Tranh Cử Và Trái Tim
8 phút đọc

Chương 25

Chương 25 — Tranh Cử Và Trái Tim

Ba tháng trôi qua kể từ lễ khánh thành Không Gian Sáng Tạo, mang theo không ít thay đổi tích cực cho toàn trường. Quỹ Học Bổng Đồng Hành đã trao học bổng cho tổng cộng ba mươi lăm học sinh, mô hình gây quỹ tự thân từ việc bán sản phẩm handmade duy trì ổn định, thậm chí vượt xa dự tính ban đầu nhờ sự sáng tạo không ngừng của học sinh tham gia.

Nhưng giữa những thành công ấy, một thử thách bất ngờ ập đến khi kỳ thi học kỳ hai cận kề, kéo theo áp lực học tập nặng nề đè lên vai Ngọc — người vừa phải cân bằng giữa vai trò Chủ tịch Hội Học Sinh, vừa phải duy trì thành tích học tập xuất sắc để chuẩn bị hồ sơ xét tuyển đại học.

"Cậu trông mệt mỏi quá," Khang nhận xét khi thấy Ngọc ngồi gục đầu trên bàn trong phòng làm việc của Hội Học Sinh, xung quanh là chồng tài liệu cao ngất liên quan đến báo cáo tổng kết học kỳ của quỹ học bổng.

"Tôi ổn," Ngọc đáp, giọng có phần mệt mỏi, không giấu được sự căng thẳng tích tụ suốt nhiều tuần qua. "Chỉ là dạo này hơi quá tải thôi. Vừa phải hoàn thành báo cáo cho thầy Trọng, vừa phải ôn thi học kỳ, vừa phải chuẩn bị hồ sơ đại học."

Khang ngồi xuống cạnh cô, ánh mắt đầy lo lắng. "Cậu có nghĩ mình đang ôm đồm quá nhiều việc cùng lúc không?"

"Có thể," Ngọc thừa nhận, xoa nhẹ thái dương đang đau nhức. "Nhưng tôi không muốn để bất kỳ trách nhiệm nào bị bỏ dở. Quỹ học bổng, Không Gian Sáng Tạo, việc học của chính mình — tất cả đều quan trọng như nhau."

"Tôi hiểu cảm giác đó," Khang gật đầu, "nhưng cậu cũng cần chăm sóc bản thân mình nữa. Nếu cậu kiệt sức, tất cả những gì cậu đang cố gắng xây dựng cũng sẽ bị ảnh hưởng, và đó là điều tôi không muốn thấy xảy ra với cậu."

Đúng lúc đó, cô Hà bước vào phòng, nhận ra ngay tình trạng mệt mỏi rõ rệt trên gương mặt Ngọc. "Ngọc à, cô nghĩ đã đến lúc con cần học cách phân chia công việc hợp lý hơn. Con không cần phải tự mình ôm hết mọi trách nhiệm."

"Con sợ nếu con giao bớt việc, mọi thứ sẽ không được thực hiện đúng như con mong muốn," Ngọc thú nhận, giọng có chút áy náy.

"Đó chính là một trong những bài học quan trọng nhất của một người lãnh đạo thực sự, Ngọc à," cô Hà nói, ngồi xuống đối diện cô. "Biết cách tin tưởng, trao quyền cho người khác không phải là dấu hiệu của sự yếu kém, mà là dấu hiệu của sự trưởng thành trong tư duy lãnh đạo."

"Cô đã từng gặp trường hợp nào tương tự trước đây chưa ạ?" Ngọc hỏi, tò mò trước sự am hiểu sâu sắc ấy.

"Nhiều lắm," cô Hà mỉm cười, ánh mắt xa xăm nhớ lại. "Cô từng chứng kiến không ít học sinh giỏi giang, đầy nhiệt huyết, nhưng vì cứ khăng khăng tự mình gánh vác mọi thứ mà kiệt sức, thậm chí đánh mất niềm đam mê ban đầu của chính mình. Người lãnh đạo giỏi không phải là người làm được nhiều việc nhất, mà là người biết xây dựng một đội ngũ đủ mạnh để cùng nhau đạt được mục tiêu chung."

Lời chia sẻ ấy khắc sâu vào tâm trí Ngọc, trở thành một trong những bài học quý giá nhất mà cô mang theo suốt quãng đời còn lại, không chỉ trong vai trò lãnh đạo học đường, mà còn trong bất kỳ vị trí nào cô sẽ đảm nhận sau này.

Lời khuyên ấy khiến Ngọc trầm ngâm suy nghĩ. Cô nhìn lại suốt mấy tháng qua, nhận ra mình đã vô tình ôm đồm quá nhiều công việc mà lẽ ra có thể san sẻ cho những người xung quanh — Khang, Huy, Trang, Phúc, và cả ban điều hành quỹ đang ngày càng vững vàng hơn theo từng ngày.

"Cô nói đúng," Ngọc gật đầu, ánh mắt dần sáng lên với một quyết định mới. "Con nghĩ, đã đến lúc con cần tin tưởng giao bớt trách nhiệm cho mọi người, để tự mình có thời gian tập trung cho việc học và giữ gìn sức khỏe."

Tuần sau đó, Ngọc chính thức tổ chức lại cơ cấu vận hành của cả hai dự án, phân công rõ ràng trách nhiệm cụ thể cho từng thành viên. Huy được giao phụ trách chính mảng tài chính và báo cáo định kỳ của quỹ học bổng, tận dụng đúng thế mạnh phân tích số liệu mà cậu đã thể hiện xuất sắc suốt thời gian qua. Trang tiếp tục phụ trách truyền thông, còn Khang đảm nhận việc giám sát vận hành Không Gian Sáng Tạo.

"Cảm ơn cậu đã tin tưởng giao cho tôi trách nhiệm này," Huy nói khi nhận nhiệm vụ mới, giọng đầy nghiêm túc. "Tôi sẽ không làm cậu thất vọng."

"Tôi tin cậu, Huy à," Ngọc đáp, mỉm cười chân thành. "Cậu đã chứng minh được năng lực và sự đáng tin cậy của mình rất nhiều lần rồi."

Trang cũng hào hứng không kém khi nhận thêm trách nhiệm mới. "Tao sẽ lập hẳn một lịch đăng bài chi tiết cho cả học kỳ tới, đảm bảo mọi hoạt động của quỹ và Không Gian Sáng Tạo đều được truyền thông đầy đủ, không bỏ sót sự kiện nào."

"Tao tin tưởng mày hoàn toàn," Ngọc cười, khoác vai bạn thân. "Có mày lo phần này, tao yên tâm hẳn."

Phúc cũng góp mặt trong buổi họp phân công, đề xuất CLB Báo Trường sẽ đảm nhận việc theo dõi, đưa tin định kỳ về tiến độ cả hai dự án, giúp giảm bớt gánh nặng báo cáo cho ban điều hành chính.

"Bọn tớ sẽ ra một bản tin hàng tháng, tổng hợp mọi hoạt động, con số cụ thể," Phúc đề xuất. "Vừa đảm bảo tính minh bạch, vừa giảm tải công việc cho các cậu."

"Ý tưởng tuyệt vời," Khang gật đầu tán thành. "Cảm ơn cả nhóm đã luôn sẵn sàng gánh vác cùng chúng tôi."

Sự phân công hợp lý ấy giúp Ngọc có thêm thời gian tập trung ôn thi, đồng thời cũng tạo cơ hội cho từng thành viên trong nhóm phát huy tối đa thế mạnh riêng của mình.

Những tuần tiếp theo, Ngọc dành phần lớn thời gian rảnh cho việc ôn tập, chỉ tham gia các cuộc họp quan trọng nhất của Hội Học Sinh, còn lại tin tưởng giao phó cho đội ngũ đã được phân công rõ ràng. Ban đầu, cô vẫn còn thói quen kiểm tra lại từng chi tiết nhỏ, nhưng dần dần, khi thấy Huy xử lý báo cáo tài chính chính xác, tỉ mỉ không kém gì chính cô từng làm, khi thấy Trang quản lý truyền thông một cách chuyên nghiệp, cô bắt đầu học được cách buông bỏ sự kiểm soát và tin tưởng hoàn toàn vào đồng đội của mình.

"Cậu thấy đấy," Khang nói trong một buổi tối cả hai cùng ôn bài chung tại thư viện, "mọi thứ vẫn vận hành trơn tru dù cậu không tự tay làm hết mọi việc."

"Ừ, tôi nhận ra rồi," Ngọc cười, gấp cuốn sách đang đọc lại. "Có lẽ đây là bài học lớn nhất tôi học được suốt cả năm học này — biết tin tưởng người khác cũng quan trọng không kém gì biết tự mình cố gắng, một bài học mà chắc chắn tôi sẽ còn cần đến rất nhiều lần nữa trong tương lai."

Kỳ thi học kỳ hai diễn ra suôn sẻ, Ngọc đạt kết quả xuất sắc như mong đợi, đủ điều kiện để tự tin nộp hồ sơ vào những trường đại học hàng đầu mà cô đã ấp ủ từ lâu.

Buổi tối sau khi nhận kết quả thi, Ngọc ngồi cùng Khang trên ban công nhà mình, ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao, lòng tràn đầy sự nhẹ nhõm và biết ơn.

"Cảm ơn cậu đã luôn ở bên cạnh, nhắc nhở tôi biết chăm sóc bản thân mình hơn," Ngọc nói, tựa đầu vào vai Khang.

"Đó là điều tôi luôn muốn làm cho cậu," Khang đáp, vòng tay ôm nhẹ lấy cô, "vì tôi biết, đôi khi người mạnh mẽ nhất lại là người khó nhận ra khi nào mình cần được chăm sóc nhất."

Ngọc mỉm cười, cảm nhận rõ sự ấm áp và an toàn tuyệt đối bên cạnh người mà cô tin tưởng trọn vẹn, không chỉ với tư cách người yêu, mà còn là người đồng hành đáng tin cậy nhất trong mọi thử thách của cuộc sống — một mối quan hệ đã được tôi luyện qua không ít sóng gió, giờ đây đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết, sẵn sàng cùng nhau bước tiếp vào những chương mới đầy hứa hẹn của cuộc đời.

"Cậu đã nghĩ đến việc mình sẽ nộp hồ sơ vào trường nào chưa?" Ngọc hỏi, phá vỡ khoảng lặng dễ chịu giữa hai người.

"Tôi đang cân nhắc khoa Kiến trúc của một vài trường," Khang đáp, ánh mắt ánh lên sự háo hức hiếm thấy khi nói về tương lai. "Cuối cùng thì, tôi cũng đã dám theo đuổi đam mê thực sự của mình, không phải con đường bố tôi từng vạch sẵn."

"Tôi rất vui vì cậu đã tìm được điều đó," Ngọc nói, siết nhẹ tay cậu. "Còn tôi, tôi vẫn giữ nguyên dự định theo ngành Xã hội học, để có thể tiếp tục nghiên cứu sâu hơn về các mô hình hỗ trợ giáo dục công bằng, biết đâu sau này có thể mở rộng Quỹ Học Bổng Đồng Hành ra quy mô lớn hơn nữa."

"Tôi tin cậu sẽ làm được," Khang mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối. "Và dù con đường phía trước có dẫn chúng ta đến những ngôi trường đại học khác nhau, tôi tin, những gì chúng ta đã xây dựng cùng nhau sẽ luôn là sợi dây kết nối bền chặt, không gì có thể chia cắt được."

Ngọc gật đầu, tựa sát hơn vào vai Khang, ngắm nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, lòng tràn đầy niềm tin vào một tương lai tươi sáng đang chờ đợi cả hai, dù con đường phía trước vẫn còn nhiều điều chưa biết trước được.

Đã sao chép liên kết chương