Tranh Cử Và Trái Tim
8 phút đọc

Chương 26

Chương 26 — Tranh Cử Và Trái Tim

Tháng Năm mang theo cái nắng gay gắt đầu hè, cũng là lúc những lá thư báo kết quả xét tuyển đại học bắt đầu lần lượt gửi về tay các học sinh lớp 12 trường Nguyễn Tất Thắng. Không khí trong trường trở nên vừa háo hức vừa căng thẳng, xen lẫn cảm giác lưu luyến của những ngày tháng cuối cùng bên mái trường đã gắn bó suốt ba năm.

Ngọc nhận được email thông báo trúng tuyển từ trường đại học mơ ước vào một buổi chiều thứ Ba, khi đang ngồi làm việc trong phòng Hội Học Sinh cùng Khang. Tay cô run rẩy khi mở email, mắt đọc đi đọc lại dòng chữ "Chúc mừng bạn đã trúng tuyển" nhiều lần để chắc chắn mình không đọc nhầm.

"Khang! Tôi... tôi đậu rồi!" Ngọc reo lên, giọng run vì xúc động, quay màn hình điện thoại cho Khang xem.

Khang đọc nhanh dòng thông báo, gương mặt bừng sáng niềm vui. "Chúc mừng cậu, Ngọc! Tôi biết cậu sẽ làm được mà!" Cậu ôm chầm lấy cô, xoay một vòng nhỏ giữa căn phòng làm việc quen thuộc, khiến cả hai cùng bật cười giòn tan.

Chỉ vài ngày sau, đến lượt Khang nhận được tin vui tương tự — trúng tuyển vào khoa Kiến trúc của một trường đại học danh tiếng, đúng chuyên ngành cậu đã âm thầm theo đuổi suốt hai năm qua.

"Bố tôi sẽ nói gì khi biết tin này nhỉ," Khang nói, giọng vừa hồi hộp vừa háo hức khi chuẩn bị báo tin cho gia đình.

Buổi tối hôm đó, khi Khang thông báo kết quả cho bố mẹ, ông Đỗ Thành Lâm im lặng một lúc lâu, nhìn con trai với ánh mắt phức tạp trước khi cuối cùng cũng lên tiếng.

"Con đã quyết định rồi phải không?" ông hỏi, giọng không còn vẻ nghiêm khắc như những cuộc trò chuyện tương tự trước đây.

"Vâng, bố ạ," Khang đáp, giữ vững lập trường dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng. "Con biết đây không phải con đường bố mong muốn cho con, nhưng đây là con đường con thực sự muốn theo đuổi."

Ông Lâm gật đầu chậm rãi, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành hiện lên trên gương mặt. "Bố tôn trọng quyết định của con. Thành thật mà nói, sau khi thấy con dồn hết tâm huyết vào dự án Không Gian Sáng Tạo, bố nhận ra, con đã có đủ bản lĩnh và đam mê để tự tin bước trên con đường riêng của mình. Bố tin con sẽ trở thành một kiến trúc sư giỏi, Khang à."

Khang không giấu được sự xúc động trước lời công nhận ấy, cảm giác như một gánh nặng đã đè lên vai suốt nhiều năm cuối cùng cũng được trút bỏ hoàn toàn. "Cảm ơn bố. Con hứa sẽ không làm bố thất vọng."

"Bố chưa từng thất vọng về con, Khang à," ông Lâm đáp, giọng trầm ấm hiếm thấy. "Bố chỉ e ngại rằng con sẽ đánh mất chính mình trên con đường bố vạch sẵn. Giờ thì bố yên tâm rồi."

Mẹ Khang, ngồi lặng lẽ lắng nghe suốt cuộc trò chuyện, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng đầy xúc động. "Mẹ luôn tin con sẽ tìm được con đường đúng đắn cho mình, Khang à. Mẹ chỉ mừng vì cuối cùng bố con cũng nhận ra điều đó."

"Cảm ơn mẹ," Khang đáp, ôm lấy mẹ trong niềm hạnh phúc khó tả. "Con sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng tin tưởng của cả bố và mẹ."

Bữa cơm tối hôm đó trở thành một trong những kỷ niệm ấm áp nhất mà Khang từng có với gia đình mình — không còn sự căng thẳng, áp lực thường trực như trước đây, mà thay vào đó là những tiếng cười, những câu chuyện chân thành được chia sẻ cởi mở giữa các thành viên trong gia đình.

Tin vui lan tỏa khắp nhóm bạn thân thiết. Trang cũng nhận được kết quả trúng tuyển vào ngành Truyền thông đúng như mong muốn, còn Phúc chọn theo đuổi ngành Báo chí, tiếp nối niềm đam mê đã nuôi dưỡng suốt những năm tháng gắn bó với CLB Báo Trường.

Cả nhóm quyết định tổ chức một buổi liên hoan nhỏ để ăn mừng chung tại nhà Ngọc, nơi bà Lan chuẩn bị sẵn một bữa cơm thân mật đầy ắp món ăn yêu thích của từng người.

"Bác nấu ngon quá ạ," Phúc tấm tắc khen khi nếm thử món canh chua bà Lan nấu, "Con nghĩ đây là bữa cơm gia đình ngon nhất con từng được ăn từ lúc học cấp ba đến giờ."

"Cảm ơn con," bà Lan cười hiền, gắp thêm thức ăn vào bát từng đứa trẻ như thể chúng đều là con cháu trong nhà. "Nhìn các con trưởng thành, sắp bước vào một chương mới của cuộc đời, bác vui lắm."

Trang nâng ly nước ngọt lên, đề nghị cả nhóm cùng nâng ly chúc mừng. "Chúc mừng tất cả chúng ta, vì đã cùng nhau vượt qua một năm học đầy biến động nhưng cũng ý nghĩa nhất từ trước đến giờ!"

"Chúc mừng!" cả nhóm đồng thanh hô vang, tiếng cười nói rộn ràng vang khắp căn nhà nhỏ, ấm cúng của gia đình Ngọc.

Giữa bữa tiệc, Huy bất ngờ đứng dậy, gõ nhẹ vào ly nước để thu hút sự chú ý của mọi người. "Tôi muốn nói vài lời, nếu mọi người không phiền."

Cả nhóm im lặng, hướng ánh mắt về phía Huy với sự tò mò.

"Một năm trước, nếu ai đó nói với tôi rằng tôi sẽ ngồi đây, giữa những người bạn thân thiết như thế này, sau tất cả những gì tôi đã gây ra, tôi sẽ không bao giờ tin," Huy nói, giọng nghẹn ngào nhưng chân thành. "Tôi muốn cảm ơn Ngọc và Khang, vì đã cho tôi cơ hội sửa sai mà lẽ ra tôi không xứng đáng nhận được. Và cảm ơn tất cả mọi người, vì đã chấp nhận tôi, dù biết rõ những sai lầm tôi từng mắc phải."

Ngọc đứng dậy, ôm lấy Huy trong một cái ôm ấm áp. "Cậu xứng đáng có được điều này, Huy à. Ai cũng xứng đáng có cơ hội thứ hai, và cậu đã chứng minh mình biết trân trọng cơ hội đó hơn bất kỳ ai."

Cả nhóm cùng vỗ tay, không khí ấm áp, xúc động bao trùm khắp căn phòng nhỏ, đánh dấu một tình bạn đã được tôi luyện qua không ít thử thách, giờ đây trở nên bền chặt hơn bao giờ hết.

Riêng Huy, sau nhiều đêm suy nghĩ, quyết định nộp hồ sơ vào ngành Tài chính, lấy cảm hứng trực tiếp từ những tháng ngày phụ trách mảng tài chính của Quỹ Học Bổng Đồng Hành.

"Tôi muốn học cách quản lý tài chính một cách bài bản, chuyên nghiệp hơn," Huy chia sẻ với cả nhóm trong một buổi họp mặt mừng kết quả trúng tuyển. "Biết đâu, sau này tôi có thể giúp mở rộng mô hình quỹ học bổng ra nhiều nơi hơn nữa, theo cách chuyên nghiệp và bền vững nhất có thể."

"Cậu chắc chắn sẽ làm được điều đó," Ngọc nói, mỉm cười tự hào trước sự trưởng thành vượt bậc của Huy so với chàng trai đầy mặc cảm, u ám của gần một năm về trước.

Giữa không khí hân hoan ấy, một nhiệm vụ quan trọng khác cũng đang chờ đợi Ngọc và Khang — việc chuẩn bị bàn giao vị trí lãnh đạo Hội Học Sinh cho thế hệ kế nhiệm, đánh dấu sự khép lại trọn vẹn của một nhiệm kỳ đầy biến động nhưng cũng ngập tràn những thành tựu ý nghĩa mà cả hai đã cùng nhau xây dựng nên.

Cô Hà triệu tập một buổi họp riêng với Ngọc và Khang để bàn về kế hoạch bàn giao, diễn ra ngay tại chính căn phòng cố vấn nơi mọi câu chuyện quan trọng của nhiệm kỳ này đã từng được quyết định.

"Hai em đã làm được nhiều điều tuyệt vời hơn cô từng mong đợi khi bắt đầu nhiệm kỳ này," cô Hà nói, giọng đầy tự hào. "Bây giờ, nhiệm vụ cuối cùng là đảm bảo những gì hai em xây dựng sẽ tiếp tục được duy trì, phát triển sau khi hai em tốt nghiệp."

"Con nghĩ, mình cần soạn một bộ tài liệu bàn giao thật chi tiết," Ngọc đề xuất, "không chỉ về quy trình vận hành, mà cả những bài học kinh nghiệm, cả những sai lầm cần tránh, để thế hệ sau không phải đi lại từ đầu những gì tụi con đã trải qua."

"Ý tưởng rất hay," cô Hà gật đầu tán thành. "Cô cũng đề xuất, hai em nên dành thời gian cố vấn trực tiếp cho ban lãnh đạo mới trong vài tháng đầu, để đảm bảo quá trình chuyển giao diễn ra suôn sẻ nhất có thể."

Khang gật đầu đồng ý. "Con nghĩ, Huy cũng nên tiếp tục đóng vai trò cố vấn cho ban điều hành quỹ học bổng mới, vì cậu ấy có kinh nghiệm thực tế quý giá nhất trong mảng tài chính."

"Cô hoàn toàn đồng ý," cô Hà mỉm cười. "Đó chính là cách tốt nhất để đảm bảo di sản các em để lại sẽ tiếp tục sống mãi, ngay cả khi các em đã rời khỏi mái trường này."

Ra khỏi phòng cố vấn, Ngọc và Khang đi dạo chậm rãi qua sân trường, ngắm nhìn từng góc quen thuộc — gian hàng số 3 trước thư viện, hội trường lớn nơi diễn ra buổi tranh luận công khai, và cả Không Gian Sáng Tạo giờ đây luôn tấp nập học sinh ra vào mỗi giờ ra chơi.

"Cậu có buồn khi phải rời xa nơi này không?" Ngọc hỏi, ánh mắt đầy hoài niệm.

"Có chứ," Khang gật đầu, giọng trầm xuống đôi chút. "Nhưng tôi nghĩ, điều khiến tôi yên tâm nhất là biết rằng, những gì chúng ta xây dựng ở đây sẽ không biến mất khi chúng ta rời đi. Nó sẽ tiếp tục sống, tiếp tục giúp đỡ nhiều thế hệ học sinh khác nữa."

Ngọc gật đầu đồng tình, nắm chặt tay Khang khi cả hai tiếp tục bước đi, lòng tràn đầy những cảm xúc lẫn lộn giữa sự lưu luyến, niềm tự hào, và một sự háo hức mong chờ những chương mới đang chờ đợi phía trước, dù con đường ấy có dẫn họ đi xa khỏi ngôi trường đã chứng kiến biết bao kỷ niệm quý giá này.

Đã sao chép liên kết chương