Tranh Cử Và Trái Tim
8 phút đọc

Chương 1

Chương 1 — Tranh Cử Và Trái Tim

Sân trường THPT Nguyễn Tất Thắng sáng thứ Hai đầu tháng Chín rực nắng, tiếng loa phát thanh vang lên giữa hàng nghìn học sinh xếp hàng ngay ngắn dưới cột cờ. Đây không phải buổi chào cờ thông thường — trên sân khấu dựng tạm trước sảnh chính, một tấm băng-rôn đỏ in dòng chữ vàng "LỄ PHÁT ĐỘNG BẦU CỬ HỘI HỌC SINH NHIỆM KỲ MỚI" treo cao, bay phấp phới trong gió sớm.

Ngô Bảo Ngọc đứng ở hàng đầu của khối 12A1, tay siết chặt tập hồ sơ ứng cử đã chuẩn bị suốt cả mùa hè. Cô liếc nhìn đồng hồ đeo tay — còn mười lăm phút nữa là đến lượt cô bước lên sân khấu, đọc bản tuyên ngôn ứng cử trước toàn trường.

"Ngọc, tim đập nhanh chưa?" Đặng Thu Trang, đứng cạnh cô, ghé sát thì thầm, ánh mắt tinh nghịch không giấu nổi sự lo lắng thay bạn.

"Đập như trống hội," Ngọc đáp, cười gượng, nhưng giọng vẫn vững. "Nhưng tao đã chuẩn bị cho ngày này từ hai năm trước rồi, Trang à. Không thể lùi bước bây giờ được."

Cô Phạm Thanh Hà, giáo viên chủ nhiệm lớp 12A1 kiêm cố vấn Hội Học Sinh, bước lên bục, tay cầm micro. Cô là người phụ nữ ngoài bốn mươi, dáng người mảnh khảnh nhưng ánh mắt luôn toát lên sự nghiêm túc, công tâm khiến không một học sinh nào dám qua mặt trong những vấn đề liên quan đến quy chế nhà trường.

"Các em thân mến," cô Hà mở đầu, giọng vang rõ qua hệ thống loa. "Như thông báo đã gửi tới từng lớp tuần trước, năm nay là năm thứ mười lăm liên tiếp trường ta tổ chức bầu cử Chủ tịch Hội Học Sinh theo đúng quy trình dân chủ, minh bạch, mô phỏng gần sát nhất với một cuộc bầu cử thực sự. Ba vòng: vận động tranh cử kéo dài ba tuần, tranh luận công khai trước toàn trường, và cuối cùng là bỏ phiếu kín. Người thắng cử sẽ đại diện tiếng nói của gần hai nghìn học sinh trường ta trong suốt năm học tới."

Tiếng vỗ tay rộ lên. Ngọc hít một hơi thật sâu.

"Chức Chủ tịch Hội Học Sinh trường ta," cô Hà tiếp tục, "không chỉ là danh hiệu. Nó là dòng chữ có trọng lượng thật sự trong hồ sơ xét tuyển đại học của các em, nhưng quan trọng hơn cả, đó là cơ hội để các em thực sự thay đổi điều gì đó cho ngôi trường mình đang học. Bây giờ, tôi xin mời các ứng viên chính thức lên trình bày tuyên ngôn ứng cử của mình."

Danh sách hiện lên trên màn hình lớn phía sau sân khấu. Ba cái tên xuất hiện: Ngô Bảo Ngọc (12A1), Lâm Gia Huy (12A3), và... Ngọc khựng lại khi đọc đến cái tên thứ ba.

Đỗ Nguyên Khang (12A1).

"Khang?" Ngọc quay sang nhìn về phía dãy ghế của lớp mình, nơi Đỗ Nguyên Khang đang đứng, tay đút túi quần, vẻ mặt bình thản như thể chuyện này chẳng có gì to tát. Cậu là bạn cùng lớp với Ngọc suốt ba năm, học giỏi, ăn nói lưu loát, luôn được thầy cô quý mến vì tài ứng biến trong các buổi thuyết trình — nhưng chưa bao giờ, dù chỉ một lần, thể hiện chút hứng thú nào với công tác Đoàn, Hội. Ngọc không thể hiểu nổi tại sao cậu lại xuất hiện trong danh sách này, và càng khó hiểu hơn khi thấy vẻ mặt Khang không hề có chút phấn khích của một người vừa quyết định dấn thân vào một cuộc đua quan trọng.

"Cậu ấy nộp đơn lúc nào vậy?" Trang thì thầm, mắt mở to.

"Tao cũng không biết," Ngọc lắc đầu, cảm giác bất an len lỏi trong lòng.

Cô Hà mời từng ứng viên lên bục theo thứ tự bốc thăm. Lâm Gia Huy lên đầu tiên — một chàng trai cao ráo, nụ cười thân thiện luôn thường trực trên môi, giọng nói ấm áp dễ tạo thiện cảm ngay từ câu đầu tiên.

"Xin chào các bạn," Huy mở đầu, ánh mắt quét khắp sân trường như đang chào hỏi từng người một. "Mình là Lâm Gia Huy, lớp 12A3. Mình tranh cử với một lời hứa đơn giản: lắng nghe. Hội Học Sinh của chúng ta cần một người thực sự lắng nghe từng tiếng nói nhỏ nhất, chứ không phải chỉ những ý tưởng lớn lao trên giấy tờ."

Bài phát biểu của Huy ngắn gọn, súc tích, được vỗ tay nhiệt liệt. Ngọc quan sát cậu ta từ xa, nhận ra có gì đó trong ánh mắt Huy — một sự khao khát được công nhận sâu sắc hơn những gì lời nói thể hiện, nhưng cô gạt suy nghĩ ấy sang một bên, tập trung cho phần trình bày của chính mình sắp tới.

Đến lượt Ngọc. Cô bước lên sân khấu, tay hơi run nhưng bước chân vững chãi. Đứng trước micro, cô nhìn xuống hàng nghìn gương mặt học sinh đang chờ đợi, hít một hơi thật sâu.

"Xin chào các bạn. Mình là Ngô Bảo Ngọc, lớp 12A1." Giọng cô vang lên rõ ràng, không một chút run rẩy. "Mình không định mở đầu bằng một câu chuyện hoành tráng. Mình muốn kể các bạn nghe một sự thật đơn giản: năm lớp 10, mình suýt phải nghỉ học."

Cả sân trường im lặng.

"Gia đình mình khi đó gặp khó khăn, mẹ mình một mình nuôi mình bằng nghề may vá, và có một học kỳ, mình thực sự không biết liệu mình có được tiếp tục ngồi trong lớp học này hay không. Nhưng rồi, một quỹ học bổng vô danh của cựu học sinh trường ta đã âm thầm hỗ trợ mình vượt qua giai đoạn đó. Mình không biết ai đã giúp mình. Mình chỉ biết, nếu không có sự giúp đỡ ấy, có lẽ hôm nay mình đã không đứng ở đây."

Ngọc dừng lại một nhịp, ánh mắt quét qua đám đông.

"Mình tranh cử Chủ tịch Hội Học Sinh với một mục tiêu rất cụ thể: biến quỹ học bổng vô danh ấy — hiện vẫn chỉ hoạt động âm thầm, không chính thức — thành một chương trình chính thức của trường, minh bạch, do chính học sinh chúng ta vận hành. Mình gọi đó là Quỹ Học Bổng Đồng Hành. Để không một bạn nào trong ngôi trường này phải một mình đối mặt với nỗi lo cơm áo gạo tiền như mình đã từng."

Tiếng vỗ tay bùng nổ, mạnh mẽ hơn hẳn phần trình bày trước. Một vài học sinh đứng dậy. Ngọc cảm nhận rõ trái tim mình đập rộn ràng, không phải vì lo lắng nữa, mà vì một cảm giác được lắng nghe thực sự.

Cô bước xuống sân khấu, Trang chạy tới ôm chầm lấy cô. "Mày làm được rồi, Ngọc! Nhìn phản ứng của mọi người kìa!"

Nhưng niềm vui của Ngọc chưa kịp trọn vẹn thì tiếng cô Hà vang lên tiếp: "Và cuối cùng, mời ứng viên Đỗ Nguyên Khang."

Khang bước lên sân khấu với dáng vẻ thong dong, nụ cười nhẹ nhàng như thể đây chỉ là một buổi thuyết trình môn Văn bình thường. Cậu đứng trước micro, im lặng một giây rồi bắt đầu.

"Chào mọi người. Đỗ Nguyên Khang, 12A1." Cậu ngừng lại, ánh mắt lướt qua đám đông rồi dừng lại ở đâu đó xa xăm. "Chắc nhiều bạn ở đây biết bố mình — ông Đỗ Thành Lâm, người từng là Chủ tịch Hội Học Sinh của chính ngôi trường này, hai mươi lăm năm trước."

Một vài tiếng xì xào nổi lên trong đám đông. Đúng vậy, cái tên Đỗ Thành Lâm không hề xa lạ — ông là một trong những cựu học sinh thành đạt nhất của trường, hiện là doanh nhân kiêm ủy viên hội đồng nhân dân địa phương, thường được nhắc đến trong các buổi lễ kỷ niệm thành lập trường.

"Có lẽ nhiều người nghĩ mình tranh cử vì muốn nối tiếp truyền thống gia đình," Khang nói tiếp, giọng bình thản đến lạ. "Thành thật mà nói, mình cũng không chắc lắm về lý do của chính mình lúc này. Nhưng mình hứa sẽ cố gắng hết sức nếu được các bạn tin tưởng."

Bài phát biểu ngắn ngủi, thiếu hẳn sự nhiệt huyết so với hai ứng viên trước, kết thúc trong tiếng vỗ tay lác đác, lịch sự nhưng không mấy hào hứng. Khang bước xuống sân khấu, đi ngang qua chỗ Ngọc đứng, khẽ gật đầu chào cô như một lời chào xã giao thông thường.

"Chúc may mắn," cậu nói, giọng nhẹ tênh.

Ngọc nhìn theo bóng lưng Khang, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả — không hẳn là tức giận, mà là một sự thất vọng mơ hồ. Cô đã dồn hết tâm huyết, cả một mùa hè chuẩn bị, cả câu chuyện riêng tư nhất của gia đình mình để đứng trên sân khấu ấy. Còn Khang, dường như chỉ bước lên đó như một nghĩa vụ cần hoàn thành cho xong, không hơn không kém.

"Cậu ta không nghiêm túc chút nào," Ngọc lẩm bẩm với Trang khi cả hai quay về hàng ghế lớp.

"Ừ, nhưng công bằng mà nói," Trang nhún vai, "cậu ta ăn nói vẫn lưu loát, lại có cái tên Đỗ Thành Lâm phía sau chống lưng. Đừng chủ quan, Ngọc."

Buổi lễ kết thúc, cô Hà công bố lịch trình chi tiết: ba tuần vận động tranh cử, sau đó là vòng sơ bộ để chọn ra hai ứng viên có số phiếu ủng hộ cao nhất bước vào vòng tranh luận công khai trước toàn trường, và cuối cùng là ngày bầu cử chính thức.

Khi học sinh bắt đầu giải tán, Ngọc nán lại một chút trên sân trường, nhìn lên tấm băng-rôn đỏ vẫn còn bay phấp phới. Cô nghĩ về mẹ mình, về những đêm bà ngồi bên máy may đến khuya, về cái học kỳ lớp 10 đầy bất an ấy, và về lời hứa cô đã tự đặt ra cho chính mình từ ngày nhận được sự giúp đỡ vô danh kia: một ngày nào đó, cô sẽ trả ơn theo cách của riêng mình.

"Hôm nay là ngày đầu tiên thôi," cô tự nhủ, siết chặt tập hồ sơ trong tay. "Con đường còn dài."

Nhưng cô không hề biết rằng, chỉ vài ngày sau, một sự cố về lịch trình sẽ buộc cô phải đối mặt trực tiếp với Đỗ Nguyên Khang theo một cách mà cô chưa từng lường trước — và đó mới chỉ là khởi đầu của một hành trình sẽ thay đổi cả hai người mãi mãi.

Đã sao chép liên kết chương