Chương 18
Chương 18 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia
Với cuốn sổ ghi chép của bà cụ họ Chu, cùng đoạn ghi âm lời đe dọa của Chu Nghiễn Thành, cùng chiếc USB từ Tống Tri Ý, đội ngũ pháp lý của Chu Nghiễn Bạch giờ đây đã có trong tay một chuỗi bằng chứng khá vững chắc về hành vi biển thủ và âm mưu thao túng đại hội cổ đông của người anh họ. Nhưng khi tất cả ngồi lại bàn bạc phương án hành động, tôi nhận ra, dù bằng chứng có chắc chắn đến đâu, nếu chỉ đưa ra một cách khô khan trong phòng họp kín, rất có thể sẽ bị Chu Nghiễn Thành và phe cánh của ông ta tìm cách bao biện, trì hoãn, hoặc thậm chí dùng ảnh hưởng để ỉm đi trước khi đến tai đa số cổ đông nhỏ lẻ, những người thực sự nắm giữ lá phiếu quyết định. Tôi ngồi trong cuộc họp nhỏ tại căn hộ của mình, cùng Chu Nghiễn Bạch, Lâm Thịnh và luật sư Đường Vũ, lắng nghe họ tranh luận về các phương án pháp lý, và bỗng nhận ra, đây chính là lúc kinh nghiệm nghề nghiệp cũ của tôi có thể phát huy tác dụng theo một cách mà không ai trong phòng từng nghĩ tới.
“Nếu chỉ dựa vào con đường pháp lý thuần túy,” tôi lên tiếng, khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình, “các anh sẽ mất rất nhiều thời gian tranh cãi trong phòng họp kín, trong khi Chu Nghiễn Thành đã âm thầm xây dựng hình ảnh một người lãnh đạo tận tâm, được lòng cổ đông suốt nhiều năm qua. Muốn hạ bệ một hình ảnh như vậy, không chỉ cần bằng chứng đúng, mà còn cần đưa bằng chứng ấy ra đúng thời điểm, đúng cách, để tạo hiệu ứng dư luận đủ mạnh, khiến ông ta không còn đường lui ngay tại chính đại hội cổ đông, trước mặt tất cả mọi người.” Đường Vũ, người luật sư vốn quen làm việc theo lối tư duy pháp lý cẩn trọng, có phần hoài nghi trước đề xuất của tôi, nhưng Chu Nghiễn Bạch lại nhìn tôi với ánh mắt đầy khích lệ. “Cô có kế hoạch cụ thể không?” Tôi gật đầu, bắt đầu trình bày ý tưởng đã hình thành trong đầu suốt mấy ngày qua, dựa trên chính những kỹ năng quan hệ công chúng tôi từng được đào tạo bài bản trước khi bước chân vào biệt thự họ Chu.
Kế hoạch của tôi khá đơn giản nhưng đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng. Thay vì công bố bằng chứng ngay từ đầu đại hội, chúng tôi sẽ để Chu Nghiễn Thành tự tin trình bày đề xuất sửa đổi điều lệ của mình trước toàn thể cổ đông, để ông ta bộc lộ rõ ràng nhất tham vọng và lý lẽ của mình trước công chúng. Ngay sau khi ông ta kết thúc phần trình bày, đúng lúc dư luận đang tập trung sự chú ý cao độ nhất, chúng tôi sẽ công bố đồng loạt các bằng chứng, không phải qua một bài phát biểu khô khan, mà thông qua một đoạn trình chiếu trực quan, kết hợp số liệu tài chính với đoạn ghi âm, được chuẩn bị kỹ lưỡng để bất kỳ ai trong khán phòng, dù không am hiểu tài chính, cũng có thể hiểu ngay bản chất vấn đề chỉ trong vài phút. Đồng thời, tôi sẽ chuẩn bị sẵn một bài viết trên tài khoản mạng xã hội đã gây dựng được uy tín nhất định, đăng tải đồng thời với thời điểm công bố tại đại hội, để tạo hiệu ứng lan truyền trên mạng xã hội ngay lập tức, khiến Chu Nghiễn Thành không kịp trở tay tìm cách kiểm soát truyền thông như ông ta vẫn thường làm.
Chu Nghiễn Bạch nghe xong, gật đầu tán thành, nhưng vẫn còn một mối lo. “Nếu chúng ta công khai đến mức đó, rất có thể danh tính của cô và hai con sẽ không còn giữ kín được nữa. Cô đã sẵn sàng cho điều đó chưa?” Tôi im lặng một lúc, nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ đến Bối Bối và Niệm Niệm đang say giấc trong phòng bên cạnh. Đây là câu hỏi tôi đã tự vấn bản thân rất nhiều lần trong những ngày qua. “Tôi đã suy nghĩ kỹ,” cuối cùng tôi đáp, giọng chắc chắn. “Nếu cứ mãi giấu giếm, chúng ta sẽ luôn ở thế bị động, luôn phải lo sợ một ngày bí mật bị phanh phui theo cách bất lợi nhất cho chúng ta. Thà rằng tôi chủ động kiểm soát câu chuyện của chính mình, kể nó theo cách của tôi, còn hơn để người khác kể thay, biến tôi và hai con thành nạn nhân thảm hại trong mắt dư luận.” Đường Vũ nhìn tôi với ánh mắt khác hẳn thái độ hoài nghi ban đầu, gật đầu tỏ vẻ nể phục. “Cô Khương nói đúng. Trong những vụ việc liên quan đến hình ảnh công chúng, người chủ động kể câu chuyện luôn có lợi thế hơn người bị động chống đỡ.”
Chúng tôi dành gần một tuần liền để chuẩn bị kỹ lưỡng cho kế hoạch, từ việc dựng lại toàn bộ số liệu tài chính thành những biểu đồ dễ hiểu, đến việc cắt ghép đoạn ghi âm sao cho ngắn gọn nhưng đủ sức nặng, đến việc soạn thảo bài viết công khai đầu tiên trong đời tôi, kể lại toàn bộ câu chuyện của mình một cách trung thực, không tô vẽ, không giấu diếm những phần yếu đuối, sai lầm của bản thân, nhưng cũng không để mình bị biến thành một nạn nhân đáng thương một chiều. Tôi viết đi viết lại bài viết ấy nhiều lần, mỗi lần đọc lại đều thấy còn thiếu sót điều gì đó, cho đến khi Diệp Hinh, người tôi nhờ đọc và góp ý, nói rằng bài viết đã đủ chân thực và đủ mạnh mẽ để chạm đến trái tim người đọc mà không cần phải cường điệu thêm bất cứ điều gì. Tôi đọc lại lần cuối, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường, như thể lần đầu tiên sau bốn năm, tôi thực sự được nói lên tiếng nói của chính mình, không phải qua lời một luật sư, không phải qua một bản thỏa thuận bảo mật, mà bằng chính những ngôn từ tôi tự chọn lựa, tự chịu trách nhiệm.
Đêm trước ngày đại hội cổ đông diễn ra, Chu Nghiễn Bạch ghé qua căn hộ, mang theo vẻ căng thẳng hiếm thấy dù anh vốn luôn giữ được sự điềm tĩnh trong mọi tình huống khó khăn. “Ngày mai, mọi thứ sẽ thay đổi, dù kết quả có ra sao,” anh nói. Tôi gật đầu, cảm nhận rõ sự hồi hộp đang dâng lên trong lòng mình không kém gì anh. “Tôi biết. Nhưng tôi đã sẵn sàng, dù chuyện gì xảy ra đi nữa.” Anh nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt chứa đựng nhiều cảm xúc lẫn lộn, cuối cùng chỉ nói khẽ. “Cảm ơn cô, vì đã không chọn con đường dễ dàng là im lặng và trốn tránh, mà chọn đứng ra đối mặt cùng tôi, dù cô hoàn toàn có quyền để mặc tôi tự giải quyết mớ hỗn độn này một mình.” Tôi mỉm cười, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối. “Vì đây không chỉ là chuyện của anh nữa. Đây là chuyện của cả hai con chúng ta, và tôi sẽ không để ai tước đi tương lai của chúng, dù phải đánh đổi bằng chính sự riêng tư mà tôi từng cố gắng bảo vệ suốt bao lâu nay.”
Sau khi Chu Nghiễn Bạch ra về, tôi ngồi lại một mình, mở lại bài viết đã soạn sẵn, đọc thêm một lần cuối trước khi lên lịch đăng tải đúng vào thời điểm đã định. Tôi kể trong bài viết ấy về một cô gái hai mươi hai tuổi, nghèo đến mức không đủ tiền mua một ly trà sữa, đã chấp nhận một thỏa thuận tưởng chừng chỉ là giao dịch lạnh lùng, để rồi từ đó, không ngờ, cuộc đời cô rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, đầy nước mắt, đầy tổn thương, nhưng cũng đầy những khoảnh khắc yêu thương âm thầm mà cô mất rất lâu mới nhận ra. Tôi viết về hai đứa con, không nhắc tên thật, chỉ gọi chúng bằng những cái tên trìu mến ở nhà, kể về nụ cười hồn nhiên của chúng, về nỗi sợ hãi mà chúng phải trải qua khi trở thành mục tiêu của những kẻ chỉ xem chúng là quân cờ trong một ván cờ quyền lực. Tôi viết về hành trình tôi tự đứng dậy sau khi rời khỏi biệt thự, về quán cà phê nhỏ ở Tam Á đã cho tôi một mái nhà thứ hai, về những người bạn mới đã dạy tôi thế nào là được yêu thương mà không cần đánh đổi bất cứ điều gì. Tôi đọc lại từng câu, từng chữ, cảm nhận rõ trái tim mình đang đập nhanh hơn bao giờ hết, không phải vì sợ hãi, mà vì lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình đang thực sự làm chủ câu chuyện của chính cuộc đời mình, thay vì để nó bị người khác viết hộ, kể hộ, định đoạt hộ như suốt ba năm dài đằng đẵng trước đây. Tôi đặt điện thoại xuống, hẹn giờ đăng bài đúng vào khung giờ đại hội cổ đông dự kiến bước vào phần tranh luận căng thẳng nhất, rồi tắt đèn đi ngủ, cố gắng dành cho mình một giấc ngủ trọn vẹn trước ngày mai, ngày mà tôi biết, mọi thứ sẽ không bao giờ còn như cũ nữa. Tôi trở mình nhìn sang phía nôi của Niệm Niệm, rồi sang giường của Bối Bối, hai con vẫn say giấc bình yên, hoàn toàn không hay biết ngày mai mẹ chúng sẽ bước ra ánh sáng, công khai đối diện với cả một guồng máy quyền lực khổng lồ, chỉ để giành lại cho chúng một tương lai không còn phải sống trong bóng tối của những bí mật và nỗi sợ hãi. Tôi khẽ kéo lại tấm chăn mỏng cho cả hai, thì thầm một lời hứa nhỏ vào không gian tĩnh lặng của căn phòng, rằng dù ngày mai có khó khăn đến đâu, mẹ cũng sẽ không lùi bước, vì các con xứng đáng được sống một cuộc đời không phải giấu giếm bất cứ điều gì về nguồn gốc thật sự của mình.