Chương 9
Chương 9 — Tranh Cử Và Trái Tim
Tuần thứ ba của chiến dịch vận động khép lại với một sự kiện đặc biệt: buổi "Ngày Hội Ý Tưởng" do chính Hội Học Sinh đương nhiệm tổ chức, nơi cả ba ứng viên được mời trình bày một dự án cụ thể trước một ban giám khảo gồm đại diện giáo viên, phụ huynh và học sinh các khối.
Ngọc và Khang quyết định trình bày chung dự án kết hợp — Quỹ Học Bổng Đồng Hành và Không Gian Sáng Tạo — như một minh chứng cho tinh thần hợp tác vượt lên trên cạnh tranh cá nhân mà cả hai đã cam kết với nhau.
Hội trường lớn của trường chật kín học sinh đến xem, háo hức chờ đợi phần trình bày được đồn đại từ trước. Trên sân khấu, một màn hình lớn chiếu những bản vẽ chi tiết của Khang, xen kẽ với sơ đồ vận hành Quỹ Học Bổng Đồng Hành của Ngọc.
"Chúng tôi tin rằng," Ngọc mở đầu, đứng cạnh Khang trước micro, "một ngôi trường tốt không chỉ nuôi dưỡng trí tuệ, mà còn nuôi dưỡng cả tâm hồn và đam mê của mỗi học sinh. Đó là lý do chúng tôi quyết định kết hợp hai dự án tưởng chừng riêng biệt này thành một."
Khang tiếp lời, trình chiếu bản vẽ 3D chi tiết khu nhà kho được cải tạo. "Không gian sáng tạo này sẽ hoàn toàn miễn phí cho mọi học sinh, đặc biệt ưu tiên các bạn được hỗ trợ từ Quỹ Học Bổng Đồng Hành, để đảm bảo rằng cơ hội phát triển đam mê không phụ thuộc vào hoàn cảnh kinh tế gia đình."
Phần trình bày kết thúc trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt kéo dài. Ban giám khảo, gồm cả thầy hiệu trưởng Nguyễn Văn Đức — người hiếm khi tham dự các sự kiện học sinh tự tổ chức — gật đầu tán thưởng ra mặt.
"Đây là lần đầu tiên tôi thấy hai ứng viên đối thủ trình bày chung một dự án tại sự kiện này," thầy hiệu trưởng nhận xét khi đến lượt phát biểu. "Tinh thần hợp tác vì lợi ích chung như thế này chính xác là điều mà một môi trường giáo dục cần khuyến khích."
Đến lượt Gia Huy, cậu bước lên sân khấu với một dự án hoàn toàn khác — đề xuất về một "hòm thư góp ý ẩn danh kỹ thuật số" cho phép học sinh phản ánh vấn đề trường học mà không sợ bị lộ danh tính.
"Nhiều bạn học sinh không dám lên tiếng vì sợ bị trù dập, bị chú ý không mong muốn," Huy trình bày, giọng vẫn giữ được sự tự tin thường thấy dù ánh mắt thoáng chút căng thẳng khi nhìn về phía màn hình vừa chiếu dự án của Ngọc và Khang. "Hòm thư ẩn danh này sẽ là nơi an toàn để các bạn nói lên tiếng nói thật của mình."
Ý tưởng của Huy cũng nhận được sự quan tâm nhất định, dù không bùng nổ mạnh mẽ như phần trình bày trước đó, khiến cậu càng thêm phần bất an khi đứng trên sân khấu, ánh mắt liên tục liếc nhìn về phía màn hình lớn nơi bản vẽ của Khang và Ngọc vẫn còn hiển thị mờ mờ phía sau. Một vài giám khảo đặt câu hỏi về tính khả thi trong việc ngăn chặn lạm dụng hệ thống ẩn danh này để tung tin đồn thất thiệt — một câu hỏi khiến Huy khựng lại một giây trước khi trả lời, như thể vô tình chạm phải điều gì đó nhạy cảm.
"Chúng tôi sẽ có cơ chế kiểm duyệt trước khi công khai," Huy đáp, giọng hơi vội vã. "Đảm bảo không ai lợi dụng hệ thống này cho mục đích xấu."
Sau phần trình bày của ba ứng viên, ban giám khảo dành mười phút hội ý riêng trước khi công bố nhận xét chung, không phải xếp hạng chính thức vì đây chỉ là một sự kiện tham khảo, không tính vào kết quả bầu cử. Cô Hà đứng lên đại diện ban giám khảo, gương mặt rạng rỡ hiếm thấy.
"Cả ba dự án hôm nay đều thể hiện sự đầu tư nghiêm túc và tâm huyết thực sự," cô nói, ánh mắt lần lượt nhìn qua ba ứng viên đang đứng trên sân khấu. "Đặc biệt, chúng tôi đánh giá cao tinh thần hợp tác giữa hai bạn Ngọc và Khang — đây chính xác là điều mà một cuộc bầu cử lành mạnh cần có. Chúng tôi cũng ghi nhận sự sáng tạo trong dự án của bạn Huy, và khuyến khích bạn tiếp tục hoàn thiện thêm về mặt cơ chế kiểm soát."
Thầy hiệu trưởng Đức bổ sung thêm vài lời động viên chung, nhấn mạnh rằng nhà trường sẽ nghiêm túc xem xét khả năng triển khai cả ba ý tưởng trong năm học tới, bất kể ai là người thắng cử. Buổi lễ khép lại trong không khí tích cực, học sinh vỗ tay tán thưởng cả ba ứng viên trước khi lần lượt rời khỏi hội trường.
Trong lúc học sinh giải tán khỏi hội trường, Ngọc tình cờ chạm mặt Huy ở hành lang.
"Dự án của cậu hay đấy," Ngọc chân thành khen ngợi, cố gắng xóa bỏ khoảng cách đã hình thành từ những nghi ngờ trước đó. "Tôi nghĩ nếu triển khai tốt, nó sẽ giúp ích rất nhiều cho những bạn ngại lên tiếng."
Huy nhìn cô một lúc, ánh mắt phức tạp khó đoán. "Cảm ơn," cậu đáp cụt lủn, rồi định bước đi.
"Này, Huy," Ngọc gọi lại, ngập ngừng một chút trước khi tiếp tục. "Tôi biết dạo gần đây có vài tin đồn không hay về tôi lan truyền. Tôi không có ý ám chỉ gì cả, chỉ là... nếu cậu biết điều gì, hay nếu có gì tôi có thể làm để mọi chuyện rõ ràng hơn, tôi luôn sẵn lòng lắng nghe."
Cô nói với sự chân thành thực sự, không hề có ý dò xét hay buộc tội, chỉ đơn giản là cảm giác một điều gì đó không ổn đang âm ỉ giữa ba người, và cô muốn giải quyết nó một cách cởi mở nhất có thể, trước khi nó kịp trở thành một vết rạn không thể hàn gắn.
Huy khựng lại, một thoáng bối rối lướt qua gương mặt trước khi cậu kịp lấy lại vẻ bình thản quen thuộc. "Tôi không biết gì về mấy tin đồn đó cả," cậu đáp, giọng có phần cứng hơn cần thiết. "Tôi phải đi rồi, hẹn gặp lại."
Huy quay lưng bước đi nhanh, để lại Ngọc đứng đó với một cảm giác bất an mơ hồ. Cô không có bằng chứng cụ thể nào, nhưng phản ứng vừa rồi của Huy khiến linh cảm trong cô càng thêm chắc chắn rằng có điều gì đó không ổn.
Trang, đứng cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ cuộc trao đổi ngắn ngủi ấy, vội chạy đến bên Ngọc. "Mày với Huy nói chuyện gì mà căng vậy? Nhìn mặt cậu ta như vừa bị bắt quả tang ấy."
"Tao chỉ hỏi thăm về mấy tin đồn thôi," Ngọc thở dài, kể lại vắn tắt cuộc trò chuyện. "Nhưng phản ứng của cậu ấy... tao không biết nữa, cứ có cảm giác không ổn."
"Để tao thử tìm hiểu thêm xem," Trang nói, ánh mắt kiên quyết. "Tao có quen vài đứa cùng lớp với Huy, để tao dò hỏi xem dạo này cậu ta có gì bất thường không."
"Cẩn thận nhé, đừng làm quá lên," Ngọc dặn dò, dù trong lòng cũng thầm biết ơn sự quan tâm của người bạn thân thiết nhất đã luôn sát cánh cùng mình từ những ngày đầu chiến dịch. "Tao không muốn biến chuyện này thành một cuộc điều tra rầm rộ nếu cuối cùng chỉ là tao suy diễn quá mức."
"Yên tâm đi," Trang cười trấn an, khoác tay bạn mình bước ra khỏi hành lang đông đúc. "Tao chỉ hỏi han nhẹ nhàng thôi, không làm gì quá đáng đâu."
Buổi tối hôm đó, Ngọc kể lại cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy cho Khang qua điện thoại.
"Cậu nghĩ Huy đang giấu điều gì đó thật à?" Khang hỏi, giọng lo lắng.
"Tôi không chắc," Ngọc thở dài, "nhưng phản ứng của cậu ấy khiến tôi không thể không nghĩ vậy. Tôi chỉ hy vọng mình đang suy diễn quá mức thôi, vì tôi thực sự không muốn nghi ngờ ai một cách vô căn cứ."
"Dù thế nào," Khang nói, giọng kiên định như thường lệ, "chúng ta cứ tiếp tục làm những gì đúng đắn. Nếu Huy thực sự đang toan tính điều gì, sự thật rồi cũng sẽ lộ ra thôi. Quan trọng nhất là tụi mình không để nỗi lo lắng đó ảnh hưởng đến cách mình đối xử với người khác — kể cả với chính Huy."
Ngọc gật đầu, dù trong lòng vẫn còn đó một nỗi lo lắng khó tan biến hoàn toàn.
Đêm hôm sau, Trang gọi điện lại cho Ngọc, giọng có phần thận trọng. "Tao hỏi được vài đứa cùng lớp Huy rồi. Không ai biết gì cụ thể, nhưng có một đứa nói dạo này Huy hay thức khuya, ngồi một mình trong phòng trọ, ít giao tiếp với bạn bè hơn hẳn so với đầu năm học."
"Vậy thôi à?" Ngọc hỏi, không chắc thông tin ít ỏi ấy có ý nghĩa gì.
"Ừ, tao cũng chỉ dò hỏi được đến vậy," Trang thở dài. "Có lẽ tao đang làm quá lên thật. Dù sao, mày cứ giữ vững tinh thần, tập trung vào chiến dịch của mình là được. Nếu Huy thực sự làm gì sai, sớm muộn cũng sẽ lộ ra thôi."
"Ừ, mày nói đúng," Ngọc gật đầu, cố gạt bỏ nỗi lo lắng sang một bên. "Cảm ơn mày vì đã luôn để tâm giúp tao, Trang."
"Chuyện nhỏ mà," Trang cười, giọng nhẹ nhõm hơn. "Thôi, ngủ sớm đi, mai còn một tuần vận động cuối cùng trước vòng sơ bộ đấy."
Ngọc cúp máy, nằm nhìn lên trần nhà một lúc lâu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực để dành sức cho những ngày quan trọng sắp tới. Nhưng cô không biết rằng, ngay lúc này, trong phòng trọ nhỏ của mình, Gia Huy đang ngồi trước màn hình điện thoại, ngón tay run rẩy gõ những dòng chữ đầu tiên của một bài đăng ẩn danh sẽ sớm làm chao đảo toàn bộ cuộc đua tranh cử.