Chương 29
Chương 29 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia
Một năm sau ngày cầu hôn trên bãi biển Tam Á, chúng tôi quyết định tổ chức lễ cưới chính thức, không phải một buổi lễ xa hoa, phô trương như những gì gia tộc họ Chu từng quen thuộc, mà là một buổi lễ giản dị, ấm cúng, được tổ chức ngay tại bãi biển trước quán Biển Lặng, nơi đã chứng kiến hành trình hồi sinh của tôi suốt những năm tháng khó khăn nhất. Tôi mặc một chiếc váy cưới đơn giản, không đính đá quý, không cầu kỳ, chỉ là một thiết kế thanh thoát tôn lên vẻ đẹp tự nhiên mà tôi đã học được cách trân trọng sau tất cả những gì mình trải qua. Bà cụ họ Chu, dù ban đầu có chút tiếc nuối vì không được tổ chức một lễ cưới hoành tráng xứng tầm gia tộc, cuối cùng cũng tôn trọng quyết định của chúng tôi, thậm chí còn đích thân giúp tôi chuẩn bị từng chi tiết nhỏ, từ vòng hoa cài tóc đến đôi giày tôi sẽ mang trong ngày trọng đại ấy. Bối Bối, giờ đã hiểu chuyện hơn nhiều so với một năm trước, được giao nhiệm vụ bưng nhẫn cưới, còn Niệm Niệm, dù vẫn còn bé, cũng được mặc một chiếc váy nhỏ xinh, rắc những cánh hoa dọc lối đi dẫn ra bãi biển.
Buổi lễ diễn ra vào một buổi chiều hoàng hôn tuyệt đẹp, với sự chứng kiến của những người đã đồng hành cùng chúng tôi suốt hành trình đầy sóng gió vừa qua. Tô Dịch và Vệ Lam đứng ở hàng ghế đầu, không giấu được niềm tự hào khi chứng kiến người bạn nhỏ họ từng cưu mang giờ đây tìm được hạnh phúc trọn vẹn. Diệp Hinh, người bạn thân thiết đã sát cánh cùng tôi từ những ngày đầu tiên rời khỏi biệt thự họ Chu, đứng bên cạnh làm phù dâu, mắt đỏ hoe vì xúc động. Lâm Thịnh, vết thương ở tay đã lành hẳn từ lâu, đứng nghiêm trang cùng đội an ninh, nhưng lần này không phải để canh gác đề phòng nguy hiểm, mà đơn thuần là để chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc của người mà anh đã âm thầm bảo vệ suốt nhiều năm ròng. Tống Tri Ý, đặc biệt bay về từ châu Âu chỉ để tham dự buổi lễ, mang theo một cây vĩ cầm nhỏ, tự tay chơi một bản nhạc dạo đầu cho lễ cưới, món quà ý nghĩa nhất mà cô có thể dành tặng cho tình bạn đặc biệt giữa hai chúng tôi.
Khi tôi bước trên lối đi trải đầy cánh hoa, tay khoác tay Chu Nghiễn Bạch, người đã chủ động xin phép được cùng tôi bước những bước cuối cùng, thay vì để tôi bước một mình như phong tục thông thường, tôi ngoái nhìn lại toàn bộ hành trình đã qua, từ cô gái hai mươi hai tuổi run rẩy ký vào bản thỏa thuận định mệnh, đến người phụ nữ đang đứng đây, tự tin, vững vàng, sẵn sàng bước vào một cuộc hôn nhân được xây dựng hoàn toàn trên nền tảng của tình yêu thương chân thành và sự thật. Chu Nghiễn Bạch nhìn tôi, ánh mắt anh chan chứa một niềm hạnh phúc mà tôi chưa từng thấy ở anh trước đây, không còn chút lạnh lùng, sòng phẳng nào sót lại, chỉ có một sự ấm áp và trân trọng tuyệt đối. Khi vị chủ hôn hỏi anh có đồng ý nhận tôi làm vợ hay không, anh trả lời dứt khoát, giọng vang vọng khắp bãi biển. “Tôi đồng ý, và tôi hứa, từ hôm nay cho đến hết cuộc đời, sẽ không bao giờ để cô phải một mình đối mặt với bất cứ điều gì nữa, dù là niềm vui hay khó khăn.”
Đến lượt tôi, khi được hỏi câu tương tự, tôi nhìn sâu vào mắt anh, rồi quay sang nhìn hai con đang đứng bên cạnh, ánh mắt lấp lánh niềm vui, và tôi biết, câu trả lời của mình không chỉ dành cho Chu Nghiễn Bạch, mà còn là lời hứa với chính bản thân mình, với hành trình mà mình đã kiên cường bước qua. “Tôi đồng ý,” tôi nói, giọng vang lên đầy tự tin và hạnh phúc. “Không phải vì bất kỳ thỏa thuận hay điều khoản nào, mà vì tôi tin, chúng ta đã cùng nhau học được cách yêu thương đúng nghĩa, sau tất cả những sai lầm và tổn thương đã qua.” Buổi lễ kết thúc trong tiếng vỗ tay và những giọt nước mắt hạnh phúc của tất cả mọi người có mặt, ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời và mặt biển, tạo nên một khung cảnh đẹp đẽ như một giấc mơ mà tôi chưa từng dám tin mình sẽ có được.
Sau buổi lễ, khi khách khứa đã dần ra về, tôi đứng một mình cùng Chu Nghiễn Bạch trên bãi cát, nhìn hai con đang chơi đùa cùng nhau dưới ánh trăng vừa lên. Anh khẽ ôm tôi từ phía sau, thì thầm. “Cảm ơn cô, vì đã cho tôi một gia đình thực sự, điều mà cả cuộc đời trước đây, tôi chưa từng dám mơ tới, dù được sinh ra trong một gia tộc giàu có bậc nhất.” Tôi tựa đầu vào ngực anh, nhìn ra biển đêm lấp lánh ánh trăng, lòng tràn đầy một sự bình yên trọn vẹn. “Tôi cũng vậy,” tôi đáp, giọng dịu dàng. “Bốn năm trước, tôi bước vào biệt thự của anh với hai chiếc vali, mang theo tất cả tài sản của một cô gái nghèo không còn lựa chọn nào khác. Hôm nay, tôi đứng đây, với một gia đình, một sự nghiệp, và một trái tim đã học được cách yêu thương trọn vẹn, không phải nhờ số mười tỷ đồng năm nào, mà nhờ chính hành trình gian nan mình đã dũng cảm bước qua.” Chúng tôi đứng đó rất lâu, ngắm nhìn hai con nô đùa dưới ánh trăng, lắng nghe tiếng sóng biển vỗ về, tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc hạnh phúc mà cả hai đã phải trải qua biết bao gian truân mới có thể chạm tới.
Vài tháng sau lễ cưới, Chu Nghiễn Bạch quyết định chuyển một phần trụ sở điều hành của Tập đoàn Chu về Tam Á, thành lập một trung tâm phát triển kinh doanh khu vực miền Nam, một phần vì lý do chiến lược mở rộng thị trường du lịch, phần khác, anh thừa nhận với tôi, vì anh muốn cả gia đình có thể tiếp tục sống ở nơi đã cho chúng tôi quá nhiều kỷ niệm đẹp, thay vì buộc tôi và hai con phải rời xa quán Biển Lặng, xa những người bạn đã đồng hành cùng chúng tôi suốt những năm tháng khó khăn nhất. Tôi cũng quyết định mở rộng công việc của mình, không chỉ dừng lại ở vai trò cố vấn cho quỹ từ thiện của bà cụ họ Chu, mà còn thành lập một công ty tư vấn truyền thông nhỏ, chuyên hỗ trợ những cá nhân và tổ chức đang gặp khủng hoảng về hình ảnh, dựa trên chính kinh nghiệm quý báu tôi đã đúc kết được từ chính câu chuyện cuộc đời mình. Công việc mới mang lại cho tôi một cảm giác tự chủ và thành tựu chưa từng có, không phải vì tiền bạc, tôi đã có đủ tiền để không phải lo lắng về vật chất nữa, mà vì tôi được sống với chính đam mê và giá trị của bản thân, được là chính mình một cách trọn vẹn nhất.
Bối Bối, giờ đã năm tuổi, ngày càng ra dáng một cậu bé chững chạc, thường xuyên hỏi tôi và bố về những câu chuyện ngày xưa, về hành trình mà chúng tôi đã trải qua để có được cuộc sống hạnh phúc hôm nay. Tôi kể cho con nghe từng phần một, chọn lọc kỹ lưỡng những chi tiết phù hợp với lứa tuổi của con, nhấn mạnh vào những bài học về lòng can đảm, về sự trung thực, về giá trị của tình yêu thương chân thành, thay vì đi sâu vào những đau khổ, những mưu mô mà con còn quá nhỏ để hiểu hết. Niệm Niệm, dù còn nhỏ hơn, cũng bắt đầu bập bẹ hỏi về "ngày xưa của mẹ", và tôi biết, rồi sẽ đến lúc tôi phải kể cho cả hai con nghe trọn vẹn câu chuyện, không giấu diếm bất cứ điều gì, như lời hứa tôi đã tự nhủ với lòng mình từ những ngày đầu tiên đặt chân đến Tam Á, khi tôi còn chưa dám tin rằng, một ngày nào đó, mình sẽ đủ can đảm và đủ bình yên để kể lại tất cả.
Một buổi tối, sau khi dỗ hai con ngủ, tôi ngồi cùng Chu Nghiễn Bạch trên ban công căn nhà mới của chúng tôi, một căn biệt thự nhỏ nhìn ra biển, không xa quán Biển Lặng là bao, đủ khiêm tốn để không phô trương, nhưng đủ rộng rãi để cả gia đình bốn người sống thoải mái, ấm cúng. Anh kể cho tôi nghe về những thay đổi trong công ty, về việc anh đang đào tạo một thế hệ quản lý trẻ mới, được tuyển chọn dựa trên năng lực thực sự thay vì quan hệ huyết thống, trong đó có cả con trai của Chu Nghiễn Thành, người dù mang trên vai một quá khứ gia đình không mấy tốt đẹp, vẫn được trao cơ hội công bằng để chứng minh bản thân. Tôi nghe mà lòng ấm áp, nhận ra, chính sự bao dung và công bằng ấy, mới là di sản thực sự mà chúng tôi muốn để lại cho các con, một gia tộc không còn bị ám ảnh bởi những cuộc tranh giành quyền lực đẫm nước mắt, mà được xây dựng trên nền tảng của sự tin tưởng, công bằng và tình yêu thương chân thành. Tôi tựa đầu vào vai anh, ngắm nhìn ánh trăng lấp lánh trên mặt biển Tam Á, nơi đã chứng kiến trọn vẹn hành trình hồi sinh của cuộc đời mình, và thầm cảm ơn số phận, dù đã bắt tôi trải qua biết bao đau khổ, cuối cùng cũng đã dẫn dắt tôi đến bến bờ hạnh phúc mà tôi xứng đáng được có. Chu Nghiễn Bạch khẽ hôn lên tóc tôi, thì thầm một câu đơn giản nhưng chan chứa cả một hành trình dài phía sau nó. “Cảm ơn cô, vì đã không bao giờ thực sự rời bỏ tôi, dù tôi đã từng cho cô đủ lý do để làm vậy.” Tôi mỉm cười, nhắm mắt lại, để tiếng sóng biển ru mình vào một khoảnh khắc bình yên trọn vẹn, biết rằng phía trước còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi cả gia đình nhỏ của mình.