Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ
8 phút đọc

Chương 2

Chương 2 — Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sáng hôm sau, Bạt Phong dậy sớm hơn thường lệ, bụng đói meo nhưng đầu óc lại tỉnh táo bất thường. Anh kiểm tra lại chiếc máy đo phóng xạ, lắc lắc vài cái cho kim chỉ thị hoạt động ổn định, rồi nhét vào túi áo khoác một cuộn dây thừng cũ, một chiếc đèn pin chạy bằng tay quay, và con dao găm duy nhất anh có — thứ vũ khí phòng thân ít ỏi sau khi chiếc rìu nhỏ đã bị Lôi Quang Việt tịch thu từ mấy tháng trước.

Khu vực rào chắn nằm cách Khu Chợ Đen chừng ba cây số về phía đông, nơi từng là một quần thể chung cư cao tầng trước chiến tranh. Giờ đây chỉ còn là một ngọn núi đổ nát khổng lồ, những tấm bê tông nghiêng ngả chồng lên nhau tạo thành mê cung của bóng tối và bụi mù. Dây thép gai hoen gỉ bao quanh khu vực đã đứt gãy ở nhiều chỗ, chứng tỏ ít nhất cũng có vài kẻ liều lĩnh từng lảng vảng gần đây, nhưng không ai dám tiến sâu vào bên trong.

Bạt Phong đứng ở rìa ngoài, quan sát tấm biển cảnh báo phóng xạ đã mờ gần hết chữ. Anh giơ chiếc máy đo lên, bước từng bước chậm rãi vào bên trong khu vực rào chắn, mắt không rời khỏi kim chỉ thị. Kim vẫn nằm im ở mức an toàn. Anh thở phào, tiếp tục tiến sâu hơn.

Càng đi sâu, cảnh vật càng trở nên kỳ dị. Những tòa nhà đổ sập ở đây không giống những nơi khác Bạt Phong từng khám phá — chúng như thể đã bị một lực nào đó ép xuống từ trên cao, các tầng bê tông chồng lên nhau theo một góc độ bất thường, tạo thành những khoảng trống tối tăm bên dưới như hang động. Anh men theo một khe hở giữa hai tấm bê tông, phải cúi khom người mới lách qua được, đèn pin quay tay chiếu ra thứ ánh sáng vàng yếu ớt.

Sau gần một giờ đồng hồ len lỏi qua mê cung đổ nát, chân tay Bạt Phong đã trầy xước không ít, anh dừng lại trước một khoảng trống rộng hơn, nơi ánh đèn pin lia tới chạm phải thứ gì đó không phải bê tông hay gạch vụn. Một bề mặt kim loại, phẳng lì, khác hẳn với mọi thứ xung quanh.

Anh tiến lại gần, dùng tay phủi lớp bụi dày bám trên bề mặt. Đó là một cánh cửa sập hình tròn, đường kính chừng hai mét, làm bằng hợp kim dày, có một bánh xe quay bằng thép ở chính giữa — kiểu cửa niêm phong Bạt Phong từng thấy trong vài cuốn sách khoa học kỹ thuật hồi còn đi học, loại cửa được thiết kế cho các công trình quân sự hoặc hầm trú ẩn chống bức xạ. Xung quanh cánh cửa còn in mờ vài ký hiệu đã bị ăn mòn gần hết, chỉ còn nhận ra lờ mờ một biểu tượng hình con chim ưng với đôi cánh xòe rộng, màu sơn đen đã bong tróc gần hết.

Tim Bạt Phong đập nhanh hơn. Anh đã nghe những câu chuyện truyền miệng về các hầm trú ẩn quân sự bí mật tồn tại trước Đại Chiến, những nơi được cho là chứa đầy vũ khí, thiết bị công nghệ cao, thậm chí cả kho lương thực khổng lồ đủ nuôi sống hàng trăm người trong nhiều năm. Hầu hết những câu chuyện đó đều bị coi là huyền thoại phóng đại của những kẻ say rượu ở Khu Chợ Đen, nhưng đứng trước cánh cửa niêm phong này, Bạt Phong không thể không tin rằng có lẽ ít nhất một phần trong số đó là sự thật.

Anh thử xoay bánh xe thép ở giữa cánh cửa. Ban đầu nó không nhúc nhích, bị gỉ sét bám chặt sau nhiều năm không ai đụng tới. Bạt Phong dùng hết sức bình sinh, ghì chặt cả hai tay, gồng người đẩy. Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên, rồi bánh xe bắt đầu chuyển động, chậm chạp nhưng chắc chắn.

Sau gần mười lăm phút vật lộn, mồ hôi ướt đẫm lưng áo dù thời tiết Phế Thổ vốn không hề ấm áp, cánh cửa cuối cùng cũng bật ra một tiếng "phập" khô khốc, để lộ một khoảng tối đen sâu hun hút bên trong, cùng một luồng không khí lạnh lẽo, ẩm mốc phả ra ngoài — thứ không khí đã bị niêm phong suốt bảy năm trời.

Bạt Phong đứng lặng một lúc trước cửa hầm, lòng dâng lên cảm giác vừa hồi hộp vừa sợ hãi. Nếu đây thực sự là một hầm trú ẩn quân sự, bên trong có thể còn sót lại bẫy tự động, hệ thống an ninh, hoặc tệ hơn là những thứ mà bảy năm cô lập đã biến thành một cái gì đó không còn là con người nữa. Nhưng nếu anh quay lưng bỏ đi lúc này, ngày mai anh vẫn sẽ lại là gã nhặt phế liệu bị Lôi Quang Việt chặn đường cướp bóc, mãi mãi không thể thoát khỏi vòng luẩn quẩn ấy.

Anh siết chặt con dao găm trong tay, bật đèn pin quay tay sáng hết mức có thể, và bước qua ngưỡng cửa.

Bên trong là một hành lang hẹp, tường ốp kim loại đã ngả màu gỉ sét loang lổ, sàn nhà phủ một lớp bụi dày đến mức bước chân Bạt Phong để lại dấu vết rõ ràng phía sau. Dọc hành lang có vài bóng đèn khẩn cấp gắn trên tường, tất cả đều đã tắt ngấm từ lâu. Anh tiến từng bước thận trọng, tai lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất, tay cầm đèn pin quét khắp các góc tối.

Đi được chừng ba mươi mét, hành lang mở ra một căn phòng rộng hơn — có lẽ từng là khu vực kiểm soát an ninh. Vài chiếc bàn kim loại đổ nghiêng, những màn hình vỡ nát nằm rải rác, và ở góc phòng là một bộ xương người đã hóa thành di cốt, vẫn còn mặc bộ quân phục rách nát, tay vẫn nắm chặt một khẩu súng đã gỉ sét hoàn toàn. Bạt Phong rùng mình, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, bước qua căn phòng để tìm lối đi tiếp.

Ở cuối phòng kiểm soát an ninh có một cánh cửa nhỏ hơn, không niêm phong chặt như cửa chính, có lẽ vì hệ thống điện đã ngừng hoạt động từ lâu khiến cơ chế khóa tự động không còn tác dụng. Bạt Phong đẩy nhẹ, cánh cửa mở ra không mấy khó khăn, dẫn vào một cầu thang xoắn ốc đi xuống sâu hơn nữa vào lòng đất.

Anh do dự một lúc trước khi bước xuống. Càng đi sâu, khả năng quay trở lại an toàn càng thấp, và nếu có chuyện gì xảy ra dưới đó, sẽ không ai biết anh đang ở đâu để tìm kiếm. Nhưng sự tò mò và cả một linh cảm mơ hồ rằng có điều gì đó quan trọng đang chờ đợi phía dưới đã lấn át nỗi sợ hãi. Anh siết chặt tay nắm con dao, bắt đầu bước xuống cầu thang xoắn ốc, từng bậc một, tiếng bước chân vang vọng khe khẽ trong không gian tĩnh mịch đến rợn người.

Cầu thang dẫn xuống một tầng hầm sâu hơn, nơi không khí lạnh hơn hẳn, và Bạt Phong bắt đầu nghe thấy một âm thanh là lạ — tiếng máy móc chạy đều đều rất khẽ, như thể đâu đó trong hầm trú ẩn này vẫn còn một nguồn năng lượng nào đó chưa cạn kiệt hoàn toàn sau bảy năm. Anh dừng chân, lắng nghe thật kỹ. Âm thanh phát ra từ phía cuối một hành lang khác, nơi có ánh sáng yếu ớt màu xanh lam hắt ra từ khe cửa.

Tim anh đập thình thịch. Nếu có nguồn năng lượng còn hoạt động, rất có thể còn có thiết bị, vũ khí, hoặc bất cứ thứ gì có giá trị vẫn được bảo quản nguyên vẹn bên trong. Anh tiến lại gần khe cửa, ghé mắt nhìn qua.

Đó là một căn phòng hình tròn, tường xung quanh gắn đầy các bảng điều khiển với những nút bấm và màn hình nhỏ, phần lớn đã tối om nhưng vẫn có vài chiếc nhấp nháy ánh sáng xanh lam yếu ớt — bằng chứng cho thấy một hệ thống pin dự phòng nào đó, có lẽ chạy bằng năng lượng địa nhiệt hoặc mặt trời được lưu trữ, vẫn đang âm thầm duy trì hoạt động tối thiểu suốt bảy năm qua. Nhưng điều khiến Bạt Phong sững sờ không phải là các bảng điều khiển, mà là thứ nằm chính giữa căn phòng: một khoang trụ trong suốt cao chừng hai mét, bên trong mờ mờ có thể nhận ra bóng dáng một con người.

Anh áp sát người vào khe cửa, cố nhìn rõ hơn qua lớp kính mờ đục vì hơi nước ngưng tụ lâu ngày. Bên trong khoang trụ, một cô gái đang nằm trong tư thế lơ lửng, dường như được giữ trong trạng thái nào đó không hẳn là ngủ mà cũng không hẳn là tỉnh, tóc dài xõa quanh khuôn mặt xanh xao, những sợi dây và ống nhỏ chằng chịt nối vào cơ thể cô từ nhiều phía.

Bạt Phong đứng chết lặng một lúc lâu, không tin vào những gì mắt mình đang thấy. Sau tất cả những gì anh tưởng tượng có thể tìm thấy trong một hầm trú ẩn quân sự bỏ hoang — vũ khí, tiền bạc, lương thực — chưa bao giờ anh nghĩ mình sẽ đối mặt với một con người còn sống, bị giam giữ suốt bảy năm trời trong bóng tối dưới lòng đất này.

Anh đưa tay lên đẩy nhẹ cánh cửa. Nó phát ra tiếng kẽo kẹt khô khốc nhưng vẫn mở ra, để lộ toàn bộ căn phòng trước mắt anh. Bạt Phong bước vào, tim đập dồn dập, mắt không rời khỏi khoang trụ trong suốt và cô gái bên trong. Trên bảng điều khiển gần đó, một dòng chữ nhỏ nhấp nháy bằng thứ ánh sáng đỏ mờ nhạt, dòng chữ mà bảy năm bụi bặm cũng không thể xóa nhòa hoàn toàn: TRẠNG THÁI MẪU THỬ — ỔN ĐỊNH.

Bạt Phong không hiểu hết ý nghĩa của dòng chữ ấy, nhưng anh biết chắc một điều: người con gái trong khoang trụ kia không phải là một món đồ, và anh không thể quay lưng bỏ đi mà để mặc cô ở lại trong bóng tối này thêm một ngày nào nữa.

Đã sao chép liên kết chương