Ba năm ở cạnh Thái tử gia
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Sáng hôm sau, tôi nhờ Diệp Hinh tìm giúp thông tin về Chu Nghiễn Đông, dặn cô tuyệt đối cẩn thận, không hỏi trực tiếp bất kỳ ai đang làm việc trong Tập đoàn Chu, chỉ tra cứu qua các nguồn công khai như báo chí cũ, hồ sơ tòa án đã công bố. Diệp Hinh mất gần hai ngày mới gửi lại cho tôi một bản tổng hợp khá đầy đủ. Theo đó, ba mươi hai năm trước, khi Tập đoàn Chu còn là một công ty xây dựng nhỏ, hai anh em Chu Nghiễn Khôi, tức ông nội của Chu Nghiễn Bạch, và Chu Nghiễn Đông đã cùng nhau góp vốn thành lập. Chu Nghiễn Đông phụ trách mảng tài chính, còn người anh phụ trách mảng kinh doanh và đối ngoại. Công ty phát triển nhanh chóng trong những năm đầu, nhưng đến một dự án bất động sản lớn tại một thành phố ven biển, do sai lầm trong việc thẩm định rủi ro của bộ phận tài chính, công ty suýt vỡ nợ, phải bán tháo gần như toàn bộ tài sản để trả nợ ngân hàng. Trong cuộc họp hội đồng quản trị sau đó, để cứu vãn niềm tin của các đối tác và ngân hàng, Chu Nghiễn Đông đã tự nguyện, hoặc bị ép buộc, không ai biết chắc, nhận toàn bộ trách nhiệm về sai lầm đó, rút gần hết cổ phần, chỉ giữ lại một phần nhỏ mang tính tượng trưng, đổi lại công ty cam kết sẽ luôn đảm bảo một vị trí trong ban lãnh đạo cho con cháu của ông ở đời sau. Nhưng lời cam kết ấy, theo những gì Diệp Hinh tìm được, chưa từng được ghi thành văn bản chính thức nào, chỉ tồn tại như một lời hứa miệng giữa hai anh em, và theo năm tháng, khi thế hệ đầu tiên qua đời, lời hứa ấy cũng dần bị lãng quên bởi những người kế thừa.

Tôi đọc tài liệu Diệp Hinh gửi, lòng nặng trĩu một cảm giác khó gọi tên. Tôi hiểu, dù bản thân không hề ưa gì Chu Nghiễn Thành, không thể phủ nhận rằng ông ta lớn lên trong một gia đình luôn bị đối xử như kẻ đứng ngoài lề trong chính gia tộc của mình, cha ông ta từng góp một nửa công sức xây dựng nên cơ nghiệp, nhưng đến cuối cùng chỉ nhận lại một lời hứa suông không bao giờ được thực hiện. Có lẽ, chính từ đó, một mối oán hận đã bắt đầu nhen nhóm, âm ỉ cháy suốt hai thế hệ, chờ đến ngày bùng lên thành ngọn lửa lớn. Buổi tối, Lâm Thịnh ghé qua căn hộ, mang theo một ít trái cây, nói là quà của Chu Nghiễn Bạch gửi cho hai đứa nhỏ, dù tôi biết thừa đó chỉ là cái cớ để anh có dịp kiểm tra tình hình an ninh trực tiếp. Nhân lúc hai con đang chơi đồ hàng ở góc phòng, tôi hỏi thẳng Lâm Thịnh về thời hạn của đại hội cổ đông. Anh do dự một lúc, có lẽ cân nhắc xem nên tiết lộ bao nhiêu, cuối cùng đáp. “Còn khoảng ba tuần nữa. Nếu Chu Nghiễn Thành thu thập đủ số phiếu ủng hộ từ các cổ đông lớn nhỏ, ông ta sẽ đề xuất sửa đổi điều lệ ngay tại đại hội, xóa bỏ điều khoản ưu tiên dòng trưởng có con nối dõi hợp pháp, thay bằng cơ chế bầu chọn dựa trên tín nhiệm của hội đồng quản trị, nơi ông ta đã âm thầm gây dựng được một liên minh khá vững chắc trong vài năm qua.” Tôi hỏi tiếp. “Vậy nếu Chu Nghiễn Bạch công khai thừa nhận Bối Bối và Niệm Niệm trước đại hội, liệu có ngăn được việc đó không?” Lâm Thịnh lắc đầu. “Không đơn giản như vậy. Một khi công khai, hai cháu lập tức trở thành mục tiêu bị soi xét gắt gao nhất, mọi khía cạnh đời tư của cô cũng sẽ bị lôi ra mổ xẻ trước công chúng. Chu Nghiễn Thành đã chuẩn bị sẵn một đội ngũ truyền thông, chỉ chờ có cơ hội là tung ra những thông tin bất lợi, biến chuyện này thành một scandal đạo đức, khiến dư luận quay lưng với Tổng giám đốc Chu, dù về mặt pháp lý ông ấy không làm gì sai.”

Tôi im lặng một lúc, cảm giác như đang đứng giữa một bàn cờ mà mọi nước đi đều tiềm ẩn rủi ro. Công khai cũng nguy hiểm, giấu giếm cũng nguy hiểm, dường như bất kể tôi chọn con đường nào, hai đứa con của mình cũng khó lòng tránh khỏi bị cuốn vào vòng xoáy ấy. “Vậy kế hoạch của Chu Nghiễn Bạch là gì?” Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh. Lâm Thịnh nhìn tôi một lúc, rồi đáp, chậm rãi từng chữ. “Anh ấy đang cố thu thập đủ bằng chứng về hành vi biển thủ của Chu Nghiễn Thành, đủ để không cần dùng đến chuyện của cô và hai cháu, vẫn có thể loại bỏ tư cách ứng cử của ông ta ngay tại đại hội. Nhưng bằng chứng hiện tại vẫn chưa đủ mạnh, một phần vì các giao dịch được ngụy trang rất tinh vi, một phần vì trong nội bộ vẫn còn người bao che.” Tôi nhớ đến xấp tài liệu trong két sắt mini của mình, lòng bỗng dấy lên một suy nghĩ táo bạo. “Nếu tôi có thêm tài liệu, có giúp được gì không?” Lâm Thịnh nhướn mày nhìn tôi, có vẻ ngạc nhiên. “Cô có tài liệu gì?” Tôi kể sơ qua về chiếc hộp được gửi đến quán Biển Lặng vài hôm trước, không nói rõ nội dung chi tiết, chỉ để anh biết rằng mình không hoàn toàn đứng ngoài cuộc, không chỉ ngồi chờ người khác giải quyết thay. Lâm Thịnh trầm ngâm một lúc, cuối cùng gật đầu. “Tôi sẽ báo lại cho Tổng giám đốc Chu. Nhưng cô Khương, tôi khuyên cô nên cẩn thận với người gửi tài liệu đó, biết đâu không chỉ đơn thuần là một người ủng hộ ẩn danh, mà còn mang một mục đích khác chúng ta chưa lường trước được.”

Sau khi Lâm Thịnh ra về, tôi ngồi lại một mình rất lâu, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải. Ai là người đã gửi tài liệu ấy cho tôi? Tại sao họ lại chọn tôi, một người phụ nữ không có chút quyền lực hay ảnh hưởng nào trong cuộc chiến gia tộc này, để gửi gắm những bí mật quan trọng đến vậy? Liệu đó có phải một cái bẫy, hay là một lời cầu cứu từ một ai đó cũng đang mắc kẹt trong chính guồng quay quyền lực của nhà họ Chu? Tôi nhìn sang Bối Bối và Niệm Niệm đang say sưa chơi đồ hàng, hoàn toàn không hay biết gì về những cơn sóng ngầm đang cuộn trào quanh cuộc đời nhỏ bé của chúng. Tôi tự nhủ, dù người gửi tài liệu là ai, dù mục đích thật sự của họ có ra sao, tôi cũng không thể ngồi yên chờ đợi mãi được nữa. Đêm đó, tôi mở lại cuốn sổ tay, viết thêm một dòng vào phần kế hoạch: tìm cách xác minh nguồn gốc của xấp tài liệu, đồng thời chuẩn bị sẵn một phương án dự phòng cho riêng mình và hai con, phòng khi mọi nỗ lực của Chu Nghiễn Bạch không kịp trước thời hạn đại hội cổ đông đang đến gần từng ngày.

Ba ngày sau, tôi quyết định tự mình tìm hiểu thêm, không hoàn toàn dựa vào những gì Lâm Thịnh hay Diệp Hinh cung cấp. Tôi nhớ ra, hồi còn thực tập ở công ty quan hệ công chúng, tôi từng phụ trách một dự án nhỏ liên quan đến lưu trữ hồ sơ báo chí cũ của các tập đoàn lớn trong ngành xây dựng và bất động sản, trong đó có nhắc thoáng qua đến vụ suýt phá sản của Tập đoàn Chu năm xưa. Tôi lục lại email công việc cũ, may mắn vẫn còn giữ được một vài file lưu trữ trên ổ đám mây cá nhân, trong đó có bản scan một tờ báo kinh tế địa phương xuất bản đúng vào năm xảy ra biến cố. Bài báo, dù đã hoen ố theo thời gian, vẫn còn đọc được gần như trọn vẹn, viết khá chi tiết về cuộc họp hội đồng quản trị định mệnh năm đó. Có một đoạn khiến tôi phải đọc đi đọc lại nhiều lần: “Nguồn tin thân cận tiết lộ, ông Chu Nghiễn Khôi, người sáng lập kiêm chủ tịch hội đồng quản trị, đã đưa ra quyết định cuối cùng, buộc em trai mình phải chịu trách nhiệm chính, dù nhiều thành viên khác trong ban lãnh đạo cho rằng sai lầm thuộc về cả tập thể, không nên đổ hết lên một cá nhân.” Đọc đến đây, tôi chợt hiểu ra một điều mà trước nay tôi chưa từng nghĩ tới: người quyết định gạt Chu Nghiễn Đông ra khỏi vị trí quan trọng trong công ty, không phải một hội đồng quản trị vô danh nào đó, mà chính là ông nội của Chu Nghiễn Bạch, người đã lập nên di chúc gia tộc với điều khoản ưu tiên dòng trưởng có con nối dõi hợp pháp. Nói cách khác, ngay từ thế hệ đầu tiên, luật chơi trong gia tộc họ Chu đã được thiết kế để bảo vệ nhánh trưởng, đẩy nhánh thứ ra ngoài lề, và giờ đây, thế hệ thứ ba đang phải gánh chịu hậu quả của một cuộc phân chia quyền lực bất công từ ba mươi hai năm trước. Tôi gấp máy tính lại, lòng trĩu nặng một cảm giác phức tạp. Tôi không thể đứng về phía Chu Nghiễn Thành, không thể tha thứ cho việc ông ta nhắm vào những đứa trẻ vô tội để đòi lại công bằng cho chính mình. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận, đằng sau cơn thịnh nộ và tham vọng của ông ta, là một vết thương thật sự, một sự bất công có thật đã âm ỉ suốt hai thế hệ, chưa từng được ai trong gia tộc họ Chu thật lòng nhìn nhận và hàn gắn. Tôi cất bản scan bài báo vào cùng chiếc két sắt mini, tự nhủ đây có thể là một mảnh ghép quan trọng, không phải để bênh vực Chu Nghiễn Thành, mà để hiểu rõ hơn gốc rễ của cả cuộc chiến này, biết đâu sau này lại trở thành chìa khóa để hóa giải mọi chuyện một cách trọn vẹn hơn, thay vì chỉ đơn thuần phân định thắng thua giữa hai phe.

Đã sao chép liên kết chương