Tranh Cử Và Trái Tim
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Tranh Cử Và Trái Tim

Cô Hà đọc bản báo cáo của Phúc trong im lặng, gương mặt nghiêm trang không để lộ cảm xúc, dù Ngọc có thể thấy rõ những ngón tay cô siết chặt trang giấy hơn mức bình thường.

"Cô hiểu rồi," cô Hà nói sau khi đọc xong, gấp tờ giấy lại cẩn thận. "Cảm ơn các em đã xử lý chuyện này một cách thận trọng, không vội vàng kết luận. Cô sẽ trao đổi trực tiếp với em Huy, cùng với sự có mặt của một giáo viên chứng kiến khác để đảm bảo công bằng cho cả hai phía."

"Cô sẽ nói với Huy như thế nào ạ?" Ngọc hỏi, giọng vẫn còn chút lo lắng.

"Cô sẽ hỏi thẳng, cho em ấy cơ hội giải thích," cô Hà đáp. "Nếu đúng là em ấy, cô muốn nghe từ chính em ấy lý do đằng sau hành động này, trước khi quyết định hình thức xử lý phù hợp."

Buổi chiều hôm đó, trong khi Ngọc và Khang tiếp tục các hoạt động vận động bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra — theo đúng lời khuyên của cô Hà để tránh gây xáo trộn không cần thiết trước khi có kết luận chính thức — Gia Huy được gọi lên phòng cố vấn Hội Học Sinh.

Trước đó, tại gian hàng số 3, Ngọc và Khang vẫn cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường, tiếp tục trả lời câu hỏi của học sinh về hai dự án, dù trong lòng cả hai đều nặng trĩu tâm tư khi biết Huy đang đối mặt với cuộc trò chuyện quan trọng ấy ở một nơi khác trong trường.

"Cậu có nghĩ Huy sẽ thừa nhận không?" Ngọc khẽ hỏi Khang trong lúc dọn dẹp gian hàng sau giờ ra chơi.

"Tôi không chắc," Khang đáp, ánh mắt xa xăm nhìn về phía tòa nhà hành chính nơi phòng cố vấn tọa lạc. "Nhưng tôi hy vọng, dù kết quả thế nào, ít nhất chúng ta cũng biết được sự thật, để không còn phải sống trong nghi ngờ, phỏng đoán mãi như những ngày vừa qua."

Ngọc gật đầu đồng tình, ánh mắt cũng hướng về phía xa, lòng ngổn ngang những cảm xúc lẫn lộn giữa hy vọng được minh oan và một nỗi lo lắng mơ hồ cho số phận của người bạn học đã từng cùng cô đứng chung trên một sân khấu, cùng nuôi những ước mơ và hoài bão riêng.

Huy bước vào phòng với vẻ mặt cố giữ bình thản, nhưng đôi tay khẽ run khi nhìn thấy cô Hà ngồi cùng thầy Trần Quốc Bảo, giáo viên chủ nhiệm lớp 12A3 của cậu.

"Em ngồi xuống đi, Huy," cô Hà nói, giọng nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc. "Cô có vài điều muốn hỏi em."

Huy ngồi xuống, tim đập thình thịch trong lồng ngực. "Cô muốn hỏi gì ạ?"

"Em có biết gì về bài đăng ẩn danh trên Confession NTT liên quan đến học bổng của bạn Ngọc không?" cô Hà hỏi thẳng, ánh mắt quan sát kỹ từng biểu cảm trên gương mặt Huy.

"Con... con không biết gì cả," Huy đáp, giọng hơi lạc đi, ánh mắt tránh nhìn thẳng vào cô Hà.

"Vậy còn đoạn tin nhắn bị cắt ghép lan truyền trong nhóm chat khối 12 vài ngày trước?" cô Hà tiếp tục, giọng vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh nhưng không kém phần dứt khoát.

Huy im lặng, không trả lời ngay. Thầy Bảo, ngồi cạnh cô Hà, lên tiếng nhẹ nhàng. "Huy à, thầy cô không ở đây để trừng phạt em ngay lập tức. Chúng ta chỉ muốn nghe sự thật từ chính em. Nếu em có làm gì sai, thành thật thừa nhận và sửa chữa luôn tốt hơn là tiếp tục che giấu."

Sự im lặng kéo dài thêm vài giây, rồi Huy bất ngờ gục đầu xuống, hai vai run lên. "Con... con xin lỗi," cậu nói, giọng nghẹn lại, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng trào ra. "Đúng là con đã làm chuyện đó. Cả hai lần."

Cô Hà và thầy Bảo nhìn nhau, không quá bất ngờ trước lời thú nhận nhưng vẫn không giấu được sự nặng lòng. Căn phòng nhỏ chìm trong im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng nấc nghẹn khe khẽ của Huy phá vỡ sự tĩnh lặng ấy.

"Con cứ từ từ, không cần vội," cô Hà nói, rót một cốc nước đẩy về phía Huy. "Uống chút nước rồi bình tĩnh kể lại cho cô nghe đầu đuôi câu chuyện."

Huy cầm cốc nước bằng đôi tay run rẩy, uống một ngụm nhỏ, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cậu kể tiếp, giọng đứt quãng nhưng rõ ràng dần theo từng câu. "Con bắt đầu chỉ định viết một bình luận mơ hồ thôi, không nghĩ nó sẽ lan nhanh đến vậy. Nhưng khi thấy mọi người tin, con... con không dừng lại được. Con sợ nếu dừng lại, mọi nghi ngờ sẽ quay về phía con."

"Còn đoạn tin nhắn cắt ghép thì sao?" thầy Bảo hỏi thêm, giọng vẫn giữ sự điềm tĩnh cần thiết.

"Con nhìn thấy điện thoại chị Ngọc để trên bàn hậu trường hôm Ngày Hội Ý Tưởng," Huy thú nhận, cúi gằm mặt xuống vì xấu hổ. "Con chỉ định xem thử, nhưng rồi thấy đoạn tin nhắn đó, con nghĩ nếu cắt ghép lại, sẽ đủ sức làm lung lay hình ảnh 'cặp đôi hoàn hảo' mà mọi người đang dành cho hai người. Con biết việc đó sai hoàn toàn, nhưng lúc đó con không suy nghĩ được thấu đáo, chỉ có một nỗi ghen tị và tuyệt vọng lấn át hết lý trí."

"Tại sao em lại làm vậy, Huy?" cô Hà hỏi, giọng dịu dàng hơn, không hề có chút trách móc.

Huy ngẩng lên, gương mặt đầy nước mắt, kể lại toàn bộ câu chuyện — từ những năm cấp 2 bị bạn bè chế giễu vì gia cảnh khó khăn, đến cảm giác lạc lõng khi thấy Ngọc và Khang được yêu mến, ủng hộ trong khi bản thân cậu dường như luôn bị lu mờ dù đã cố gắng rất nhiều.

"Con chỉ muốn được công nhận," Huy nức nở. "Con nghĩ nếu con thắng cử, mọi người sẽ không còn nhìn con bằng ánh mắt thương hại hay coi thường nữa. Nhưng khi thấy mình bị bỏ lại quá xa, con... con không kiểm soát được bản thân nữa."

Cô Hà lặng người trước câu chuyện ấy, một sự cảm thông sâu sắc len vào ánh mắt vốn nghiêm nghị của cô. "Huy à, cô hiểu cảm giác muốn được công nhận là điều ai cũng khao khát. Nhưng con đường em chọn để đạt được điều đó đã gây tổn thương nghiêm trọng cho người khác, và cả chính em."

"Con biết," Huy gật đầu, giọng vẫn còn nghẹn ngào. "Con sẵn sàng chịu bất kỳ hình thức kỷ luật nào. Con chỉ... con xin lỗi vì đã làm tổn thương chị Ngọc và anh Khang."

Thầy Bảo đặt tay lên vai Huy, giọng trầm ấm. "Việc em thành thật nhận lỗi ngay khi được hỏi là một bước quan trọng, Huy à. Điều đó cho thầy cô thấy, dù có sai lầm, em vẫn còn lương tâm và biết phân biệt đúng sai. Đó là điều quý giá cần được ghi nhận."

Cô Hà gật đầu đồng tình. "Về hình thức kỷ luật cụ thể, cô sẽ cần báo cáo lên ban giám hiệu để có quyết định chính thức, đúng quy trình. Nhưng cô hứa, mọi thứ sẽ được xử lý công bằng, không phải để trừng phạt cho hả giận, mà để em có cơ hội nhận ra sai lầm và trưởng thành hơn từ đó."

"Con cũng nghĩ," thầy Bảo bổ sung, "việc em chủ động thừa nhận, thay vì để nhà trường phải điều tra ra sự thật, sẽ là một yếu tố được cân nhắc giảm nhẹ khi xem xét hình thức xử lý. Đó là điều thầy cô luôn khuyến khích ở bất kỳ học sinh nào — dám chịu trách nhiệm cho hành động của mình."

Huy gật đầu, cảm giác một phần nào đó của gánh nặng tội lỗi được vơi bớt trước sự thấu hiểu bất ngờ ấy từ hai thầy cô, những người mà cậu vốn nghĩ sẽ chỉ nhìn mình bằng ánh mắt phán xét nghiêm khắc.

Huy gật đầu, lau nước mắt, một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ len vào lòng cậu giữa nỗi sợ hãi và xấu hổ — cảm giác của một người cuối cùng cũng dám đối diện với sự thật sau nhiều ngày sống trong dằn vặt và lo sợ.

"Con có thể... xin lỗi trực tiếp chị Ngọc và anh Khang không ạ?" Huy hỏi, giọng nhỏ nhưng chân thành.

"Đó là một ý tốt," cô Hà mỉm cười nhẹ, ánh mắt đầy sự khích lệ. "Nhưng hãy để cô sắp xếp một buổi gặp gỡ chính thức, có sự chứng kiến của thầy cô, để đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng mực và công bằng cho tất cả các bên liên quan."

Huy gật đầu, cảm giác một gánh nặng khổng lồ dường như đã được trút bớt phần nào sau khi cuối cùng cũng dám nói ra sự thật mà cậu đã giấu kín suốt những ngày qua đầy dằn vặt và sợ hãi.

Trước khi Huy rời phòng, cô Hà gọi cậu lại một lần nữa, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm túc. "Huy này, cô muốn con nhớ một điều: sai lầm không định nghĩa con người con, cách con đối mặt và sửa chữa sai lầm ấy mới là điều thực sự quan trọng. Cô tin, nếu con thực sự học được bài học từ chuyện này, con sẽ trở thành một người mạnh mẽ hơn nhiều so với hiện tại."

"Con cảm ơn cô," Huy nói, cúi đầu thật sâu, giọng vẫn còn nghẹn ngào nhưng ánh mắt đã bớt phần u ám hơn so với lúc bước vào phòng.

Thầy Bảo tiễn Huy ra cửa, vỗ nhẹ vai cậu học trò của mình. "Từ giờ, nếu có bất kỳ áp lực hay khó khăn nào, đừng giữ trong lòng một mình nữa, Huy à. Thầy cô, bạn bè xung quanh con luôn sẵn sàng lắng nghe, chỉ cần con mở lời."

Huy gật đầu, bước ra khỏi phòng cố vấn với một tâm trạng phức tạp — vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng giấu giếm, vừa lo lắng về những gì sắp tới, nhưng trên hết, lần đầu tiên sau nhiều tuần, cậu cảm thấy mình không còn phải một mình gánh chịu tất cả trong bóng tối nữa.

Đã sao chép liên kết chương