Tranh Cử Và Trái Tim
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Tranh Cử Và Trái Tim

Thứ Hai đầu tiên sau ngày bầu cử, Ngọc chính thức nhậm chức Chủ tịch Hội Học Sinh trong một buổi lễ ngắn gọn trước toàn trường. Khang đứng cạnh cô với danh hiệu Phó Chủ tịch đã được ban giám hiệu chính thức phê duyệt, mở ra một chương hoàn toàn mới cho cả hai.

Nhưng niềm vui ngắn ngủi của tuần lễ mừng chiến thắng nhanh chóng nhường chỗ cho thực tế phức tạp hơn nhiều so với những gì Ngọc từng tưởng tượng. Buổi họp đầu tiên với ban giám hiệu về việc triển khai Quỹ Học Bổng Đồng Hành và dự án Không Gian Sáng Tạo diễn ra không suôn sẻ như mong đợi.

"Tôi hoan nghênh tinh thần của hai em," thầy Phó hiệu trưởng phụ trách tài chính, thầy Vũ Đình Trọng, nói trong buổi họp tại phòng hội đồng, giọng nghiêm khắc thường thấy của một người quản lý ngân sách chặt chẽ. "Nhưng nhà trường không thể phê duyệt ngân sách cho cả hai dự án cùng lúc nếu không có kế hoạch tài chính rõ ràng, bền vững trong dài hạn. Nguồn kinh phí ban đầu từ các mạnh thường quân là tốt, nhưng nó không đảm bảo tính lâu dài."

Ngọc cảm thấy một chút hụt hẫng trước phản ứng thận trọng ấy, dù cô đã chuẩn bị tinh thần cho những khó khăn hành chính. "Thưa thầy, chúng em đã có bản kế hoạch chi tiết, bao gồm cả phương án gây quỹ định kỳ hàng năm."

"Bản kế hoạch trên giấy là một chuyện," thầy Trọng đáp, giọng vẫn giữ nguyên sự nghiêm khắc, "nhưng nhà trường cần thấy được tính khả thi thực tế trước khi cấp phép sử dụng cơ sở vật chất — đặc biệt là khu nhà kho cũ cho dự án Không Gian Sáng Tạo, vốn thuộc diện quản lý tài sản cần phê duyệt qua nhiều cấp."

"Thưa thầy," Khang lên tiếng, cố gắng giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng cũng thoáng chút thất vọng, "chúng em hiểu sự thận trọng của thầy. Nhưng chúng em tin, nếu được cấp thêm thời gian, chúng em có thể hoàn thiện bản kế hoạch với những con số cụ thể hơn để thuyết phục thầy và hội đồng."

Thầy Trọng nhìn cả hai một lúc, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự nghiêm khắc nhưng có phần dịu lại trước thái độ cầu thị ấy. "Tôi đánh giá cao tinh thần sẵn sàng lắng nghe của các em. Các em có một tuần để hoàn thiện lại bản kế hoạch, kèm theo dự phóng ngân sách chi tiết cho ít nhất ba năm tới, cùng các phương án dự phòng nếu nguồn tài trợ ban đầu không đạt kỳ vọng."

"Chúng em xin nhận nhiệm vụ này ạ," Ngọc đáp, gật đầu quả quyết dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang lo lắng về khối lượng công việc phía trước.

Buổi họp kết thúc mà không đạt được thỏa thuận cụ thể nào, khiến Ngọc và Khang rời phòng hội đồng với tâm trạng nặng nề hơn hẳn so với sự phấn khởi của tuần lễ mừng chiến thắng.

"Tôi không ngờ mọi chuyện lại phức tạp đến vậy," Ngọc thở dài khi cả hai ngồi xuống ghế đá ngoài sân, ánh mắt đầy lo lắng. "Tôi cứ nghĩ, khi đã thắng cử, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn."

"Đây có lẽ mới chỉ là bài học đầu tiên trong nhiều bài học về sự khác biệt giữa lý tưởng và thực tế," Khang nói, giọng trầm ngâm nhưng không mất đi sự lạc quan. "Nhưng tôi nghĩ, thầy Trọng không sai. Chúng ta cần chứng minh tính khả thi bằng những con số cụ thể, không chỉ bằng nhiệt huyết."

Cả hai quyết định dành trọn cuối tuần để xây dựng lại bản kế hoạch tài chính chi tiết hơn, với sự hỗ trợ của cô Hà và cả sự tư vấn bất ngờ từ chính ông Đỗ Thành Lâm, người đã đề nghị giúp đỡ dựa trên kinh nghiệm kinh doanh nhiều năm của mình.

"Điều các con cần," ông Lâm giải thích khi cả hai ghé thăm văn phòng ông vào chiều thứ Bảy, "là một mô hình gây quỹ đa dạng, không phụ thuộc vào một nguồn duy nhất. Ví dụ, ngoài đóng góp từ mạnh thường quân, các con có thể tổ chức các sự kiện gây quỹ định kỳ, hoặc thậm chí, để chính Không Gian Sáng Tạo tự tạo ra nguồn thu nhỏ thông qua việc bán các sản phẩm do học sinh làm ra trong không gian đó, với một phần lợi nhuận quay lại đóng góp cho quỹ."

Ngọc ghi chép cẩn thận từng lời khuyên, cảm kích trước sự hỗ trợ tận tình ấy. "Cảm ơn chú rất nhiều. Cháu chưa từng nghĩ đến mô hình tự tạo nguồn thu như vậy."

"Kinh doanh không chỉ là về lợi nhuận, Ngọc à," ông Lâm mỉm cười, "mà còn là về sự bền vững. Một dự án ý nghĩa cần có khả năng tự nuôi sống chính nó trong dài hạn, không chỉ dựa vào lòng tốt nhất thời của người khác."

Khang lắng nghe chăm chú, ghi chép lại từng ý một cách cẩn thận. "Bố có thể giải thích thêm về cách tính toán điểm hòa vốn cho mô hình bán sản phẩm không ạ? Con muốn đảm bảo con số này thực sự thuyết phục được thầy Trọng."

Ông Lâm gật đầu, kéo một tờ giấy trắng lại gần, bắt đầu vẽ ra những con số minh họa cụ thể, giải thích tỉ mỉ từng bước tính toán chi phí nguyên vật liệu, giá bán dự kiến, và tỷ suất lợi nhuận cần thiết để đảm bảo tính khả thi lâu dài. Ngọc và Khang chăm chú lắng nghe, cảm kích trước sự kiên nhẫn hiếm có của một doanh nhân bận rộn dành trọn cả buổi chiều để hướng dẫn tận tình cho hai đứa trẻ đang cố gắng biến ước mơ của mình thành hiện thực.

"Con cảm ơn bố rất nhiều," Khang nói khi cả hai chuẩn bị ra về, ánh mắt đầy sự trân trọng. "Con nghĩ, đây là lần đầu tiên bố con mình thực sự làm việc cùng nhau như thế này."

"Bố cũng nghĩ vậy," ông Lâm mỉm cười, một sự ấm áp hiếm hoi hiện rõ trong ánh mắt. "Và bố hy vọng, đây sẽ không phải lần cuối cùng."

Suốt cả tuần sau đó, Ngọc và Khang làm việc không ngừng nghỉ, xây dựng lại bản kế hoạch với những con số cụ thể, chi tiết hơn nhiều. Huy cũng tích cực tham gia, đóng góp không ít ý tưởng thiết thực từ kinh nghiệm làm việc trong ban điều hành sơ khai của quỹ.

"Tôi nghĩ mình nên thêm một mục về việc hợp tác với các cửa hàng văn phòng phẩm gần trường," Huy đề xuất trong một buổi họp nhóm tại thư viện, "để họ tài trợ một phần chi phí đổi lại việc được quảng bá logo nhỏ trong các sự kiện của quỹ. Đây là mô hình win-win, không quá phụ thuộc vào lòng hảo tâm đơn thuần."

"Ý tưởng hay đấy, Huy," Khang gật đầu tán thưởng, ghi chú lại ngay lập tức vào cuốn sổ đang mở sẵn trước mặt. "Cậu ngày càng có nhiều đóng góp giá trị cho dự án này."

Huy mỉm cười, một sự tự hào chân thành hiện rõ trên gương mặt — cảm giác được công nhận vì năng lực thực sự, thay vì phải giành giật nó bằng những thủ đoạn sai trái như trước đây.

Sau một tuần làm việc miệt mài, bản kế hoạch tài chính hoàn chỉnh, chi tiết hơn nhiều được trình lên lại cho thầy Trọng và ban giám hiệu, kèm theo những con số dự phóng cụ thể, các phương án gây quỹ đa dạng, bền vững. Buổi họp lần hai diễn ra với một không khí hoàn toàn khác — thầy Trọng gật đầu tán thưởng nhiều lần khi xem qua từng trang kế hoạch.

"Đây là một bản kế hoạch nghiêm túc, chuyên nghiệp hơn nhiều so với lần trước," thầy nhận xét, giọng đã dịu đi đáng kể, ngón tay gõ nhẹ tán thưởng lên từng trang giấy đầy những con số được trình bày mạch lạc, rõ ràng. "Tôi sẽ trình lên hội đồng nhà trường để phê duyệt chính thức trong tuần tới."

Ngọc và Khang nhìn nhau, một nụ cười nhẹ nhõm thoáng qua giữa hai người, biết rằng họ đã vượt qua được thử thách đầu tiên trong hành trình dài phía trước — một hành trình mà cả hai đều hiểu rõ, sẽ còn nhiều chông gai khác đang chờ đợi, nhưng giờ đây, họ đã sẵn sàng đối mặt cùng nhau.

Ra khỏi phòng họp, cả nhóm — Ngọc, Khang, Huy, Trang và Phúc — tụ tập ăn mừng nhỏ tại quán chè quen thuộc gần trường, không khí nhẹ nhõm hẳn so với những ngày căng thẳng vừa qua.

"Tuần vừa rồi đúng là một cơn ác mộng với đống số liệu tài chính," Trang than thở, khuấy ly chè trong tay. "Tao chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải học cách lập bảng dự phóng ngân sách ở tuổi mười tám."

"Nhưng kết quả xứng đáng mà," Phúc cười, "Tớ đã chuẩn bị sẵn bài viết cho CLB Báo Trường, kể lại toàn bộ quá trình đấu tranh với đống giấy tờ này. Chắc chắn sẽ truyền cảm hứng cho các khóa sau."

Huy im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện, nụ cười nhẹ nhàng hiện trên môi. "Tôi phải nói thật, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình thực sự thuộc về một tập thể nào đó kể từ khi vào trường này."

Cả nhóm quay sang nhìn Huy, không khí chợt lắng lại trong một khoảnh khắc ấm áp, chân thành, không ai nói gì thêm nhưng ánh mắt của từng người đều truyền tải một sự đồng cảm sâu sắc.

"Cậu luôn thuộc về đây, Huy à," Ngọc nói, mỉm cười trìu mến. "Chỉ là cậu cần thời gian để nhận ra điều đó thôi."

Huy gật đầu, mắt hơi cay, nhưng lần này là vì một cảm xúc hoàn toàn khác — không phải sự tủi thân, mặc cảm như trước, mà là niềm hạnh phúc chân thành khi được là một phần của điều gì đó ý nghĩa, được những người xung quanh chấp nhận và trân trọng vì chính con người thật của mình, không phải vì bất kỳ danh hiệu hay thành tích nào cậu từng cố gắng gồng mình để đạt được.

Đã sao chép liên kết chương