Tranh Cử Và Trái Tim
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Tranh Cử Và Trái Tim

Chiều thứ Bảy, Khang đưa Ngọc đến căn biệt thự nhà mình, lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng không biết bố sẽ phản ứng thế nào trước cuộc gặp gỡ bất ngờ này. Ngọc đứng trước cánh cổng sắt lớn, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh.

"Cậu chắc là ổn chứ?" Khang hỏi, nhận ra sự căng thẳng của cô.

"Tôi ổn," Ngọc gật đầu, dù giọng vẫn hơi run. "Chỉ là hơi hồi hộp thôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đứng trước cửa nhà ân nhân của gia đình mình theo cách này."

Ông Đỗ Thành Lâm đón hai người trong phòng khách, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên khi thấy Ngọc xuất hiện cùng con trai mình, nhưng vẫn giữ phong thái lịch thiệp quen thuộc. "Chào cháu," ông nói, ra hiệu mời cả hai ngồi xuống ghế sofa. "Khang nói bố có chuyện quan trọng cần trao đổi?"

Khang ngồi xuống, rút từ trong cặp ra bản sao trang hồ sơ cô Hà đã cho phép họ chụp lại, đặt lên bàn trước mặt bố. "Bố, con muốn hỏi bố về chuyện này."

Ông Lâm cầm tờ giấy lên, đọc lướt qua, rồi khựng lại khi nhận ra chính chữ ký của mình trên đó. Gương mặt ông thoáng biến đổi, từ ngạc nhiên chuyển sang một sự bối rối hiếm khi xuất hiện.

"Con tìm thấy cái này ở đâu?" ông hỏi, giọng có phần dè dặt.

"Cô Hà, cố vấn Hội Học Sinh, tình cờ phát hiện ra khi rà soát hồ sơ quỹ học bổng cũ," Khang giải thích. "Bố à, đây có phải bố đã âm thầm đóng góp cho quỹ học bổng giúp đỡ gia đình Ngọc năm cô ấy học lớp 10 không?"

Ông Lâm im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn xa xăm như đang hồi tưởng lại một ký ức cũ. "Đúng vậy," ông cuối cùng cũng thừa nhận, giọng trầm xuống. "Bố đã đóng góp cho quỹ đó từ nhiều năm trước, cùng với vài cựu học sinh khác của trường."

"Tại sao bố chưa bao giờ nói với con?" Khang hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên.

"Vì đó là một cam kết ẩn danh," ông Lâm đáp, giọng đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Bố tin rằng, sự giúp đỡ thực sự ý nghĩa không cần phải được công khai để nhận lại danh tiếng hay lời cảm ơn. Bố từng chứng kiến nhiều học sinh giỏi phải bỏ học giữa chừng vì khó khăn kinh tế khi bố còn là học sinh ở đây, và bố không muốn điều đó lặp lại nếu bố có khả năng ngăn chặn nó."

Ngọc, ngồi lặng lẽ lắng nghe suốt từ đầu, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nghẹn ngào vì xúc động. "Cháu... cháu muốn cảm ơn chú. Nếu không có sự giúp đỡ của chú năm đó, có lẽ cháu đã không có cơ hội tiếp tục đi học, và chắc chắn sẽ không đứng ở đây hôm nay."

Ông Lâm nhìn Ngọc, ánh mắt dịu lại đáng kể so với vẻ nghiêm nghị thường trực. "Cháu không cần cảm ơn chú, Ngọc à. Nhìn thấy cháu trưởng thành, giỏi giang, và giờ đây còn muốn xây dựng một quỹ học bổng chính thức để giúp đỡ những bạn học sinh khác giống như cháu từng được giúp đỡ — đó chính là lời cảm ơn ý nghĩa nhất mà chú có thể nhận được."

Không khí trong phòng khách chùng xuống một cách ấm áp, khác hẳn sự căng thẳng thường trực mỗi khi Khang và bố đối thoại về những chủ đề nhạy cảm. Khang nhìn bố, nhận ra một khía cạnh hoàn toàn mới mẻ của người đàn ông mà cậu vẫn luôn nghĩ chỉ quan tâm đến danh dự, địa vị và thành công theo những tiêu chuẩn cứng nhắc.

"Bố," Khang lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành, "con nghĩ, việc bố âm thầm giúp đỡ người khác suốt bao năm qua mà không cần ai biết đến, mới chính là điều đáng tự hào nhất về bố, hơn bất kỳ danh hiệu hay thành tựu kinh doanh nào."

Ông Lâm nhìn con trai, một sự xúc động hiếm hoi thoáng qua trong ánh mắt vốn luôn nghiêm nghị của ông. "Cảm ơn con, Khang. Có lẽ... bố đã quá tập trung vào việc dạy con cách thành công theo tiêu chuẩn của riêng bố, mà quên mất dạy con điều quan trọng hơn — cách sống tử tế theo cách của chính con."

Đó là lần đầu tiên Khang nghe bố mình nói ra một điều gần như là lời xin lỗi, dù không trực tiếp thừa nhận. Cậu cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lòng, khác hẳn cảm giác căng thẳng, ngột ngạt mỗi lần đối thoại với bố trước đây.

"Về chuyện tranh cử," ông Lâm nói tiếp, giọng đã thay đổi hẳn so với lần trò chuyện trước, "bố nghĩ, bố đã sai khi khuyên con giữ khoảng cách với Ngọc. Nhìn hai đứa hợp tác với nhau, bố nhận ra, đó mới chính xác là tinh thần lãnh đạo mà một Chủ tịch Hội Học Sinh thực sự cần có — không phải sự cạnh tranh ích kỷ, mà là khả năng cùng nhau xây dựng điều tốt đẹp hơn."

Khang và Ngọc nhìn nhau, cả hai đều không giấu được nụ cười trước sự thay đổi bất ngờ nhưng đầy ý nghĩa ấy từ ông Lâm.

"Cảm ơn bố," Khang nói, giọng đầy xúc động. "Điều đó có ý nghĩa rất lớn với con."

Trước khi hai người rời khỏi biệt thự, ông Lâm gọi Ngọc lại một lần nữa, ánh mắt chứa đựng một sự nghiêm túc pha lẫn ấm áp. "Ngọc à, chú muốn nói thêm một điều. Quỹ Học Bổng Đồng Hành mà cháu đang xây dựng, nếu cháu cần bất kỳ sự hỗ trợ nào — về tài chính, về kết nối với các mạnh thường quân khác — chú luôn sẵn lòng giúp đỡ, không phải với tư cách bố của Khang, mà với tư cách một cựu học sinh muốn tiếp tục đóng góp cho ngôi trường đã nuôi dưỡng mình."

"Cháu cảm ơn chú rất nhiều," Ngọc cúi đầu cảm kích, trong lòng dâng lên một niềm tin mới mẻ vào tương lai của dự án mà cô đã ấp ủ suốt bao lâu nay.

Trên đường về, Ngọc và Khang đi bộ chậm rãi qua con phố nhỏ rợp bóng cây, không ai vội vàng phá vỡ sự yên bình hiếm hoi sau một buổi chiều đầy cảm xúc.

"Cảm ơn cậu đã đưa tôi đến gặp bố cậu," Ngọc nói khẽ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía hoàng hôn đang dần buông xuống.

"Cảm ơn cậu vì đã đồng ý đi cùng," Khang đáp, quay sang nhìn cô với ánh mắt trìu mến khác hẳn mọi khi. "Tôi nghĩ, hôm nay không chỉ là một cuộc gặp gỡ bình thường. Nó giống như một vòng tròn đã được khép lại theo cách đẹp đẽ nhất mà tôi có thể tưởng tượng."

Ngọc mỉm cười, gật đầu đồng tình, trong lòng cảm nhận rõ một sự gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết với người đứng cạnh mình — không chỉ là một đối thủ tranh cử, không chỉ là một người bạn đồng hành, mà là một điều gì đó lớn lao hơn nhiều mà cả hai đều bắt đầu cảm nhận được, dù chưa ai dám nói ra thành lời.

Cả hai dừng chân bên một quán nước nhỏ ven đường, ngồi xuống chiếc ghế nhựa đơn sơ, gọi hai ly trà đá để giải khát sau buổi chiều nhiều cảm xúc. Ánh hoàng hôn nhuộm cam cả con phố, phản chiếu lên mặt bàn gỗ cũ kỹ.

"Cậu biết không," Ngọc nói, xoay xoay ly trà trong tay, "suốt bao năm qua, tôi luôn tưởng tượng ân nhân giấu mặt của gia đình mình là một người xa lạ, có lẽ đã già, sống ở đâu đó rất xa. Tôi chưa bao giờ nghĩ, người đó lại chính là bố của một người tôi gặp gỡ, cạnh tranh, rồi trở nên thân thiết mỗi ngày."

"Cuộc đời đôi khi sắp đặt những điều kỳ lạ như vậy đấy," Khang mỉm cười, nhấp một ngụm trà đá. "Nếu ai đó nói với tôi cách đây hai tháng rằng tôi sẽ ngồi đây, cùng đối thủ tranh cử của mình, sau khi phát hiện ra bố tôi chính là ân nhân giấu mặt của gia đình cô ấy, chắc tôi sẽ nghĩ họ đang kể một câu chuyện viễn tưởng nào đó."

Ngọc bật cười, cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi len vào giữa những ngày tháng đầy căng thẳng vừa qua. "Đúng là không ai có thể viết kịch bản kỳ lạ hơn cuộc sống thực."

Hai người ngồi đó một lúc lâu, trò chuyện về những điều giản dị — về ước mơ kiến trúc của Khang, về kế hoạch chi tiết cho Quỹ Học Bổng Đồng Hành của Ngọc, về cả những kỷ niệm nhỏ nhặt thời thơ ấu mà trước đây họ chưa từng có dịp chia sẻ với nhau. Bóng tối dần bao trùm con phố, những ngọn đèn đường bắt đầu bật sáng, nhưng cả hai dường như không muốn buổi chiều ấm áp hiếm hoi này kết thúc quá sớm.

"Chắc tôi phải về thôi," Ngọc cuối cùng cũng lên tiếng, liếc nhìn đồng hồ, giọng có chút tiếc nuối không giấu nổi. "Mẹ tôi chắc đang chờ."

"Để tôi đưa cậu về," Khang đề nghị, đứng dậy trả tiền nước cho cả hai dù Ngọc định giành lấy phần của mình, nụ cười nhẹ nhàng trên môi khi thấy cô phụng phịu vì không kịp ngăn cậu lại.

Trên đường đưa Ngọc về nhà, cả hai đi trong im lặng thoải mái, không cần phải lấp đầy khoảng không bằng những câu chuyện phiếm. Đến trước cửa nhà Ngọc, Khang dừng lại, nhìn cô với ánh mắt chứa đựng điều gì đó mà cậu vẫn chưa đủ can đảm để nói thành lời.

"Cảm ơn cậu vì hôm nay," Ngọc nói, mỉm cười trước khi quay vào nhà.

"Cảm ơn cậu vì đã luôn ở đó," Khang đáp khẽ, nhìn theo bóng dáng cô khuất sau cánh cửa, lòng tràn ngập một cảm xúc ấm áp mà cậu biết, mình không còn có thể phủ nhận được nữa, dù cuộc bầu cử vẫn còn ở phía trước và cả hai vẫn đang trên danh nghĩa là hai đối thủ cạnh tranh nhau.

Đã sao chép liên kết chương