Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ
10 phút đọc

Chương 3

Chương 3 — Tôi Lập Đế Chế Ở Phế Thổ

Cập nhật 10/09/2026 10 phút đọc

Bạt Phong đứng trước bảng điều khiển, ánh đèn pin quay tay run rẩy trong lòng bàn tay đang đổ mồ hôi. Dòng chữ đỏ nhấp nháy TRẠNG THÁI MẪU THỬ — ỔN ĐỊNH cứ lặp đi lặp lại trên màn hình nhỏ, như một nhịp tim cơ khí không bao giờ ngừng nghỉ suốt bảy năm qua. Anh nhìn quanh bảng điều khiển, cố tìm hiểu xem có cách nào để mở khoang trụ trong suốt kia mà không làm hại đến cô gái bên trong.

Có hàng chục nút bấm và cần gạt, phần lớn đã mất chữ hoặc chữ mờ đến mức không đọc nổi. Bạt Phong từng học khá giỏi các môn tự nhiên hồi còn đi học, nhưng bảy năm sống bằng nghề nhặt phế liệu đã bào mòn gần hết những kiến thức đó, chỉ còn sót lại trực giác cơ bản về máy móc. Anh nhận ra một cần gạt có ký hiệu hình ổ khóa mở, khác biệt với những cần gạt còn lại vốn có ký hiệu hình tam giác cảnh báo.

Anh do dự. Nếu đây là hệ thống hỗ trợ sự sống, việc gạt sai có thể giết chết cô gái ngay lập tức. Nhưng nếu anh không làm gì cả, có lẽ cô cũng sẽ chết dần trong khoang trụ ấy khi nguồn năng lượng dự phòng cuối cùng cạn kiệt, có thể chỉ trong vài ngày hoặc vài tháng tới. Bạt Phong hít một hơi thật sâu, rồi kéo cần gạt xuống.

Một tiếng rít nhẹ vang lên, hơi nước bắt đầu thoát ra từ đáy khoang trụ. Đèn nhấp nháy trên bảng điều khiển chuyển từ màu đỏ sang màu vàng, rồi một giọng nói tổng hợp bằng máy vang lên khản đặc, âm thanh bị méo đi vì linh kiện đã cũ:

"Cảnh báo. Quy trình đánh thức mẫu thử được kích hoạt thủ công. Không có mã xác thực nhân sự Hắc Ưng. Ghi nhận truy cập trái phép."

Bạt Phong giật mình lùi lại một bước khi nghe hai chữ "Hắc Ưng" vang lên từ cái loa cũ kỹ. Anh chưa từng nghe đến cái tên này, nhưng cách nó được phát ra bằng giọng máy lạnh lùng khiến anh cảm thấy một luồng rùng mình chạy dọc sống lưng. Đây không đơn thuần là một hầm trú ẩn dân sự bỏ hoang. Đây là một cơ sở gì đó có tổ chức, có mục đích, và cô gái trong khoang trụ kia không phải ngẫu nhiên mà ở đây.

Lớp kính khoang trụ bắt đầu mờ đục hơn vì hơi nước ngưng tụ dày đặc, rồi từ từ trong suốt trở lại khi hệ thống thoát khí hoàn tất. Bạt Phong áp sát mặt vào lớp kính, nhìn rõ hơn khuôn mặt cô gái bên trong. Cô trẻ, có lẽ chỉ hơn hai mươi tuổi, làn da xanh xao vì lâu ngày không thấy ánh sáng tự nhiên, nhưng các đường nét khuôn mặt vẫn toát lên vẻ thanh tú. Đôi mắt cô nhắm nghiền, mí mắt khẽ rung lên như đang cố gắng mở ra nhưng chưa đủ sức.

Một tiếng "tách" vang lên, khoang trụ tự động mở nắp từ trên xuống. Cô gái bắt đầu đổ người về phía trước, và Bạt Phong theo bản năng lao tới đỡ lấy cô trước khi cô ngã sụp xuống sàn. Cơ thể cô nhẹ bẫng, gần như không có trọng lượng, các sợi dây và ống truyền dịch tự động tách ra khỏi da thịt cô khi khoang trụ hoàn tất quy trình, để lại vài vết đỏ nhỏ nơi từng được cắm kim.

"Này, tỉnh lại đi." Bạt Phong khẽ lay người cô, giọng anh run lên vì hồi hộp lẫn lo lắng. "Cô có nghe thấy tôi không?"

Cô gái không phản ứng ngay, hơi thở yếu ớt nhưng đều đặn phả ra hơi ấm mong manh trên cổ tay anh. Bạt Phong nhìn quanh căn phòng, tìm thấy một tấm chăn cách nhiệt gấp gọn trong một ngăn tủ gắn tường gần đó, vội vàng khoác lên người cô để giữ ấm. Anh bế cô rời khỏi khoang trụ, đặt nhẹ nhàng xuống một chiếc ghế dài bọc đệm ở góc phòng, có lẽ vốn dùng cho nhân viên nghỉ ngơi khi trực ca.

Phải mất gần mười phút, cô gái mới bắt đầu có dấu hiệu tỉnh táo hơn. Ngón tay cô khẽ co lại, rồi đôi mí mắt từ từ hé mở, để lộ đôi con ngươi màu nâu nhạt, mờ đục như chưa quen được với ánh sáng dù chỉ là ánh đèn pin yếu ớt. Cô nhìn Bạt Phong một lúc lâu, ánh mắt trống rỗng, không có chút cảm xúc nào có thể đọc được.

"Ai... đây..." Giọng cô khàn đặc, đứt quãng, như thể đã rất lâu rồi không được dùng đến. Cô cố nhấc đầu lên nhưng lập tức ngã vật xuống lại vì kiệt sức.

"Đừng cố gắng, cứ nằm yên đã." Bạt Phong đỡ lấy vai cô, giọng anh dịu lại. "Tôi là Tô Bạt Phong. Tôi tình cờ tìm thấy nơi này. Cô đã ở trong cái khoang đó không biết bao lâu rồi."

Cô gái chớp mắt, cố gắng tập trung ánh nhìn vào gương mặt Bạt Phong, như thể đang cố tìm kiếm điều gì đó quen thuộc trong trí nhớ nhưng không thể. "Tôi... không nhớ..." Cô lẩm bẩm, giọng run rẩy. "Tôi là ai..."

Bạt Phong sững người. Anh không ngờ tình huống lại tệ đến mức này — cô gái thậm chí còn không nhớ nổi tên mình. Anh nhìn quanh phòng, cố tìm kiếm bất cứ manh mối nào có thể giúp xác định danh tính cô. Ánh mắt anh dừng lại ở một tấm thẻ nhựa nhỏ gắn trên thành khoang trụ, đã bám bụi nhưng vẫn còn đọc được vài dòng chữ in mờ.

Anh bước tới, phủi lớp bụi trên tấm thẻ. Dòng chữ hiện ra: MẪU THỬ 07 — CHÚC. Y. N. Phía dưới còn một mã số dài không rõ nghĩa, và một dòng ghi chú nhỏ hơn: HUYẾT THANH MIỄN NHIỄM PHÓNG XẠ — THẾ HỆ THỨ BA.

"Chúc... Yên Nhi." Bạt Phong đọc to từng chữ, dù không chắc mình đoán đúng, cố gắng ghép các chữ cái viết tắt thành một cái tên nghe hợp lý. Anh quay lại nhìn cô gái. "Có phải tên cô là Chúc Yên Nhi không?"

Cô gái — Yên Nhi — khẽ cau mày, đôi mắt mờ đục như đang cố lục lọi trong một vùng ký ức tối tăm và đổ nát chẳng khác gì Tàn Đô bên trên mặt đất. "Yên Nhi..." Cô lặp lại cái tên, giọng vẫn còn yếu ớt nhưng có gì đó khẽ run lên, như thể hai âm tiết ấy vừa chạm vào một sợi dây nào đó sâu thẳm trong tâm trí cô. "Nghe... quen..."

"Được rồi, cứ từ từ." Bạt Phong nhẹ nhàng nói, dù trong lòng anh cũng đang ngổn ngang trăm mối lo. Anh nhìn lại tấm thẻ nhựa, đọc lại dòng chữ "huyết thanh miễn nhiễm phóng xạ", một khái niệm anh chưa từng nghe tới trước đây nhưng ngay lập tức hiểu được tầm quan trọng khủng khiếp của nó trong một thế giới mà phóng xạ là kẻ thù thầm lặng giết chết hàng ngàn người mỗi năm.

Nếu cô gái này thực sự mang trong người thứ gì đó giúp miễn nhiễm phóng xạ, cô không chỉ là một con người cần được cứu giúp, mà còn là chìa khóa cho cả một tương lai khác của vùng Phế Thổ này. Nhưng đồng thời, điều đó cũng có nghĩa là sẽ có những kẻ khác — có thể là chính cái tổ chức tên "Hắc Ưng" mà giọng máy vừa nhắc tới — sẵn sàng làm mọi thứ để tìm lại cô.

Bạt Phong nhìn quanh căn phòng một lần nữa, ánh đèn pin lia qua các bảng điều khiển, những màn hình đã tắt, và cả bộ xương người mặc quân phục anh đã đi ngang qua ở phòng kiểm soát an ninh phía trên. Đột nhiên anh nhận ra mình đang đứng giữa một câu chuyện lớn hơn rất nhiều so với những gì anh có thể tưởng tượng khi bước xuống cầu thang xoắn ốc sáng nay.

"Tôi không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra với cô," Bạt Phong nói, giọng trầm xuống, "nhưng tôi sẽ không để cô ở lại đây một mình nữa. Tôi sẽ đưa cô ra ngoài."

Yên Nhi nhìn anh một lúc lâu, đôi mắt mờ đục dần lấy lại chút tia sáng sống động, dù vẫn còn đầy hoang mang và sợ hãi. Cô khẽ gật đầu, một cử động nhỏ nhưng đủ để Bạt Phong hiểu rằng cô đã chấp nhận tin tưởng anh, dù cả hai đều chẳng biết gì nhiều về nhau.

Anh đỡ cô đứng dậy, để cô tựa vào vai mình vì đôi chân cô còn quá yếu để tự đứng vững. Trước khi rời khỏi căn phòng, ánh mắt Bạt Phong dừng lại ở dãy tủ kim loại gắn tường phía sau bảng điều khiển, nơi anh thoáng thấy bóng dáng của những bộ giáp lạ mắt và vài món đồ kim loại có hình dáng khác thường xếp gọn gàng bên trong. Anh chưa có thời gian để tìm hiểu kỹ lúc này, nhưng anh biết mình sẽ còn quay lại nơi đây, không chỉ một lần.

Trước khi rời hẳn căn phòng, Bạt Phong dừng lại một nhịp, đưa đèn pin quét thêm một lượt quanh dãy tủ kim loại. Có một chiếc rương nhỏ hơn đặt riêng biệt dưới bảng điều khiển chính, khóa bằng một ổ khóa số đã han gỉ, không giống cách bố trí ngẫu nhiên của những món đồ khác. Anh thử kéo nắp rương nhưng nó không nhúc nhích, có lẽ cơ chế khóa điện tử vẫn còn hoạt động nhờ nguồn năng lượng dự phòng. Anh đành gác lại ý định tìm hiểu thêm, tự nhủ sẽ quay lại nơi này khi Yên Nhi đã ổn định hơn và anh có đủ thời gian lẫn dụng cụ cần thiết. Giờ phút này, việc đưa cô ra khỏi bóng tối quan trọng hơn bất cứ kho báu nào có thể đang cất giấu trong chiếc rương khóa kín kia.

Anh dìu Yên Nhi từng bước một qua căn phòng kiểm soát an ninh, cố ý che tầm nhìn của cô khỏi bộ hài cốt còn mặc quân phục nằm ở góc tường. Cô bước đi loạng choạng, đôi chân run rẩy như của một đứa trẻ mới tập đi, thỉnh thoảng phải dừng lại tựa hẳn người vào tường để lấy hơi. Mỗi lần như vậy, Bạt Phong lại kiên nhẫn đứng chờ, không hề tỏ ra sốt ruột dù trong lòng anh cũng lo sợ có thể có nguy hiểm nào đó đang rình rập phía sau, có thể là bẫy tự động chưa kích hoạt, có thể là một hệ thống cảnh báo nào đó đã âm thầm gửi tín hiệu ra bên ngoài ngay khi anh kéo cần gạt mở khoang trụ.

"Cô có đau ở đâu không?" Anh hỏi khi cả hai dừng chân nghỉ giữa cầu thang xoắn ốc, hơi thở của Yên Nhi vẫn còn dồn dập.

"Không đau... chỉ là... nặng nề." Cô đáp, giọng đã rõ ràng hơn một chút so với lúc mới tỉnh. "Như thể tôi đã ngủ một giấc rất dài, dài đến mức cơ thể quên mất cách phải cử động thế nào."

Bạt Phong gật đầu, không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng đỡ cô đi tiếp. Anh chưa biết phải giải thích thế nào về những gì cô vừa trải qua, về con số bảy năm đằng đẵng mà chính anh cũng chưa hình dung hết được ý nghĩa của nó đối với một người đã bị giam giữ trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh suốt từng ấy thời gian.

Hai người chậm rãi bước ra khỏi căn phòng hình tròn, ngược lên cầu thang xoắn ốc, hướng về phía cửa hầm niêm phong mà Bạt Phong đã mở ra vài giờ trước. Ánh sáng nhợt nhạt của Phế Thổ hắt vào qua cửa hầm khi họ tiến gần, và lần đầu tiên sau bảy năm, Chúc Yên Nhi được nhìn thấy bầu trời — dù chỉ là một bầu trời xám xịt phủ đầy bụi phóng xạ, nhưng đối với cô, đó vẫn là một điều gì đó quý giá hơn bất cứ thứ gì cô có thể nhớ được.

Cô đứng lặng ở ngưỡng cửa một lúc lâu, ngước mặt lên đón lấy thứ ánh sáng nhợt nhạt ấy, đôi mắt ầng ậng nước dù chính cô cũng không hiểu vì sao mình lại xúc động đến vậy trước một bầu trời xám xịt chẳng có gì tươi đẹp. Bạt Phong đứng bên cạnh, lặng lẽ chờ đợi, không giục giã. Với anh, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình mà cả hai đều chưa lường trước được sẽ dẫn tới đâu.

Đã sao chép liên kết chương