Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Suốt hơn một tháng sau trận chiến, Yên Nhi cùng Diễm Thư gần như không rời khỏi phòng thí nghiệm nhỏ mà họ dựng lên trong một khu vực riêng của hầm trú ẩn Lôi Long, nơi còn sót lại đầy đủ thiết bị phân tích sinh hóa cần thiết để hiện thực hóa công thức mà Chúc Vĩnh Khương đã để lại. Công việc không hề đơn giản — nhiều thuật ngữ và quy trình trong tài liệu gốc đòi hỏi kiến thức chuyên sâu mà ngay cả trí nhớ tiềm ẩn của Yên Nhi cũng phải mất nhiều tuần mới ghép nối lại hoàn chỉnh.

"Chúng ta gần thành công rồi." Diễm Thư nói trong một buổi tối muộn, mắt bà đỏ hoe vì thiếu ngủ nhưng ánh lên sự phấn khích không giấu nổi. "Mẻ thử nghiệm thứ mười hai cho kết quả ổn định nhất từ trước đến giờ. Nếu đúng như những gì công thức ghi lại, chúng ta có thể bắt đầu sản xuất với số lượng đủ để tiêm chủng cho toàn bộ cư dân trong vòng vài tuần tới."

Yên Nhi nhìn lọ chất lỏng màu xanh nhạt trong tay mình, thứ chất lỏng đã từng chảy trong chính huyết quản cô suốt bảy năm bị giam cầm, giờ đây có thể được tổng hợp mà không cần lấy đi một giọt máu nào của bất cứ ai. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm khó tả, như thể gánh nặng của việc là "mẫu thử duy nhất" cuối cùng cũng được trút bỏ khỏi vai cô.

"Cha em hẳn sẽ tự hào lắm nếu biết công thức của ông cuối cùng cũng đến được với những người cần nó." Cô nói khẽ, giọng cô rưng rưng xúc động.

Sau khi hoàn thành các bước kiểm nghiệm cuối cùng để đảm bảo an toàn, Bạt Phong triệu tập một buổi họp công khai toàn thể cư dân tại quảng trường trung tâm mới được xây dựng — một khoảng sân rộng lát bằng những tấm bê tông tái chế, đủ chỗ cho gần hai trăm người đang sinh sống trong cộng đồng quy tụ lại.

Yên Nhi đứng trên bệ phát biểu, tay cầm một lọ huyết thanh mẫu, ánh mắt cô quét qua đám đông đang chăm chú lắng nghe. Đây là lần đầu tiên cô đứng trước đông người như vậy kể từ ngày được cứu thoát, và dù còn chút run rẩy, giọng cô vẫn vang lên rõ ràng và đầy quyết tâm.

"Nhiều người trong số các bạn có lẽ đã nghe những tin đồn về tôi — về việc tôi từng bị giam giữ nhiều năm bởi một tổ chức tên Hắc Ưng, vì trong máu tôi có một thứ huyết thanh giúp miễn nhiễm hoàn toàn với phóng xạ." Cô nói, giọng cô vang vọng khắp quảng trường im lặng. "Tổ chức đó tin rằng thứ huyết thanh này chỉ nên dành cho một nhóm nhỏ những kẻ họ cho là xứng đáng, còn phần còn lại của thế giới, kể cả những người ở đây, không đáng được sống sót lâu dài trên vùng đất phóng xạ này."

Đám đông xì xào bàn tán, nhiều ánh mắt lộ rõ sự phẫn nộ trước lý tưởng tàn nhẫn ấy.

"Nhưng cha tôi, người đã phát triển ra công thức này, không tin vào điều đó." Yên Nhi tiếp tục, giọng cô giờ đây tràn đầy tự hào. "Ông đã dành những năm tháng cuối đời để hoàn thiện công thức, biến nó từ một liệu pháp chỉ có thể lấy từ một cá thể sống duy nhất, thành một quy trình có thể tổng hợp được cho tất cả mọi người. Ông đã trả giá bằng chính mạng sống của mình vì niềm tin đó."

Cô giơ cao lọ huyết thanh mẫu lên trước đám đông. "Hôm nay, tôi muốn hoàn thành tâm nguyện của ông. Công thức này, từ hôm nay, sẽ không còn là bí mật hay đặc quyền của riêng ai nữa. Chúng tôi sẽ công khai toàn bộ quy trình sản xuất, chia sẻ cho bất cứ cộng đồng nào ở Phế Thổ có khả năng và mong muốn tự sản xuất, không đòi hỏi bất cứ điều kiện trao đổi nào."

Một khoảnh khắc im lặng bao trùm cả quảng trường, rồi tiếng vỗ tay bùng nổ, vang dội khắp không gian, nhiều người không kìm được nước mắt xúc động. Đối với những con người đã quen sống trong nỗi sợ hãi thường trực về phóng xạ, tin tức về một loại huyết thanh miễn nhiễm hoàn toàn, được chia sẻ miễn phí, chẳng khác gì một phép màu.

Kình Bá Đông bước lên, đứng cạnh Yên Nhi, giọng ông vang lên đầy xúc động. "Nhân danh tất cả những khu định cư đã cùng chiến đấu và xây dựng nên cộng đồng này, tôi xin cảm ơn cô, Yên Nhi, và cảm ơn linh hồn của cha cô, người dù không còn ở đây, đã để lại một di sản có thể thay đổi cả tương lai của vùng đất này."

Sau buổi lễ công bố, Diễm Thư cùng vài người tình nguyện được đào tạo nhanh bắt đầu quy trình sản xuất huyết thanh với số lượng lớn hơn, sử dụng các thiết bị còn sót lại trong hầm trú ẩn kết hợp với vài cải tiến đơn giản để tăng sản lượng. Từng đợt tiêm chủng nhỏ được tổ chức, ưu tiên trước hết cho trẻ em và người già — những đối tượng dễ bị tổn thương nhất trước phóng xạ.

Trong số những người đầu tiên được tiêm chủng có tám nạn nhân từng bị giam giữ cùng đoàn xe của Doanh Chính Nam, giờ đã dần hồi phục sức khỏe sau nhiều tuần được chăm sóc tại Trại Hừng Đông. Cô gái trẻ mà Yên Nhi từng quỳ xuống an ủi ngay sau trận chiến, tên là Tuyết, giờ đã có da có thịt hơn, đứng xếp hàng chờ đến lượt mình với ánh mắt vẫn còn chút hoảng sợ nhưng đã có thêm nhiều hy vọng.

"Chị Yên Nhi," cô gái ấy nói khi đến lượt mình, giọng còn run rẩy, "em cứ sợ khi kim tiêm chạm vào da, em sẽ lại nhớ về những gì đã xảy ra trong phòng thí nghiệm của họ."

Yên Nhi tự tay cầm ống tiêm, quỳ xuống ngang tầm mắt cô gái, giọng dịu dàng. "Lần này sẽ khác. Đây không phải là họ lấy đi thứ gì từ em nữa, mà là chúng ta đang trao cho em một món quà, để em có thể sống mà không còn phải sợ hãi vùng đất này thêm nữa. Em có quyền từ chối, nhưng nếu em đồng ý, chị sẽ ở ngay đây với em."

Tuyết gật đầu, nắm chặt tay Yên Nhi khi mũi kim khẽ chạm vào da, và lần này, thay vì nỗi sợ hãi, cô chỉ cảm nhận được một bàn tay ấm áp đang nắm lấy tay mình. Khi mọi việc kết thúc, cô bật khóc, nhưng là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm chứ không phải đau đớn.

Ứng Thị Lụa, người đã tình nguyện ở lại giúp cộng đồng mới sau khi cung cấp toàn bộ thông tin tình báo về những tàn dư còn sót lại của Hắc Ưng, đứng quan sát cảnh tượng ấy từ xa, lòng bà dâng lên một cảm xúc phức tạp khó gọi tên. Bà đã dành cả buổi lễ công bố đứng nép mình ở góc quảng trường, không dám đến gần, cảm giác tội lỗi về những năm tháng phục vụ một tổ chức tàn nhẫn vẫn còn đè nặng trong lòng.

"Bà không cần phải đứng xa như vậy." Yên Nhi nói, bước tới sau khi nhận ra sự hiện diện của bà. "Bà đã giúp chúng tôi cứu được tám mạng người. Đó là hành động mà không phải ai cũng đủ can đảm để làm, nhất là khi phải phản bội lại tổ chức mà bà từng tin tưởng suốt nhiều năm."

"Ta không chắc mình xứng đáng được tha thứ." Ứng Thị Lụa đáp, giọng bà trầm xuống đầy tự vấn.

"Không ai đòi hỏi bà phải được tha thứ ngay lập tức." Yên Nhi nói, ánh mắt cô chân thành. "Nhưng bà có thể bắt đầu bằng cách giúp đỡ những gì còn phía trước, giống như bà đã làm hôm nay."

Ứng Thị Lụa im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu, ánh mắt bà dõi theo Tuyết đang được dìu về phía khu nghỉ ngơi, lòng bà lần đầu tiên sau nhiều năm cảm thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi về khả năng chuộc lại những sai lầm của quá khứ.

Tin tức về huyết thanh miễn phí nhanh chóng lan xa hơn cả những gì Bạt Phong và Yên Nhi tưởng tượng. Các đoàn người từ những khu định cư xa xôi hơn, thậm chí từ những vùng đất chưa từng có liên hệ với Trại Hừng Đông, bắt đầu tìm đến, một số để xin được tiêm chủng, một số khác để học hỏi quy trình sản xuất mang về cho cộng đồng của riêng họ.

Buổi tối sau ngày công bố, Bạt Phong và Yên Nhi ngồi bên nhau trên một mỏm đá cao nhìn ra toàn cảnh khu định cư đang trải rộng bên dưới, ánh đèn năng lượng mặt trời lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất xám xịt của Phế Thổ.

"Em không còn là Mẫu Thử 07 nữa." Yên Nhi nói khẽ, giọng cô nhẹ nhõm như trút được một gánh nặng đã đeo bám suốt bảy năm trời. "Em cũng không còn chỉ là con gái của Chúc Vĩnh Khương nữa. Em là chính em, và điều em vừa làm hôm nay, là lựa chọn của riêng em, không phải vì bị ép buộc hay vì số phận đã định sẵn."

Bạt Phong khoác tay qua vai cô, kéo cô lại gần. "Cô luôn là chính mình, từ giây phút đầu tiên tôi mở khoang trụ đó ra. Cô chỉ cần thời gian để nhận ra điều đó thôi."

Hai người ngồi lặng lẽ bên nhau dưới bầu trời xám xịt quen thuộc của Phế Thổ, nhưng lần đầu tiên, cả hai đều cảm nhận được một tia hy vọng thực sự cho tương lai, không chỉ cho riêng họ, mà cho tất cả những con người đang cùng nhau xây dựng lại cuộc sống từ đống tro tàn của một thế giới đã sụp đổ.

Xa xa phía dưới, tiếng cười đùa của trẻ con vọng lên từ khu nhà mới, hòa cùng tiếng búa gõ nhịp nhàng của đội thợ Tư Rỗ vẫn còn miệt mài làm việc dưới ánh đèn đêm, và tiếng ai đó đang hát khe khẽ một điệu dân ca cũ mà có lẽ không ai còn nhớ rõ nguồn gốc. Những âm thanh bình dị ấy, từng biến mất hoàn toàn khỏi vùng đất này suốt bảy năm sau Đại Chiến, giờ đây đang dần được hồi sinh, từng chút một, như chính cách mà hy vọng đã quay trở lại với Yên Nhi và Bạt Phong.

Đã sao chép liên kết chương