Chương 18
Chương 18 — Tranh Cử Và Trái Tim
Tối thứ Sáu, đêm trước ngày bầu cử chính thức, Ngọc ngồi trong phòng, cố gắng ôn lại bài phát biểu cuối cùng mà cô sẽ đọc trước toàn trường vào sáng mai trước khi học sinh bước vào phòng bỏ phiếu. Nhưng tâm trí cô cứ liên tục bị phân tán bởi hàng loạt suy nghĩ ngổn ngang — về kết quả ngày mai, về Quỹ Học Bổng Đồng Hành, và về Khang.
Điện thoại rung lên, một cuộc gọi đến từ Khang. Ngọc bắt máy ngay lập tức. "Chào, có chuyện gì vậy?"
"Tôi chỉ muốn nghe giọng cậu thôi," Khang đáp, giọng có phần ngập ngừng khác thường. "Cậu có đang bận không?"
"Không, tôi đang ôn lại bài phát biểu," Ngọc đáp, mỉm cười dù Khang không thể nhìn thấy. "Nhưng thành thật thì, tôi không tập trung nổi lắm."
"Tôi cũng vậy," Khang thừa nhận. "Cậu có muốn ra ngoài đi dạo một chút không? Tôi nghĩ cả hai chúng ta đều cần thư giãn đầu óc trước ngày mai."
Trước khi ra ngoài, Ngọc ghé qua phòng khách, nơi bà Lan vẫn đang ngồi may vá dưới ánh đèn vàng quen thuộc.
"Mẹ, con ra ngoài một lát với Khang, có được không ạ?" Ngọc hỏi, khoác thêm chiếc áo mỏng.
Bà Lan ngước lên, ánh mắt dò xét đầy trìu mến. "Giờ này còn đi đâu vậy con? Mai còn bài phát biểu quan trọng mà."
"Con chỉ đi dạo một lát thôi, để đầu óc thư giãn trước ngày mai," Ngọc giải thích, hơi bối rối trước ánh mắt của mẹ.
"Được rồi," bà Lan mỉm cười, không hỏi thêm, nhưng ánh mắt bà thoáng lộ vẻ hiểu chuyện của một người mẹ tinh tế. "Về sớm nhé, và... chúc con có một buổi tối vui vẻ."
Ngọc đỏ mặt nhẹ trước lời chúc đầy hàm ý ấy, vội vàng chào mẹ rồi bước ra khỏi nhà, không kịp nhận ra nụ cười ấm áp mà bà Lan dành cho bóng lưng con gái đang khuất dần sau cánh cửa.
Nửa giờ sau, cả hai gặp nhau tại công viên nhỏ gần khu nhà Ngọc, nơi ánh đèn đường vàng nhạt chiếu xuống những hàng ghế đá vắng người vào giờ tối muộn. Họ đi dạo chậm rãi quanh hồ nước nhỏ giữa công viên, không khí mát mẻ của buổi tối đầu thu len lỏi qua từng cơn gió nhẹ.
"Cậu có lo lắng về kết quả ngày mai không?" Ngọc hỏi, phá vỡ sự im lặng dễ chịu giữa hai người.
"Có," Khang thừa nhận thẳng thắn. "Nhưng không phải theo cách tôi từng lo lắng lúc đầu. Lúc trước, tôi sợ thua vì sợ làm bố thất vọng. Bây giờ, tôi chỉ đơn giản mong mọi thứ tụi mình đã xây dựng — Quỹ Học Bổng, Không Gian Sáng Tạo — sẽ được triển khai trọn vẹn, dù ai là người đứng đầu."
"Tôi cũng cảm thấy vậy," Ngọc gật đầu đồng cảm. "Kỳ lạ là, ban đầu tôi tham gia cuộc đua này chỉ vì muốn thắng, muốn chứng minh điều gì đó. Nhưng bây giờ, tôi nhận ra, điều quan trọng nhất không phải là chiếc ghế Chủ tịch, mà là những gì mình đã học được, những người mình đã gặp gỡ trong suốt hành trình."
Cả hai dừng chân bên bờ hồ, ngắm nhìn ánh trăng phản chiếu lung linh trên mặt nước tĩnh lặng. Khang quay sang nhìn Ngọc, ánh mắt chứa đựng một điều gì đó sâu sắc mà cậu đã kìm nén từ lâu.
"Ngọc," cậu gọi tên cô, giọng khẽ khàng nhưng đầy chân thành. "Tôi có điều muốn nói với cậu, đã định nói từ lâu nhưng cứ chần chừ mãi vì sợ làm phức tạp thêm mọi chuyện giữa lúc chúng ta đang là đối thủ tranh cử."
Ngọc quay sang nhìn cậu, tim đập nhanh hơn trước ánh mắt nghiêm túc khác thường ấy. "Cậu muốn nói gì?"
Khang hít một hơi thật sâu, như đang thu hết can đảm. "Tôi nghĩ... tôi đã thích cậu từ rất lâu rồi, Ngọc à. Không phải chỉ vì những gì cậu làm được trong chiến dịch này, mà vì chính con người cậu — sự kiên định, lòng bao dung, và cả cách cậu luôn đặt người khác lên trên bản thân mình. Tôi biết thời điểm này có vẻ không phải lúc thích hợp nhất để nói ra điều này, nhưng tôi không muốn giữ mãi trong lòng nữa."
Ngọc đứng lặng người, tim đập rộn ràng trước lời thổ lộ bất ngờ nhưng không hoàn toàn nằm ngoài dự đoán ấy. Cô nhìn Khang, cảm nhận rõ những cảm xúc mà chính cô cũng đã âm thầm nuôi dưỡng suốt nhiều tuần qua nhưng chưa từng dám gọi tên, từ những buổi chiều cùng nhau phác thảo kế hoạch, những tin nhắn hỏi thăm muộn màng, cho đến khoảnh khắc cậu đứng ra bênh vực cô trước toàn trường mà không hề toan tính thiệt hơn.
"Tôi..." Ngọc bắt đầu, giọng hơi run, "tôi cũng có cảm giác tương tự, Khang à. Nhưng tôi cũng lo lắng, không biết liệu đây có phải là quyết định đúng đắn hay không, giữa lúc mọi thứ còn đang rối ren như vậy."
"Tôi không cần một câu trả lời ngay bây giờ," Khang nói, giọng dịu dàng trấn an. "Tôi chỉ muốn cậu biết cảm xúc thật của tôi, để dù kết quả ngày mai thế nào, dù cậu có cần thời gian suy nghĩ thêm, tôi cũng không muốn phải hối tiếc vì đã không nói ra. Suốt mấy tuần qua, tôi cứ tự nhủ mình sẽ đợi đến khi mọi chuyện ổn thỏa hơn, nhưng rồi tôi nhận ra, không có thời điểm nào thực sự 'hoàn hảo' cả, chỉ có việc mình có đủ can đảm để thành thật hay không mà thôi."
Ngọc mỉm cười, một sự nhẹ nhõm xen lẫn hạnh phúc lan tỏa trong lòng cô trước sự tôn trọng và kiên nhẫn ấy. "Cảm ơn cậu, Khang. Tôi cần thêm chút thời gian, nhưng tôi hứa, tôi sẽ không để cảm xúc này chìm vào quên lãng."
Hai người đứng đó thêm một lúc lâu, không nói thêm lời nào, chỉ đơn giản tận hưởng sự hiện diện của nhau dưới ánh trăng dịu dàng, giữa một đêm tĩnh lặng trước ngưỡng cửa của một ngày trọng đại sẽ quyết định không chỉ tương lai của cuộc bầu cử, mà có lẽ, cả tương lai của mối quan hệ đang dần chớm nở giữa họ.
"Cậu còn nhớ ngày đầu tiên chúng ta gặp trùng lịch ở gian hàng số 3 không?" Ngọc hỏi, phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi bất chợt, giọng đầy hoài niệm.
"Nhớ chứ," Khang cười, ánh mắt xa xăm nhớ lại. "Lúc đó tôi còn đùa rằng đứng cạnh cậu, gian hàng của tôi sẽ đông khách hơn."
"Cậu lúc đó trơ trẽn thật đấy," Ngọc bật cười, đấm nhẹ vào vai cậu. "Tôi còn tưởng cậu chẳng nghiêm túc chút nào với cuộc bầu cử này."
"Thành thật thì, lúc đó tôi đúng là không nghiêm túc thật," Khang thừa nhận, giọng chân thành. "Nhưng nhờ có cậu, tôi đã tìm thấy lý do thực sự để nghiêm túc — không chỉ với cuộc bầu cử, mà với cả cuộc đời mình."
Ngọc nhìn cậu, ánh mắt ngập tràn sự ấm áp. "Tôi cũng vậy. Tôi bắt đầu hành trình này chỉ với một mục tiêu duy nhất, nhưng dọc đường, tôi đã tìm thấy nhiều điều quý giá hơn tôi từng tưởng tượng — trong đó có cậu."
Câu nói ấy khiến Khang mỉm cười rạng rỡ, một niềm hạnh phúc khó tả lan tỏa trong lòng cậu giữa đêm tĩnh lặng ấy.
"Chúc cậu ngủ ngon," Khang nói khi tiễn Ngọc về đến cổng nhà, giọng vẫn còn vương chút bối rối dễ thương hiếm thấy ở cậu. "Và chúc may mắn cho ngày mai, dù tôi biết, dù kết quả thế nào, cậu vẫn luôn là người chiến thắng trong mắt tôi." Cậu đứng đó thêm một lúc, nhìn theo cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn sau cánh cổng, rồi mới quay lưng bước đi, lòng nhẹ bẫng như vừa trút bỏ được một gánh nặng đã mang theo suốt nhiều tuần.
Ngọc mỉm cười, bước vào nhà với trái tim tràn ngập những cảm xúc mới mẻ, hồi hộp xen lẫn hạnh phúc, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ điều gì ngày mai mang lại — không chỉ với tư cách một ứng viên tranh cử, mà còn với tư cách một cô gái vừa mới khám phá ra một chương mới đầy hứa hẹn trong trái tim mình.
Bà Lan vẫn còn thức, ngồi chờ con gái trong phòng khách dù đã khuya. "Sao rồi con?" bà hỏi, ánh mắt tò mò không giấu giếm.
Ngọc ngồi xuống cạnh mẹ, không kìm được nụ cười cứ chực nở trên môi. "Mẹ ơi, con nghĩ... con vừa trải qua một buổi tối rất đặc biệt."
"Kể mẹ nghe đi," bà Lan giục, gác hẳn công việc may vá sang một bên để dành trọn sự chú ý cho con gái, ánh mắt tò mò không giấu giếm.
Ngọc kể lại vắn tắt, không giấu giếm cảm xúc, về lời thổ lộ của Khang bên hồ nước. Bà Lan lắng nghe chăm chú, ánh mắt ánh lên niềm vui thay con.
"Vậy con cảm thấy thế nào?" bà hỏi khi Ngọc kể xong.
"Con cũng có cảm giác tương tự với cậu ấy, mẹ ạ," Ngọc thừa nhận, giọng nhỏ nhẹ nhưng chân thành. "Nhưng con hơi sợ, không biết liệu đây có phải thời điểm thích hợp hay không, giữa lúc mọi thứ còn đang bận rộn với chuyện bầu cử."
"Con à," bà Lan nắm lấy tay con gái, giọng dịu dàng nhưng đầy trải nghiệm, "tình cảm chân thành hiếm khi chọn đúng thời điểm hoàn hảo để xuất hiện. Điều quan trọng là con có tin tưởng vào con người cậu ấy, vào những gì cậu ấy đã thể hiện suốt thời gian qua hay không. Còn về thời điểm, hai đứa có thể từ từ, không cần vội vàng."
Ngọc gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều sau lời khuyên chân thành của mẹ. Cô ôm mẹ một cái thật chặt trước khi về phòng, lòng tràn đầy hy vọng và háo hức chờ đợi những gì ngày mai sẽ mang lại — không chỉ là kết quả bầu cử, mà còn là một chương mới đầy hứa hẹn trong cuộc đời cô.