Chương 9
Chương 9 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia
Tin nhắn được gửi đi lúc mười một giờ đêm. Tôi ngồi ôm điện thoại chờ đợi, không dám chợp mắt, mắt dán chặt vào màn hình xem đã hiển thị hai chữ đã xem hay chưa. Mười lăm phút trôi qua, không có gì. Ba mươi phút, vẫn im lặng. Tôi bắt đầu nghĩ có lẽ số điện thoại đó đã đổi chủ từ lâu, ba năm không liên lạc, biết đâu anh đã dùng số khác. Nhưng đến gần một giờ sáng, điện thoại bỗng rung lên, màn hình sáng lên dòng chữ quen thuộc, cái tên tôi từng lưu từ rất lâu, chưa từng đổi, chưa từng xóa: Chu Nghiễn Bạch. Cuộc gọi đến đột ngột đến mức tôi giật mình đánh rơi điện thoại xuống thảm, phải cuống quýt nhặt lên, tay run đến mức suýt bấm nhầm nút từ chối. Tôi hít một hơi thật sâu, bấm nghe. Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng nói ấy vang lên, vẫn trầm và lạnh như ba năm trước, nhưng có một điều gì đó khác, một sự căng thẳng mà tôi chưa từng nghe thấy trong suốt thời gian sống cùng anh. “Bối Bối không sao chứ?” Câu hỏi đầu tiên, không phải xin lỗi, không phải giải thích, mà là hỏi thăm con. Tôi nghẹn lại một chút, cố giữ giọng bình tĩnh. “Con không sao. Nhờ người của anh.” “Tôi biết rồi. Lâm Thịnh đã báo cáo.” “Vậy anh định giải thích cho tôi nghe chưa? Vì sao anh cử người theo dõi tôi suốt mấy tháng nay? Vì sao con tôi lại bị người ta nhắm tới?” Đầu dây bên kia im lặng khá lâu, lâu đến mức tôi tưởng cuộc gọi đã bị ngắt. Cuối cùng anh chỉ đáp một câu ngắn gọn, như thể đang cố kìm nén điều gì đó rất lớn phía sau. “Chuyện phức tạp hơn cô nghĩ. Bây giờ chưa phải lúc nói qua điện thoại.”
Tôi siết chặt điện thoại, cảm giác giận dữ dâng lên trong lòng. “Không phải lúc? Con tôi suýt bị bắt cóc ngay trước mắt tôi, anh bảo tôi không phải lúc để biết sự thật?” “Chính vì nguy hiểm, tôi mới không thể nói qua điện thoại. Cô không biết đường dây này có đang bị ai đó theo dõi hay không.” Câu trả lời ấy khiến tôi lặng người. Tôi chưa từng nghĩ đến khả năng ngay cả cuộc gọi này cũng có thể không an toàn. “Vậy anh định để tôi và hai con cứ sống trong nơm nớp lo sợ đến bao giờ?” “Không lâu nữa đâu.” Giọng anh trầm xuống, có chút gì đó gần như mệt mỏi. “Tôi đang xử lý việc này. Cô chỉ cần tin tôi một lần nữa thôi.” Tôi bật cười chua chát. “Tin anh? Ba năm qua tôi tin anh còn chưa đủ sao? Tin đến mức tự ký giấy xuất viện một mình hai lần, tin đến mức để anh mặc cả từng đồng cho việc sinh con của chính mình?” Đầu dây bên kia im bặt. Tôi nghe thấy tiếng thở dài rất khẽ, gần như không thành tiếng, nhưng đủ để tôi cảm nhận được. “Tôi biết mình nợ cô một lời giải thích. Nhiều hơn một lời giải thích. Nhưng lúc này, điều quan trọng nhất là giữ an toàn cho cô và hai con trước. Lâm Thịnh sẽ ở lại Tam Á, tôi đã tăng thêm người, cô không cần lo về mặt bảo vệ nữa. Về phần còn lại, cho tôi thêm thời gian.” “Bao lâu?” “Đến khi đại hội cổ đông kết thúc.” Tôi nín lặng. Vậy là đúng như những gì tôi đã nghe được, mọi chuyện đều xoay quanh cuộc đại hội cổ đông sắp tới, xoay quanh cuộc chiến quyền lực trong Tập đoàn Chu mà tôi từng nghĩ mình đã hoàn toàn đứng ngoài cuộc.
“Anh nói cho tôi biết một điều thôi,” tôi nói, giọng đã bình tĩnh trở lại, dù trong lòng vẫn cuộn trào không yên. “Có phải Chu Nghiễn Thành đứng sau chuyện này không?” Đầu dây bên kia im lặng một lúc rất lâu, đủ lâu để tôi hiểu đó chính là câu trả lời, dù anh không nói ra bằng lời. “Cô đừng tự ý điều tra thêm gì nữa,” cuối cùng anh nói, giọng nghiêm nghị hẳn lên. “Càng biết nhiều, cô càng nguy hiểm hơn. Cứ để tôi lo.” Tôi cảm thấy một sự bực bội quen thuộc trào lên, cái cảm giác ba năm trước tôi từng nếm trải mỗi khi anh quyết định thay tôi mọi thứ mà không hỏi ý kiến. “Chu Nghiễn Bạch, đây là con tôi. Con của tôi, không phải quân cờ của bất kỳ cuộc chiến quyền lực nào. Anh không có quyền quyết định tôi được biết bao nhiêu, được làm gì, giống như ba năm trước anh từng quyết định thay tôi mọi chuyện.” Đầu dây bên kia lại im lặng, nhưng lần này, tôi nghe được một tiếng thở dài rõ ràng hơn, mang theo một chút gì đó rất gần với sự bất lực. “Được. Tôi sẽ cho người mang đến cho cô một phần tài liệu, càng nhiều càng tốt trong giới hạn tôi có thể tiết lộ mà không khiến cô gặp nguy hiểm hơn. Nhưng Khương Vãn, tôi xin cô một điều, đừng để hai con biết bất cứ điều gì cho đến khi mọi thứ thật sự an toàn.” Tôi đồng ý, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm câu hỏi chưa có lời đáp. Trước khi cúp máy, anh còn nói thêm một câu, giọng khẽ đến mức tôi tưởng mình nghe nhầm. “Xin lỗi vì đã để con phải sợ hãi như vậy. Là lỗi của tôi.”
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi lặng rất lâu trong bóng tối, lòng ngổn ngang không biết nên vui hay nên giận. Ba năm qua, tôi chưa từng nghe Chu Nghiễn Bạch nói một câu xin lỗi nào, dù là chuyện nhỏ nhất. Vậy mà đêm nay, chỉ vì một khoảnh khắc nguy hiểm của con trai, anh đã thốt ra hai chữ ấy, nghe có vẻ ngượng ngùng, vụng về, như một người chưa từng quen với việc nhận lỗi. Hai ngày sau, đúng như lời hẹn, một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị, tự giới thiệu là nhân viên của một công ty chuyển phát, đến quán Biển Lặng tìm tôi, trao tận tay một chiếc hộp nhỏ bọc kín, dặn chỉ được mở khi ở một mình. Tôi mang chiếc hộp về nhà, đợi đến khi hai con ngủ say, mới run rẩy mở ra. Bên trong là một xấp tài liệu photocopy, không có tên người gửi, không có chữ ký, chỉ có những con số, những bảng biểu tài chính, và một bức ảnh cũ đã ố vàng, chụp cảnh một cuộc họp gia tộc từ rất nhiều năm trước, trong đó có một người đàn ông trẻ tuổi đứng ở góc khuất, gương mặt phảng phất nét quen thuộc của Chu Nghiễn Thành, nhưng ánh mắt lại mang một sự uất ức khó che giấu. Tôi lật từng trang tài liệu, cảm giác như mình đang chạm dần vào lớp vỏ bọc bí mật của cả một gia tộc, và bên dưới lớp vỏ ấy, là một câu chuyện dài hơn, đau đớn hơn nhiều so với những gì tôi từng tưởng tượng.
Trang tài liệu đầu tiên là một bản sao hợp đồng góp vốn từ hơn ba mươi năm trước, có chữ ký của một người tên Chu Nghiễn Đông, người mà sau này tôi mới biết chính là cha của Chu Nghiễn Thành, em trai ruột của bà cụ họ Chu. Theo những gì tài liệu ghi lại, Chu Nghiễn Đông từng góp gần một nửa số vốn ban đầu để cùng anh trai gây dựng Tập đoàn Chu, nhưng vì một quyết định kinh doanh sai lầm khiến công ty suýt phá sản vào những năm đầu, ông bị buộc phải rút phần lớn cổ phần để cứu vãn tình hình tài chính chung, đổi lại một khoản đền bù nhỏ và lời hứa hẹn mơ hồ rằng con cháu đời sau vẫn sẽ được đối xử công bằng trong gia tộc. Lời hứa ấy, qua năm tháng, dần trở thành một câu chuyện cũ ít ai còn nhắc tới, chỉ còn đọng lại trong ký ức của những người trong cuộc như một vết thương âm ỉ không bao giờ lành hẳn. Trang tiếp theo là một bảng kê tài chính gần đây hơn, đánh dấu bằng bút mực đỏ ở vài dòng, liệt kê một loạt giao dịch chuyển khoản bất thường từ một quỹ đầu tư con của Tập đoàn Chu sang các tài khoản cá nhân có liên hệ với Chu Nghiễn Thành, tổng giá trị lên đến hàng trăm tỷ, được ngụy trang dưới danh nghĩa chi phí vận động đầu tư nước ngoài. Tôi không rành về tài chính doanh nghiệp, nhưng ngay cả một người ngoại đạo như tôi cũng nhận ra, đây rất có thể là bằng chứng của một hành vi biển thủ có hệ thống, kéo dài trong nhiều năm liền, mà có lẽ, chưa từng bị phanh phui công khai. Cuối xấp tài liệu là một mảnh giấy nhỏ viết tay, nét chữ vội vàng, không ký tên, chỉ vỏn vẹn một dòng: “Đây là tất cả những gì tôi có thể gửi cho cô lúc này. Đừng cho ai khác xem, kể cả người cô tin tưởng nhất.” Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ ấy, cảm giác vừa được trao một thứ vũ khí quý giá, vừa mang trên vai một gánh nặng khổng lồ mà tôi chưa từng chuẩn bị tinh thần để gánh vác. Tôi cất kỹ xấp tài liệu vào một chiếc két sắt mini mới mua, giấu phía sau tủ quần áo, rồi đứng lặng rất lâu bên cửa sổ, nhìn ánh trăng lấp lánh trên mặt biển đêm, tự hỏi không biết mình vừa bước chân vào một cuộc chiến lớn đến mức nào, và liệu bản thân có đủ sức để đi đến cùng con đường ấy hay không, vì lợi ích thật sự của hai đứa con mình. Trước khi tắt đèn đi ngủ, tôi mở lại cuốn sổ tay, viết thêm một mục mới bên cạnh phần “Những gì tôi biết”, đặt tên là “Những gì tôi cần làm”. Dòng đầu tiên tôi viết xuống, nét chữ chắc nịch hơn hẳn mọi khi: tìm hiểu thêm về Chu Nghiễn Đông và mối quan hệ thật sự giữa hai nhánh gia tộc họ Chu, trước khi đại hội cổ đông diễn ra.