không còn ai bám theo, Bạt Phong mới dừng lại bên một tảng đá lớn, tháo mũ giáp ra, hơi thở anh dồn dập không kém gì Yên Nhi.
"Cô ổn chứ?" Anh hỏi, tay run run kiểm tra vết kim tiêm nhỏ còn sót lại trên cánh tay cô, may mắn Hạ Tử Kỳ chưa kịp lấy được giọt máu nào trước khi anh xông vào.
"Em ổn." Yên Nhi đáp, giọng cô vẫn còn run nhưng đã bình tĩnh hơn nhiều. Cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt tràn đầy biết ơn lẫn một cảm xúc khác sâu sắc hơn mà cô chưa dám gọi tên. "Anh đã đến. Em biết anh sẽ đến."
"Tôi sẽ luôn đến, bất cứ khi nào cô cần." Bạt Phong nói, giọng anh nghẹn lại vì cảm xúc dồn nén suốt cả buổi chiều hoảng loạn. Anh siết chặt tay cô, như để tự trấn an chính mình rằng cô thực sự đã an toàn, thực sự đang ở ngay trước mặt anh chứ không phải chỉ là một nỗi sợ hãi trong tưởng tượng.
Yên Nhi kể lại cho anh nghe về cuộc trò chuyện ngắn ngủi với Ứng Thị Lụa, về câu hỏi bà ta bỏ ngỏ không trả lời liên quan đến số phận cha cô. "Bà ta biết điều gì đó về cha em, em chắc chắn." Cô nói, giọng đầy quyết tâm. "Và em sẽ tìm ra sự thật đó, dù phải trả giá thế nào."
Bạt Phong gật đầu, khoác tay qua vai cô để trấn an, cả hai bắt đầu di chuyển trở về hướng Trại Hừng Đông giữa màn đêm tĩnh mịch của Phế Thổ, mang theo không chỉ niềm vui đoàn tụ mà còn cả một quyết tâm mới đang dần hình thành: đối đầu trực diện với sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu.