Ba năm ở cạnh Thái tử gia
8 phút đọc

Chương 28

Chương 28 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Ba tháng sau lời cầu hôn trên bãi biển Tam Á, phiên tòa xét xử Chu Nghiễn Thành chính thức khép lại. Nhờ vào việc chủ động hợp tác khai báo, cùng với những tình tiết giảm nhẹ liên quan đến oán hận gia tộc kéo dài từ hai thế hệ, ông ta nhận mức án tám năm tù giam vì tội bắt cóc trẻ em và biển thủ tài sản công ty, một bản án không quá nặng nhưng đủ nghiêm khắc để răn đe, đồng thời buộc phải hoàn trả toàn bộ số tiền đã biển thủ suốt nhiều năm qua. Trước khi bị dẫn giải, ông ta xin được gặp Chu Nghiễn Bạch một lần cuối, nói rằng mình chấp nhận bản án, chỉ mong gia tộc họ Chu, sau tất cả những chuyện đã xảy ra, sẽ đối xử công bằng hơn với vợ con ông ta, những người hoàn toàn không liên quan đến những sai lầm ông ta đã gây ra. Chu Nghiễn Bạch đồng ý, giữ đúng lời hứa năm nào, sắp xếp cho vợ và con trai của Chu Nghiễn Thành một khoản hỗ trợ tài chính hợp lý cùng cơ hội tiếp tục học hành, làm việc trong một chi nhánh nhỏ của tập đoàn, không liên quan đến các vị trí quyền lực cao, nhưng đủ để họ có một cuộc sống ổn định, không phải gánh chịu hậu quả từ tội lỗi của người cha, người chồng đã đi sai đường vì oán hận chồng chất.

Tập đoàn Chu, sau cơn biến động lớn ấy, dần ổn định trở lại dưới sự điều hành của Chu Nghiễn Bạch, người giờ đây đã thay đổi phong cách lãnh đạo đáng kể, cởi mở hơn, minh bạch hơn, thường xuyên tham khảo ý kiến của hội đồng quản trị thay vì chỉ tự mình quyết định mọi việc trong im lặng như trước đây. Anh cũng chủ động đề xuất sửa đổi lại điều lệ gia tộc, xóa bỏ hoàn toàn điều khoản ưu tiên dòng trưởng có con nối dõi hợp pháp, thay bằng một cơ chế đánh giá năng lực điều hành công bằng, minh bạch, áp dụng cho tất cả hậu duệ của cả hai nhánh gia tộc, không phân biệt dòng trưởng hay dòng thứ. Anh nói với tôi, đây là cách duy nhất để đảm bảo bi kịch của Chu Nghiễn Thành, của cha ông ta trước đó, sẽ không bao giờ lặp lại với bất kỳ thế hệ nào sau này nữa, để những đứa trẻ trong gia tộc họ Chu, bao gồm cả Bối Bối và Niệm Niệm, lớn lên trong một môi trường công bằng, không bị ám ảnh bởi những cuộc tranh giành quyền lực dựa trên huyết thống.

Bà cụ họ Chu, sau khi công khai xin lỗi tôi, cũng dần thay đổi hoàn toàn cách sống của mình. Bà bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho hai cháu, thường xuyên đến Tam Á thăm chúng tôi, kiên nhẫn học cách trở thành một người bà đúng nghĩa, thay vì chỉ quan tâm đến việc duy trì dòng dõi như trước đây. Bà cũng thành lập một quỹ từ thiện nhỏ, hỗ trợ những phụ nữ từng rơi vào hoàn cảnh tương tự như tôi, những người từng bị xem như công cụ sinh con trong các gia đình giàu có, giúp họ có cơ hội xây dựng lại cuộc sống độc lập. Tôi được mời tham gia vào ban cố vấn của quỹ, sử dụng chính kinh nghiệm và những bài học đau thương của bản thân để giúp đỡ những người phụ nữ khác đang mắc kẹt trong hoàn cảnh tương tự. Công việc ấy mang lại cho tôi một cảm giác ý nghĩa sâu sắc, biến những tổn thương trong quá khứ thành động lực để giúp đỡ người khác, thay vì chỉ mãi mãi là một vết sẹo không bao giờ lành.

Tống Tri Ý, sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn, đã lên đường sang châu Âu để theo học một khóa piano nâng cao, hiện thực hóa ước mơ mà cô từng phải từ bỏ vì cuộc hôn nhân sắp đặt. Cô thường xuyên gửi những tin nhắn kể về cuộc sống mới, về những buổi biểu diễn nhỏ cô tham gia, về sự tự do mà cô chưa từng được trải nghiệm trong suốt những năm tháng làm dâu nhà họ Chu. Cha cô, ông Tống Vĩnh Khang, sau vụ việc, cũng dần thu hẹp phạm vi kinh doanh, tập trung vào những lĩnh vực an toàn hơn, không còn tham vọng bành trướng bằng những thỏa thuận ngầm mờ ám như trước, có lẽ phần nào cũng vì cảm thấy áy náy trước sự can đảm mà con gái mình đã thể hiện. Quán Biển Lặng của Tô Dịch và Vệ Lam, nhờ vào sự chú ý của dư luận sau vụ việc, trở nên đông khách hơn hẳn, nhưng cả hai vợ chồng vẫn giữ nguyên phong cách giản dị, ấm áp vốn có, không để sự nổi tiếng bất ngờ làm thay đổi bản chất tốt đẹp của họ. Tôi vẫn tiếp tục làm việc ở đó vài buổi mỗi tuần, không phải vì cần tiền, mà vì tôi trân trọng những kỷ niệm và tình bạn đã gắn bó suốt thời gian khó khăn nhất của cuộc đời mình.

Cuộc sống của gia đình nhỏ chúng tôi dần đi vào quỹ đạo ổn định, hạnh phúc. Chu Nghiễn Bạch giữ đúng lời hứa, dành phần lớn thời gian ở bên vợ con, chỉ đi công tác khi thực sự cần thiết, và luôn gọi điện về mỗi tối để trò chuyện cùng Bối Bối và Niệm Niệm trước khi chúng đi ngủ. Anh học cách trở thành một người cha đúng nghĩa, từ những việc nhỏ nhặt nhất như đưa đón con đi học, cùng con làm bài tập, đến những khoảnh khắc lớn lao hơn như đứng ra bảo vệ các con trước bất kỳ ai có ý định làm tổn thương chúng. Tôi nhìn anh thay đổi từng ngày, từ một người đàn ông lạnh lùng, sòng phẳng, trở thành một người chồng, người cha ấm áp, chân thành, và tôi biết, hành trình bốn năm đầy nước mắt và tổn thương của mình, cuối cùng cũng đã dẫn đến một cái kết xứng đáng, một gia đình thực sự, được xây dựng trên nền tảng của sự thật và tình yêu thương chân thành, thay vì những điều khoản mặc cả lạnh lùng năm nào.

Một buổi chiều cuối tuần, khi cả nhà cùng nhau dạo bước trên bãi biển Tam Á, Bối Bối chạy đến bên tôi, hỏi một câu khiến tôi phải dừng bước suy nghĩ thật lâu trước khi trả lời. “Mẹ ơi, sau này lớn lên, con có phải làm Tổng giám đốc như bố không?” Tôi ngồi xuống, ngang tầm mắt con, mỉm cười dịu dàng. “Không đâu con. Con có thể trở thành bất cứ ai con muốn, làm bất cứ công việc gì khiến con hạnh phúc, miễn là con sống trung thực và tử tế với chính mình và với mọi người xung quanh. Không ai có quyền quyết định thay con cuộc đời của con cả, kể cả bố và mẹ.” Bối Bối gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời, rồi chạy đi tiếp tục nghịch cát cùng em gái. Chu Nghiễn Bạch đứng cạnh tôi, nhìn theo bóng hai con, khẽ nắm lấy tay tôi. “Câu trả lời của cô hay hơn bất kỳ bài học nào tôi từng được dạy trong gia tộc họ Chu suốt cả tuổi thơ.” Tôi cười, tựa đầu vào vai anh. “Đó là điều tôi muốn các con của chúng ta lớn lên với niềm tin đó, rằng giá trị của một con người không nằm ở dòng dõi, ở tài sản, hay ở vị trí quyền lực nào cả, mà nằm ở cách người đó sống trung thực với chính mình và tử tế với những người xung quanh.” Chúng tôi đứng đó rất lâu, ngắm nhìn hai con nô đùa dưới ánh hoàng hôn, lòng tràn đầy một sự bình yên và hạnh phúc mà cả hai chúng tôi đều biết, đã phải đánh đổi bằng biết bao nước mắt, biết bao hiểm nguy, mới có thể thực sự chạm tới được.

Tối hôm đó, khi cả nhà trở về căn hộ nhỏ ở Tam Á, giờ đã được cải tạo rộng rãi hơn để đủ chỗ cho cả gia đình bốn người sinh sống thoải mái, tôi ngồi viết nhật ký, một thói quen tôi duy trì từ những ngày đầu tiên cảnh giác với chiếc xe đen bí ẩn, giờ đây đã trở thành nơi tôi ghi lại những khoảnh khắc hạnh phúc thay vì những nỗi lo sợ. Tôi viết về câu hỏi ngây thơ của Bối Bối chiều nay, về câu trả lời tôi đã dành cho con, về niềm tin tôi muốn gieo vào lòng hai đứa trẻ, rằng giá trị con người không nằm ở dòng dõi hay quyền lực. Tôi cũng viết về hành trình dài đằng đẵng đã đưa tôi đến ngày hôm nay, từ cô gái hai mươi hai tuổi nghèo khó ký vào bản thỏa thuận định mệnh, đến người phụ nữ đứng vững giữa cơn bão quyền lực khốc liệt nhất mà mình từng đối mặt, để cuối cùng, tìm thấy một mái ấm thực sự, không phải bằng sự may mắn, mà bằng chính những lựa chọn can đảm mình đã đưa ra trong từng khoảnh khắc khó khăn nhất. Tôi gấp cuốn sổ lại, đặt lên bàn cạnh giường, nhìn sang Chu Nghiễn Bạch đang ngủ say cạnh đó, tay vẫn khẽ ôm lấy tôi ngay cả trong giấc ngủ, rồi nhìn sang phòng bên, nơi Bối Bối và Niệm Niệm đang say giấc bình yên, lòng tràn đầy một sự biết ơn sâu sắc dành cho cuộc đời, dành cho tất cả những con người đã đồng hành, và dành cho chính bản thân mình, người đã không bao giờ từ bỏ hy vọng, dù trong những ngày đen tối nhất. Tôi tắt đèn bàn, kéo chăn đắp ngang người, thiếp đi trong một giấc ngủ sâu và trọn vẹn, không còn một cơn ác mộng nào về những chiếc xe đen bí ẩn hay những cuộc gọi đe dọa giữa đêm khuya, chỉ còn lại sự tĩnh lặng ngọt ngào của một mái nhà thực sự an toàn. Ngoài cửa sổ, tiếng sóng biển Tam Á vẫn đều đặn vỗ về như mọi đêm, nhưng giờ đây, với tôi, âm thanh ấy không còn là lời ru dỗ dành cho một trái tim đang gắng gượng chữa lành, mà đã trở thành khúc nhạc nền bình yên cho một cuộc sống mới, trọn vẹn và hạnh phúc hơn bất cứ điều gì tôi từng dám mơ ước.

Đã sao chép liên kết chương