Chương 11
Chương 11 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia
Người phụ nữ bước vào quán Biển Lặng vào một buổi chiều mưa lất phất, đội mũ rộng vành che gần nửa khuôn mặt, khoác thêm một chiếc áo mưa mỏng dù trời không lạnh lắm. Cô ngồi vào bàn trong góc khuất nhất, gọi một ly trà nóng, không gọi gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa kính mờ hơi nước. Tôi mang trà ra, định quay đi thì cô khẽ gọi. “Khương Vãn.” Tôi khựng lại, quay đầu nhìn kỹ, và chỉ đến khi cô từ từ bỏ mũ xuống, tôi mới nhận ra, đó là Tống Tri Ý, người vợ chính thức của Chu Nghiễn Bạch, người từng tát tôi một cái trong biệt thự năm nào, gọi tôi là đồ đê tiện. Tim tôi thắt lại, phản xạ đầu tiên là muốn quay lưng bỏ đi, nhưng cô đã nhanh tay nắm lấy cổ tay tôi, giọng gấp gáp. “Tôi không đến để gây chuyện. Xin cô, cho tôi vài phút.” Tôi nhìn quanh quán, may mắn giờ này vắng khách, Tô Dịch đang bận việc ở phía sau bếp. Tôi ngồi xuống đối diện cô, giữ khoảng cách thận trọng. “Cô đến đây làm gì?” Tống Tri Ý siết chặt tách trà trong tay, ánh mắt cô, khác hẳn vẻ kiêu hãnh lạnh lùng năm xưa, giờ mang một nỗi mệt mỏi khó che giấu. “Tôi biết chuyện con trai cô suýt bị bắt cóc. Tôi cũng biết, cô đang bị theo dõi suốt mấy tháng nay.” Tôi nhíu mày. “Sao cô biết những chuyện đó?” “Vì cha tôi cũng có liên quan.” Cô nói, giọng nghẹn lại. “Tôi tình cờ nghe được một cuộc điện thoại của cha mình với Chu Nghiễn Thành, cách đây gần hai tuần.”
Tôi im lặng, chờ cô nói tiếp. Tống Tri Ý hít một hơi thật sâu, như đang cố lấy hết can đảm để thú nhận một điều gì đó rất khó khăn. “Cuộc hôn nhân giữa tôi và Chu Nghiễn Bạch, cô cũng biết rồi đấy, chưa từng có tình cảm thật sự. Đó là một thỏa thuận sáp nhập giữa Tập đoàn Chu và gia tộc Tống của tôi, cha tôi cần nguồn vốn và mạng lưới quan hệ của họ Chu để mở rộng kinh doanh, còn họ Chu cần sự hậu thuẫn chính trị từ gia tộc tôi. Không ai trong hai chúng tôi được hỏi ý kiến, cả tôi lẫn Chu Nghiễn Bạch đều chỉ là quân cờ trong ván bài của hai gia tộc.” Tôi nghe mà lòng dâng lên một cảm giác phức tạp, vừa chua xót cho cô, vừa không khỏi chạnh lòng nghĩ đến chính mình, một quân cờ khác trong cùng ván bài đó, chỉ là ở một vị trí thấp hơn nhiều, không có cả tư cách được gọi là vợ. “Vậy cha cô liên quan gì đến việc theo dõi con tôi?” Tống Tri Ý cụp mắt xuống. “Cha tôi và Chu Nghiễn Thành đang có một thỏa thuận ngầm. Nếu Chu Nghiễn Thành giành được quyền kiểm soát tập đoàn, ông ta sẽ nhượng lại cho gia tộc Tống chúng tôi một phần cổ phần lớn trong mảng bất động sản, đổi lại cha tôi giúp ông ta gây sức ép để loại bỏ Chu Nghiễn Bạch khỏi vị trí hiện tại, bằng bất cứ cách nào có thể, kể cả việc khai thác chuyện đời tư, chuyện có con ngoài hôn nhân với người khác.” Tôi nghẹn lại, tay run nhẹ trên mặt bàn. “Vậy cô đến đây để làm gì? Để cảnh báo tôi trước khi họ ra tay, hay để thăm dò xem tôi biết được bao nhiêu?” Tống Tri Ý ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi, lần đầu tiên tôi thấy trong ánh mắt cô không còn sự khinh miệt năm xưa, mà là một nỗi bất lực rất thật. “Tôi đến để cảnh báo cô. Vì tôi không muốn hai đứa trẻ vô tội bị cuốn vào một cuộc chiến mà ngay cả người lớn chúng tôi cũng không kiểm soát nổi.”
Tôi nhìn cô, cố gắng phân định xem những lời này có đáng tin hay không. Ba năm trước, cô từng đứng trước mặt tôi, tát tôi một cái đau điếng, gọi tôi bằng những từ ngữ khinh miệt nhất mà một người phụ nữ có thể dành cho một người phụ nữ khác. Vậy mà giờ đây, cô lại ngồi đây, mạo hiểm gặp riêng tôi, kể ra những bí mật có thể khiến chính gia tộc cô gặp rắc rối nếu bị phát hiện. “Tại sao cô lại làm vậy? Nếu chuyện này lộ ra, cha cô sẽ không tha cho cô đâu.” Tống Tri Ý bật cười chua chát, một tiếng cười không chút vui vẻ. “Cô nghĩ tôi còn gì để mất sao? Tôi kết hôn năm năm, sống trong một cuộc hôn nhân không tình yêu, không con cái, bị cả nhà chồng lẫn nhà mình xem như một công cụ ngoại giao. Ngày tôi phát hiện ra sự tồn tại của cô và hai đứa trẻ, tôi giận dữ, tôi đau đớn, nhưng sau đó tôi mới nhận ra, tôi ghen tị với cô nhiều hơn là căm ghét cô.” Tôi sững người. “Ghen tị? Tôi còn không có nổi một danh phận, sao cô lại ghen tị với tôi?” “Vì ít nhất, cô có hai đứa con thật sự là của mình, có một lý do để thức dậy mỗi sáng, có một điều gì đó thuộc về cô hoàn toàn, không ai tranh giành được. Còn tôi, sau năm năm, tôi vẫn chỉ là con dấu trên một bản hợp đồng sáp nhập, một chiếc bình hoa đẹp đẽ để trưng bày trong những buổi tiệc của gia tộc họ Chu.” Giọng cô run lên ở cuối câu, và tôi nhận ra, đôi mắt ấy đang ngân ngấn nước.
Chúng tôi ngồi im lặng một lúc lâu, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên quán, tiếng nhạc nhẹ phát ra từ chiếc loa nhỏ sau quầy. Cuối cùng, Tống Tri Ý lấy trong túi xách ra một chiếc USB nhỏ, đặt lên bàn, đẩy về phía tôi. “Trong này có bản ghi âm cuộc điện thoại tôi vô tình nghe được, cùng vài email tôi chụp lại từ máy tính của cha tôi. Tôi không dám gửi trực tiếp cho Chu Nghiễn Bạch, sợ cha tôi phát hiện ra là tôi phản bội. Nhưng tôi tin cô sẽ biết cách sử dụng nó đúng lúc, đúng chỗ.” Tôi cầm chiếc USB, tay hơi run. “Tại sao cô lại tin tôi?” Tống Tri Ý đứng dậy, khoác lại chiếc áo mưa, đội mũ lên, trước khi rời đi còn quay lại nói một câu khiến tôi nhớ mãi. “Vì cô là người duy nhất trong câu chuyện này, chưa từng chủ động làm hại ai, dù bản thân cô mới là người bị tổn thương nhiều nhất.” Nói xong, cô bước ra khỏi quán, hòa vào màn mưa chiều đang mỗi lúc một nặng hạt, bóng dáng nhanh chóng khuất sau góc phố. Tôi ngồi lặng người rất lâu, tay vẫn nắm chặt chiếc USB nhỏ, lòng ngổn ngang giữa niềm tin và sự dè chừng, nhưng có một điều tôi chắc chắn, cuộc chiến này giờ đây không còn chỉ có hai phe rõ ràng nữa, mà đã trở thành một mạng lưới chằng chịt những con người, mỗi người đều mang trong mình một nỗi đau riêng, một lý do riêng để hành động, và tôi, dù muốn hay không, cũng đã trở thành một phần không thể tách rời của mạng lưới ấy.
Tối hôm đó, sau khi hai con đã ngủ say, tôi gọi Lâm Thịnh đến, đưa cho anh xem chiếc USB, kể lại toàn bộ cuộc gặp gỡ bất ngờ với Tống Tri Ý. Lâm Thịnh nghe xong, gương mặt anh hiếm hoi lộ ra một chút bất ngờ, có lẽ đây là điều ngay cả anh cũng chưa lường trước được. “Cô có chắc đây không phải một cái bẫy không? Tống gia và Chu Nghiễn Thành có thể đang thử phản ứng của cô, xem cô sẽ chuyển thông tin này cho ai, rồi từ đó lần ra đường dây liên lạc giữa cô và Tổng giám đốc Chu.” Tôi cũng đã nghĩ đến khả năng đó, nhưng nhớ lại ánh mắt Tống Tri Ý lúc rời đi, nhớ lại giọng nói nghẹn ngào khi cô nhắc đến năm năm hôn nhân không tình yêu, tôi vẫn tin, ít nhất phần lớn những gì cô nói là thật. “Tôi tin cô ấy. Nhưng anh cứ kiểm tra kỹ nội dung trong USB trước khi đưa cho Chu Nghiễn Bạch, nếu có gì bất thường thì dừng lại ngay.” Lâm Thịnh gật đầu, cẩn thận cất chiếc USB vào một chiếc hộp kim loại nhỏ, hứa sẽ nhờ người kiểm tra an toàn trước khi chuyển đi. Trước khi ra về, anh còn nói thêm một câu khiến tôi suy nghĩ mãi. “Cô Khương, tôi làm việc cho Tổng giám đốc Chu đã sáu năm, chưa từng thấy anh ấy quan tâm đến sự an toàn của ai nhiều như cô và hai cháu. Kể cả với phu nhân Tống, anh ấy cũng chỉ giữ đúng phép tắc công việc, chưa từng đích thân bỏ tiền túi thuê người bảo vệ riêng như với cô.” Tôi im lặng không đáp, nhưng lòng không khỏi xao động trước lời nhận xét ấy. Sau khi Lâm Thịnh rời đi, tôi ngồi một mình bên cửa sổ rất lâu, nghĩ về Tống Tri Ý, về nỗi cô đơn của cô trong một cuộc hôn nhân không tình yêu, về sự can đảm cô vừa thể hiện khi dám phản bội lại chính cha ruột của mình để bảo vệ hai đứa trẻ chưa từng gặp mặt. Tôi tự nhủ, có lẽ trong ván cờ quyền lực này, không phải ai cũng chọn đứng về phía kẻ mạnh, và chính những con người tưởng như yếu đuối nhất, đôi khi lại là những người can đảm nhất khi đứng trước lằn ranh giữa đúng và sai. Tôi lấy cuốn sổ tay ra, viết thêm tên Tống Tri Ý vào một cột mới, không còn nằm trong danh sách những mối đe dọa, mà là một đồng minh bất ngờ, mong manh nhưng chân thành, giữa một ván cờ mà tôi từng nghĩ mình chỉ có thể đơn độc đối mặt. Tôi gấp sổ lại, tắt đèn, nhưng vẫn nằm thao thức rất lâu, tai lắng nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên, lòng thầm mong cơn mưa chiều nay sẽ không phải điềm báo cho một cơn bão lớn hơn đang chờ sẵn phía trước, cuốn theo cả những người vô tội lẫn những người đang cố gắng làm điều đúng đắn giữa một mớ bòng bong quyền lực và tổn thương chồng chất qua nhiều thế hệ.