Chương 24
Chương 24 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia
Ba ngày sau vụ việc trên đảo Lam Vịnh, tôi nhận được tin từ Đường Vũ, giọng ông có phần lo lắng. “Cô Khương, luật sư của Chu Nghiễn Thành vừa đưa ra một chiến thuật khá xảo quyệt. Họ tuyên bố toàn bộ sự việc chỉ là một hiểu lầm gia đình, rằng ông ta chỉ muốn đón hai cháu đến thăm chơi vì tình cảm chú cháu, giấy ủy quyền có thể do một nhân viên cấp dưới tự ý làm giả mà ông ta không hề biết, còn vụ giằng co trên đảo chỉ là do cô hiểu lầm và phản ứng thái quá. Nếu tòa án chấp nhận lập luận này, khả năng ông ta chỉ bị xử phạt hành chính nhẹ, thậm chí có thể thoát tội hoàn toàn nếu không đủ bằng chứng trực tiếp chứng minh ông ta ra lệnh bắt cóc.” Tôi nghe mà tức giận đến mức tay run lên. “Ông ta đã đe dọa tôi ngay tại quán Biển Lặng, đã tự tay giữ hai con tôi trên đảo, còn định đưa chúng tôi lên máy bay, sao có thể chối cãi trắng trợn như vậy được?” Đường Vũ thở dài. “Về mặt pháp lý, chứng cứ chúng ta có khá vững, nhưng ông ta là người có kinh nghiệm, thuê đội ngũ luật sư giỏi, họ sẽ tìm mọi kẽ hở để lập luận. Đây sẽ là một cuộc chiến pháp lý kéo dài, có thể mất nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.”
Tôi cúp máy, ngồi trầm ngâm rất lâu, nhớ lại những gì mình từng học được trong nghề quan hệ công chúng, rằng đôi khi, một vụ việc không chỉ được quyết định bởi bằng chứng pháp lý thuần túy, mà còn bởi sức ép của dư luận xã hội, thứ có thể khiến ngay cả những đội ngũ luật sư giỏi nhất cũng phải e dè. Tôi gọi cho Diệp Hinh, trình bày ý tưởng của mình. “Tớ muốn tổ chức một buổi họp báo, phát trực tiếp trên mạng xã hội, mời một số nhà báo uy tín tham dự, để công khai toàn bộ câu chuyện, không giấu diếm bất cứ điều gì, kể cả những bằng chứng chúng ta vẫn giữ lại làm dự phòng từ trước đến giờ.” Diệp Hinh có chút do dự. “Cậu chắc chắn muốn làm vậy chứ? Một khi công khai hoàn toàn, sẽ không còn đường lùi nữa.” Tôi gật đầu, dù không ai nhìn thấy qua điện thoại. “Tớ chắc chắn. Tớ đã trốn tránh, đã giấu diếm quá đủ trong suốt bốn năm qua rồi. Đã đến lúc để cả thế giới biết rõ sự thật, theo cách của chính tớ, thay vì để bất kỳ ai khác định đoạt câu chuyện của tớ thêm một lần nào nữa.”
Tôi bàn bạc kỹ lưỡng với Chu Nghiễn Bạch và Đường Vũ về kế hoạch, quyết định tổ chức buổi họp báo ngay tại một khách sạn lớn ở Tam Á, mời đại diện nhiều cơ quan báo chí uy tín, cùng một số luật sư độc lập làm chứng để đảm bảo tính khách quan. Tôi chuẩn bị kỹ lưỡng từng chi tiết, từ cách trình bày bằng chứng theo trình tự thời gian rõ ràng, dễ hiểu, đến cách trả lời các câu hỏi hóc búa có thể được đặt ra, luyện tập trước với Diệp Hinh nhiều lần để đảm bảo không để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể bị phía đối phương lợi dụng. Buổi họp báo diễn ra vào một buổi sáng nắng đẹp, phòng hội nghị chật kín phóng viên, máy quay dựng khắp nơi, phát trực tiếp đến hàng triệu người xem qua mạng xã hội. Tôi bước lên bục phát biểu, dù tim đập nhanh nhưng giọng nói vẫn giữ được sự điềm tĩnh cần thiết, kể lại toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối, trình chiếu từng bằng chứng một cách hệ thống, logic, không có bất kỳ khoảng trống nào để đối phương có thể khai thác xuyên tạc.
Điểm nhấn quan trọng nhất của buổi họp báo, chính là đoạn video tôi công bố cuối cùng, được ghép nối cẩn thận từ nhiều nguồn khác nhau, cho thấy rõ ràng toàn bộ diễn biến từ lúc người phụ nữ lạ mặt đón hai con tôi khỏi trường mẫu giáo bằng giấy tờ giả, đến cảnh camera an ninh ghi lại chiếc xe di chuyển ra bến tàu tư nhân, đến đoạn ghi âm giọng nói của Chu Nghiễn Thành trên đảo Lam Vịnh, thừa nhận rõ ràng ý đồ đưa hai đứa trẻ đi khỏi Trung Quốc để gây áp lực buộc tôi phải hợp tác. Cả phòng họp im lặng tuyệt đối khi đoạn ghi âm ấy vang lên, giọng nói lạnh lùng của Chu Nghiễn Thành vang vọng khắp không gian, không còn chỗ cho bất kỳ lời chối cãi nào. Ngay sau khi buổi họp báo kết thúc, đoạn video lan truyền với tốc độ chóng mặt trên khắp các nền tảng mạng xã hội, thu hút hàng chục triệu lượt xem chỉ trong vài giờ đồng hồ, tạo nên một làn sóng phẫn nộ dữ dội trong dư luận, buộc các cơ quan chức năng phải đẩy nhanh tiến độ điều tra dưới áp lực giám sát của công chúng.
Trước sức ép truyền thông quá lớn, chỉ hai ngày sau buổi họp báo, đội ngũ luật sư của Chu Nghiễn Thành buộc phải thay đổi chiến lược bào chữa, và chính bản thân Chu Nghiễn Thành, trong một diễn biến bất ngờ, đã chủ động xin được gặp riêng cơ quan điều tra để hợp tác khai báo, thừa nhận toàn bộ hành vi của mình, đổi lại một phần khoan hồng trong bản án. Đường Vũ gọi điện báo tin cho tôi, giọng ông không giấu được sự nhẹ nhõm lẫn nể phục. “Cô Khương, tôi phải thừa nhận, kế hoạch của cô hiệu quả hơn bất kỳ chiến thuật pháp lý cứng nhắc nào mà chúng tôi từng cân nhắc. Đôi khi, sức mạnh của sự thật được kể đúng cách, còn lớn hơn cả sức mạnh của luật pháp.” Tôi cúp máy, ngồi lặng nhìn ra biển, cảm nhận rõ, đây chính là lần đầu tiên trong toàn bộ câu chuyện dài đằng đẵng này, tôi đã tự mình, bằng chính trí tuệ và bản lĩnh của một người từng bị xem thường vì xuất thân nghèo khó, học vấn không cao, đảo ngược hoàn toàn cục diện của một cuộc chiến quyền lực mà những kẻ mạnh nhất cũng phải kiêng dè.
Buổi tối hôm đó, Chu Nghiễn Bạch đến tìm tôi, mang theo một chai rượu vang nhẹ để ăn mừng, nhưng khi nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên gương mặt tôi sau nhiều ngày căng thẳng liên tục, anh lặng lẽ cất chai rượu đi, thay vào đó pha cho tôi một tách trà ấm. “Cô làm được một việc mà ngay cả đội ngũ pháp lý dày dạn kinh nghiệm của tôi cũng không nghĩ tới,” anh nói, ánh mắt tràn đầy sự khâm phục chân thành. “Tôi luôn nghĩ, sức mạnh nằm ở quyền lực, ở tiền bạc, ở các mối quan hệ. Nhưng cô đã cho tôi thấy, đôi khi, sức mạnh lớn nhất lại nằm ở khả năng kể một câu chuyện thật, đủ chân thành để chạm đến trái tim của hàng triệu người xa lạ.” Tôi mỉm cười, nhấp một ngụm trà ấm, cảm nhận rõ sự mệt mỏi trong người dần tan biến. “Tôi chỉ làm những gì tôi đã được đào tạo, kết hợp với những gì tôi học được từ chính nỗi đau của bản thân mình suốt bốn năm qua. Đôi khi, kẻ mạnh nhất không phải người có nhiều quyền lực nhất, mà là người dám đứng lên kể câu chuyện của chính mình, dù câu chuyện đó có bao nhiêu vết sẹo đi chăng nữa.” Chu Nghiễn Bạch nhìn tôi rất lâu, ánh mắt anh chứa đựng một sự trân trọng sâu sắc chưa từng có, rồi khẽ nói, giọng đầy chân thành. “Tôi tự hào về cô, Khương Vãn. Tôi tự hào vì cô là mẹ của các con tôi, và tôi hy vọng, một ngày nào đó không xa, tôi có thể tự hào giới thiệu cô không chỉ là mẹ của các con tôi, mà còn là người phụ nữ tôi yêu thương và trân trọng nhất trong đời.” Tôi không đáp lại ngay, chỉ để một khoảng lặng ấm áp trôi qua giữa hai chúng tôi, lòng thầm nghĩ, có lẽ, sau tất cả những sóng gió đã qua, cánh cửa dẫn đến một chương mới, tươi sáng hơn, chân thành hơn, cũng đang dần hé mở phía trước.
Tối hôm đó, sau khi Chu Nghiễn Bạch ra về, tôi nhận thêm một cuộc gọi từ Tống Tri Ý, giọng cô đầy phấn khích. “Khương Vãn, cậu có biết không, sau buổi họp báo của cậu, cổ phiếu của Tập đoàn Chu không những không sụt giảm, mà còn tăng nhẹ, vì giới đầu tư đánh giá cao sự minh bạch và bản lĩnh xử lý khủng hoảng của cả gia tộc. Cha tôi, sau khi biết chuyện, cũng đã gọi điện xin lỗi tôi, thừa nhận ông đã sai khi cấu kết với Chu Nghiễn Thành.” Tôi nghe mà lòng nhẹ nhõm hẳn, mừng cho cô vì mối quan hệ cha con dù rạn nứt cũng đã có dấu hiệu hàn gắn phần nào. Tôi kể cho cô nghe về cuộc trò chuyện với Chu Nghiễn Bạch tối nay, giọng có chút ngượng ngùng hiếm thấy. Tống Tri Ý cười khúc khích qua điện thoại. “Tôi mừng cho cả hai người. Sau tất cả những gì đã trải qua, cậu và anh ấy xứng đáng có được hạnh phúc thật sự, không phải chỉ vì hai đứa trẻ, mà vì chính bản thân hai người cũng đã đủ trưởng thành để trân trọng nhau.” Tôi cúp máy, ngồi lặng nhìn ra biển đêm, lòng tràn đầy một cảm giác bình yên mà tôi chưa từng dám mơ tới trong suốt bốn năm dài đằng đẵng vừa qua, biết rằng, dù chặng đường phía trước vẫn còn cần thời gian để hàn gắn trọn vẹn, ít nhất, cơn bão lớn nhất của cuộc đời mình cuối cùng cũng đã đi qua. Tôi đứng dậy, khép cửa sổ lại, bước vào phòng ngủ nhìn hai con đang say giấc, gương mặt bình yên không còn chút dấu vết nào của nỗi sợ hãi từng trải qua trên đảo Lam Vịnh mấy ngày trước, và trong lòng tôi, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, một niềm tin vững chắc rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn hôm nay đã thực sự trở lại.