Ba năm ở cạnh Thái tử gia
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Sáng sớm ngày trước khi đại hội cổ đông diễn ra, tôi bị đánh thức bởi hàng loạt cuộc gọi dồn dập từ Diệp Hinh. Giọng cô hoảng hốt qua điện thoại. “Khương Vãn, cậu mở mạng xã hội xem ngay đi, có người vừa tung ra một bài viết về cậu, kèm theo cả hình ảnh, lan truyền rất nhanh trong giới kinh doanh và truyền thông.” Tim tôi thắt lại, vội vàng mở điện thoại, và những gì tôi thấy khiến cả người lạnh toát. Một tài khoản ẩn danh đã đăng tải một bài viết dài, kèm theo vài bức ảnh chụp lén tôi và hai con tại khu vui chơi, tại quán Biển Lặng, thậm chí cả một bức ảnh cũ từ ba năm trước chụp tôi bước ra khỏi biệt thự họ Chu với hai vali hành lý. Bài viết dựng lên một câu chuyện hoàn toàn méo mó, gọi tôi là một phụ nữ dùng thủ đoạn để tiếp cận và mang thai với một doanh nhân giàu có, đòi tiền chuộc rồi biến mất, giờ đây quay lại tống tiền gia tộc họ Chu bằng cách đe dọa công khai thân phận của hai đứa trẻ ngay trước thềm đại hội cổ đông quan trọng. Bài viết được viết rất khéo léo, đủ để gieo rắc nghi ngờ trong lòng những người chưa biết rõ sự tình, đồng thời hoàn toàn phù hợp với kịch bản mà Chu Nghiễn Thành cần để biện minh cho việc loại bỏ Chu Nghiễn Bạch trước đại hội, viện lý do người anh em họ của mình đang bị một phụ nữ tống tiền thao túng, không còn đủ tỉnh táo để điều hành tập đoàn.

Tôi ngồi sững trước màn hình điện thoại, tay run rẩy đến mức suýt đánh rơi máy. Đây chính xác là điều tôi và Chu Nghiễn Bạch đã lo sợ, nhưng lại đến sớm hơn và ác ý hơn nhiều so với những gì chúng tôi chuẩn bị tinh thần đối phó. Tôi gọi ngay cho Chu Nghiễn Bạch, giọng anh ở đầu dây bên kia cũng đầy căng thẳng. “Tôi đã thấy rồi. Chu Nghiễn Thành ra tay trước một bước, có lẽ hắn đoán được chúng ta đang chuẩn bị điều gì đó, nên quyết định phủ đầu, biến cô thành kẻ đáng trách trước khi cô kịp lên tiếng.” Tôi cắn chặt môi, cảm giác như mọi kế hoạch tỉ mỉ chuẩn bị suốt cả tuần qua có nguy cơ sụp đổ chỉ trong một buổi sáng. “Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ? Kế hoạch ban đầu là công bố bằng chứng ngay tại đại hội, nhưng nếu dư luận đã bị đầu độc trước như thế này, liệu còn kịp không?” Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Chu Nghiễn Bạch nói, giọng đã lấy lại được sự bình tĩnh vốn có. “Cô nói đúng, chúng ta không thể chờ đến ngày mai nữa. Cô phải lên tiếng ngay bây giờ, trước khi bài viết ấy lan truyền rộng hơn.”

Tôi ngồi trước màn hình máy tính, tay vẫn còn run, nhưng đầu óc bắt đầu lấy lại sự tỉnh táo cần thiết. Tôi mở lại bài viết đã chuẩn bị sẵn từ trước, đọc lướt qua một lần cuối, rồi quyết định thay đổi phần mở đầu, thêm vào một đoạn phản hồi trực tiếp nhắm vào những cáo buộc vô căn cứ vừa được tung ra, không né tránh, không giải thích dài dòng, mà đối diện thẳng thắn từng điểm một bằng chính giọng văn điềm tĩnh, chân thành mà tôi đã dày công xây dựng suốt những tuần qua. Tôi viết, tôi chưa từng đòi hỏi hay đe dọa bất kỳ ai, số tiền tôi nhận được là thỏa thuận đã có từ trước khi tôi rời khỏi biệt thự, hoàn toàn minh bạch, có đầy đủ giấy tờ pháp lý, và tôi chỉ mới quyết định lên tiếng vì hai con của mình đang bị chính những kẻ tung tin đồn thất thiệt kia đe dọa tính mạng và sự an toàn suốt nhiều tháng qua. Tôi đính kèm một bản ghi âm đã được cắt gọt hợp lý về mặt pháp lý, đủ để chứng minh có người đã trực tiếp đe dọa tôi, dù chưa nêu tên cụ thể của Chu Nghiễn Thành, chỉ để dành cho khoảnh khắc công bố chính thức tại đại hội ngày mai.

Tôi đăng bài viết lên đúng chín giờ sáng, thời điểm mạng xã hội hoạt động sôi nổi nhất trong ngày. Chỉ trong vòng nửa giờ đầu tiên, bài viết đã thu hút hàng nghìn lượt chia sẻ, phần lớn bình luận bày tỏ sự cảm thông và ủng hộ dành cho tôi, nhiều người là các bà mẹ đơn thân từng theo dõi tài khoản ẩn danh của tôi trước đây, giờ nhận ra người phụ nữ họ vẫn âm thầm đồng cảm suốt nhiều tháng qua chính là nhân vật trung tâm trong câu chuyện đang gây xôn xao. Diệp Hinh, với kinh nghiệm nghề nghiệp của mình, giúp tôi kết nối với vài nhà báo uy tín, không phải để tiết lộ toàn bộ câu chuyện ngay lập tức, mà để đảm bảo có những nguồn tin đáng tin cậy sẵn sàng đưa tin một cách công bằng, khách quan, thay vì để dư luận chỉ nghe một chiều từ phía những kẻ tung tin đồn thất thiệt. Đến trưa, làn sóng dư luận đã bắt đầu đảo chiều rõ rệt, nhiều người bắt đầu đặt câu hỏi về động cơ thực sự đằng sau bài viết ẩn danh ban đầu, ai là người có lợi nhất khi bôi nhọ danh dự của tôi ngay trước thềm đại hội cổ đông quan trọng của Tập đoàn Chu.

Buổi chiều, Chu Nghiễn Bạch gọi điện, giọng anh có phần nhẹ nhõm hơn hẳn buổi sáng. “Cô làm rất tốt. Phản ứng của dư luận đang có lợi cho chúng ta hơn cả những gì tôi mong đợi.” Tôi thở phào, nhưng vẫn không dám lơ là cảnh giác. “Chu Nghiễn Thành chắc chắn sẽ không để yên. Ông ta sẽ tìm cách phản công trước khi đại hội diễn ra.” Đúng như tôi dự đoán, chưa đầy một giờ sau, tôi nhận được một tin nhắn từ số điện thoại lạ, không ký tên, chỉ vỏn vẹn vài chữ lạnh lùng: “Cô nghĩ một bài viết cảm động có thể thay đổi được cục diện sao? Hãy chờ xem ngày mai, cô sẽ hối hận vì đã chọn cách đối đầu thay vì hợp tác.” Tôi đọc tin nhắn ấy, cảm giác một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng lần này, thay vì sợ hãi lùi bước như những lần trước, tôi cảm thấy trong lòng dâng lên một sự quyết tâm sắt đá chưa từng có. Tôi chụp lại tin nhắn, gửi ngay cho Lâm Thịnh và Chu Nghiễn Bạch, kèm theo một dòng nhắn ngắn gọn: “Có vẻ ông ta đang hoảng loạn thật sự rồi. Chúng ta cần tăng cường cảnh giác gấp đôi cho ngày mai.”

Buổi tối, sau khi lo xong bữa ăn cho hai con, tôi ngồi xuống đọc lại hàng trăm bình luận dưới bài viết của mình, cố gắng giữ bình tĩnh trước cả những lời động viên lẫn một số ít bình luận ác ý vẫn còn sót lại từ những người chưa hiểu rõ câu chuyện. Có một bình luận khiến tôi đặc biệt xúc động, của một người tự nhận từng làm việc trong ngành giúp việc gia đình cho các biệt thự giàu có, viết rằng: “Tôi đã từng chứng kiến nhiều trường hợp tương tự, những người phụ nữ bị xem như công cụ trong các gia đình quyền quý, không ai dám lên tiếng vì sợ hãi. Cảm ơn chị đã đủ can đảm để nói ra, để những người như chúng tôi biết rằng mình không đơn độc.” Tôi đọc dòng bình luận ấy, nước mắt bất giác trào ra, không phải vì đau khổ, mà vì một cảm giác được thấu hiểu sâu sắc, điều mà suốt ba năm sống trong biệt thự họ Chu, tôi chưa từng một lần được trải nghiệm trọn vẹn. Bối Bối chạy đến, thấy tôi khóc, liền hỏi ngây thơ. “Mẹ sao vậy? Có ai bắt nạt mẹ à?” Tôi lau vội nước mắt, cười với con. “Không đâu. Đây là nước mắt vui đấy con. Đôi khi người ta khóc không phải vì buồn, mà vì cảm thấy được yêu thương.” Con nhìn tôi, có vẻ chưa hiểu hết, nhưng vẫn ôm lấy tôi một cái thật chặt, như một cách an ủi theo bản năng trẻ con thuần khiết nhất. Tôi ôm con vào lòng, ngồi lặng nhìn ra cửa sổ, chuẩn bị tinh thần cho ngày mai, ngày mà tôi biết, sẽ là ngày quyết định cho cả tương lai của ba mẹ con, và có lẽ, cho cả một gia tộc đã mang nặng những vết thương chồng chất qua nhiều thế hệ.

Trước khi đi ngủ, tôi nhận thêm một cuộc gọi nữa, lần này từ chính bà cụ họ Chu. Giọng bà qua điện thoại nghe có phần gấp gáp nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh vốn có. “Tôi đã đọc bài viết của cô. Viết rất tốt, rất thật lòng.” Tôi cảm ơn bà, không giấu được sự bất ngờ khi thấy bà chủ động gọi điện vào giờ này. “Ngày mai,” bà nói tiếp, “tôi sẽ đích thân có mặt tại đại hội cổ đông, phát biểu trước toàn thể hội đồng, xác nhận nội dung trong cuốn sổ tay tôi đưa cho cô là thật, do chính tay tôi ghi chép suốt nhiều năm qua. Tôi biết làm vậy đồng nghĩa với việc công khai thừa nhận mình đã im lặng trước sai phạm của Nghiễn Thành trong một thời gian dài, nhưng tôi không thể để nó tiếp tục gây hại thêm cho bất kỳ ai trong gia tộc này nữa, nhất là hai đứa cháu của tôi.” Tôi nghe mà lòng dâng lên một sự biết ơn khó tả. “Cảm ơn bà,” tôi nói, giọng chân thành. “Tôi biết điều đó không dễ dàng gì với bà.” Bà cụ họ Chu im lặng một lúc, rồi đáp, giọng có chút run rẩy hiếm thấy. “Không có gì dễ dàng cả, khi người ta phải đối diện với sai lầm của chính mình sau nhiều năm chôn giấu. Nhưng tôi thà làm điều đúng muộn màng, còn hơn tiếp tục sai lầm đến hết đời.” Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi lặng người rất lâu, cảm nhận rõ, ngày mai không chỉ là một cuộc chiến giữa tôi, Chu Nghiễn Bạch và Chu Nghiễn Thành, mà là một cuộc thanh lọc toàn diện cho cả một gia tộc, nơi mỗi thành viên, dù muộn màng, đều đang cố gắng tìm lại lương tâm và trách nhiệm của chính mình.

Đã sao chép liên kết chương