Chương 27
Chương 27 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia
Cuối tuần đó, Chu Nghiễn Bạch đến Tam Á không chỉ một mình, mà còn mời theo cả bà cụ họ Chu, Tống Tri Ý, cùng Đường Vũ và Lâm Thịnh, khiến tôi có phần bất ngờ khi thấy căn hộ nhỏ của mình bỗng chốc đông đúc hẳn lên. Anh nói, có một việc quan trọng muốn thực hiện, cần sự chứng kiến của những người thân thiết nhất đã đồng hành cùng chúng tôi suốt chặng đường vừa qua. Buổi chiều, anh đề nghị cả nhà cùng ra bãi biển trước quán Biển Lặng, nơi Tô Dịch và Vệ Lam cũng đã chuẩn bị sẵn một bàn tiệc nhỏ ấm cúng dưới ánh hoàng hôn. Tôi không hiểu chuyện gì đang diễn ra cho đến khi Chu Nghiễn Bạch, giữa buổi tiệc, bất ngờ đứng dậy, gõ nhẹ vào ly rượu để thu hút sự chú ý của mọi người. Anh nhìn tôi, ánh mắt anh chan chứa một sự nghiêm túc và xúc động chưa từng thấy. “Trước khi nói điều tôi muốn nói, tôi cần làm một việc mà lẽ ra tôi phải làm từ bốn năm trước.”
Anh quay sang phía bà cụ họ Chu, Tống Tri Ý, Đường Vũ, Lâm Thịnh, cùng cả Tô Dịch và Vệ Lam đang đứng cạnh đó, giọng anh vang lên rõ ràng, dứt khoát, không còn chút do dự nào. “Tôi muốn giới thiệu với mọi người, đây là Khương Vãn, người phụ nữ tôi yêu thương nhất trong đời, mẹ của hai đứa con tôi, và tôi mong, từ hôm nay, cô ấy sẽ được nhìn nhận đúng như những gì cô ấy xứng đáng, không phải một bí mật cần giấu giếm, mà là vợ tôi, là người tôi tự hào giới thiệu với tất cả mọi người, không còn bất kỳ khoảng tối nào che giấu nữa.” Tôi đứng lặng người, nước mắt trào ra không kiềm chế được, bởi đây chính là câu nói tôi đã chờ đợi suốt bốn năm ròng rã, từ ngày đầu tiên bước chân vào biệt thự họ Chu cho đến tận hôm nay, câu nói mà tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có cơ hội được nghe thấy.
Chu Nghiễn Bạch bước đến trước mặt tôi, quỳ một chân xuống cát, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn giản dị nhưng tinh tế, hoàn toàn khác với sự xa hoa lộng lẫy tôi từng tưởng tượng về những món trang sức của gia tộc họ Chu. “Khương Vãn,” anh nói, giọng run lên vì xúc động, “bốn năm trước, tôi đã sai khi đề nghị cô một thỏa thuận lạnh lùng, xem tình cảm là điểm yếu cần tránh né. Nhưng qua tất cả những gì chúng ta đã cùng nhau trải qua, tôi nhận ra, chính cô mới là người đã dạy cho tôi hiểu thế nào là tình yêu thương chân thành, thế nào là sự can đảm đối mặt với khó khăn thay vì trốn tránh trong im lặng. Tôi xin lỗi vì đã đến quá muộn với lời cầu hôn này, nhưng tôi mong, muộn còn hơn không, cô có đồng ý làm vợ tôi, chính thức, trọn vẹn, không còn bất kỳ điều khoản bí mật nào nữa, không?”
Tôi nhìn anh, nhìn chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, nhìn hai con đang đứng cạnh đó, Bối Bối nắm chặt tay Niệm Niệm, cả hai đều nín thở chờ đợi câu trả lời của mẹ. Tôi nhớ lại tất cả những gì mình đã trải qua, từ cô gái hai mươi hai tuổi nghèo khó, run rẩy ký vào bản thỏa thuận định đoạt cả cuộc đời mình, đến người phụ nữ đứng vững giữa một cuộc chiến quyền lực khốc liệt, tự mình bảo vệ các con bằng chính trí tuệ và bản lĩnh của mình. Tôi nhìn Chu Nghiễn Bạch, người đàn ông từng khiến tôi tổn thương sâu sắc nhất, nhưng cũng là người đã âm thầm bảo vệ tôi suốt những tháng ngày khó khăn, đã dám đứng trước cả một hội đồng cổ đông để công khai thừa nhận sai lầm và tình yêu của mình. “Tôi đồng ý,” tôi nói, giọng nghẹn ngào nhưng chắc chắn. “Nhưng với một điều kiện.” Anh ngước nhìn tôi, có chút bất ngờ. “Điều kiện gì?” “Từ nay, không còn bất kỳ bí mật nào giữa chúng ta nữa, dù là chuyện lớn hay nhỏ, dù có thể khiến người kia đau lòng đến đâu. Tôi muốn một cuộc hôn nhân dựa trên sự thật, không phải dựa trên những điều khoản được tính toán kỹ lưỡng.”
Chu Nghiễn Bạch mỉm cười, nụ cười ấm áp nhất tôi từng thấy ở anh, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay tôi, rồi đứng dậy ôm chầm lấy tôi giữa tiếng vỗ tay và những giọt nước mắt hạnh phúc của mọi người xung quanh. “Tôi hứa,” anh thì thầm bên tai tôi. “Từ hôm nay, không còn bí mật nào nữa.” Bối Bối và Niệm Niệm chạy đến, ôm lấy chân cả hai chúng tôi, tiếng cười trong trẻo của chúng hòa lẫn vào tiếng sóng biển vỗ về, tạo nên một khung cảnh mà tôi biết, mình sẽ ghi nhớ mãi mãi trong suốt quãng đời còn lại. Bà cụ họ Chu đứng phía sau, lặng lẽ lau nước mắt, còn Tống Tri Ý mỉm cười, vỗ tay nhiệt tình nhất trong số tất cả mọi người, như thể cô đang chứng kiến một phần của chính giấc mơ hạnh phúc mà cô cũng đang âm thầm theo đuổi cho chính mình. Đêm đó, dưới bầu trời đầy sao của Tam Á, tôi biết, chương đau khổ nhất của cuộc đời mình đã chính thức khép lại, nhường chỗ cho một hành trình mới, đầy ắp yêu thương và sự chân thành mà tôi đã phải trải qua biết bao gian truân mới có thể chạm tới.
Sau bữa tiệc, khi khách khứa đã lần lượt ra về, chỉ còn lại tôi, Chu Nghiễn Bạch và hai con ngồi lại trên bãi cát, tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi giữa bao biến cố đã qua. Bối Bối, với sự tò mò hồn nhiên của một đứa trẻ, hỏi bố. “Vậy giờ bố với mẹ là vợ chồng thật rồi hả bố? Bố sẽ ở nhà mình luôn không đi đâu nữa chứ?” Chu Nghiễn Bạch bế con lên, cười hiền hậu. “Đúng vậy, bố sẽ chuyển hẳn về sống cùng mẹ và các con, sẽ chỉ đi công tác khi cần thiết, và mỗi lần đi, bố hứa sẽ luôn gọi điện về cho các con mỗi tối.” Niệm Niệm, dù còn nhỏ tuổi hơn, cũng bập bẹ nói theo câu của anh trai, khiến cả nhà cùng bật cười trong niềm hạnh phúc giản dị. Tôi ngồi tựa vào vai Chu Nghiễn Bạch, nhìn ra biển đêm lấp lánh ánh sao, cảm nhận rõ một sự bình yên trọn vẹn mà tôi chưa từng dám mơ tới trong suốt những năm tháng sống trong biệt thự lạnh lẽo ngày xưa. Anh khẽ nắm lấy tay tôi, giọng trầm ấm. “Cảm ơn cô, vì đã cho tôi cơ hội thứ hai, dù tôi biết mình không hề xứng đáng với nó dễ dàng như vậy.” Tôi mỉm cười, siết chặt tay anh. “Không ai xứng đáng hoàn toàn với hạnh phúc ngay từ đầu cả. Chúng ta chỉ có thể học cách xứng đáng với nó, từng ngày một, bằng chính những lựa chọn chân thành mình đưa ra.” Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau bốn năm, tôi đi ngủ với một trái tim trọn vẹn, không còn một góc khuất nào phải giấu diếm, không còn một nỗi sợ hãi nào canh cánh trong lòng, chỉ có sự bình yên ngọt ngào của một gia đình cuối cùng cũng được đoàn tụ đúng nghĩa.
Sáng hôm sau, tin tức về lời cầu hôn tại bãi biển Tam Á, dù không được chủ đích công bố rộng rãi, vẫn nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội, một phần vì có vài vị khách quen của quán Biển Lặng tình cờ chứng kiến và chia sẻ khoảnh khắc cảm động ấy. Khác với những lần trước, khi mỗi tin tức liên quan đến tôi đều mang theo sự dò xét, nghi ngờ, lần này, phần lớn phản ứng của dư luận đều là những lời chúc phúc chân thành, xen lẫn sự cảm phục trước hành trình mà tôi đã trải qua để đi đến ngày hôm nay. Diệp Hinh gọi điện, giọng cô đầy hào hứng. “Khương Vãn, cậu thấy chưa, cuối cùng câu chuyện của cậu cũng có một cái kết đẹp như cổ tích, nhưng lại chân thực hơn bất kỳ câu chuyện cổ tích nào, vì cậu đã tự mình giành lấy nó bằng chính nỗ lực và bản lĩnh của mình, không phải nhờ một phép màu nào cả.” Tôi cười, đồng ý với cô, nhận ra, đúng là hạnh phúc của tôi hôm nay không đến từ một sự may mắn ngẫu nhiên, mà là kết quả của một hành trình dài đầy nước mắt, đầy những lần vấp ngã rồi lại đứng dậy, đầy những quyết định can đảm mà bốn năm trước, cô gái hai mươi hai tuổi run rẩy ký vào bản thỏa thuận định mệnh kia, chưa bao giờ dám nghĩ mình có thể làm được. Tôi cúp máy, nhìn ra biển sáng lấp lánh nắng, lòng tràn đầy một sự biết ơn sâu sắc dành cho chính bản thân mình của những năm tháng cũ, người đã kiên trì bước qua từng ngày đen tối nhất mà không bao giờ hoàn toàn đánh mất hy vọng, để hôm nay, có thể đứng đây, tay đeo một chiếc nhẫn của tình yêu thật sự, bên cạnh hai đứa con khỏe mạnh, hạnh phúc, và một người đàn ông đã học được cách yêu thương đúng nghĩa sau bao lầm lỡ. Tôi khẽ chạm vào chiếc nhẫn trên ngón tay mình, mỉm cười một mình, rồi bước vào trong nhà, nơi Chu Nghiễn Bạch đang cùng hai con chuẩn bị bữa sáng đầu tiên của một chương đời hoàn toàn mới, không còn bí mật, không còn nước mắt âm thầm, chỉ còn lại tiếng cười giòn tan vang khắp căn bếp nhỏ ấm áp buổi sớm mai. Tôi đứng ở ngưỡng cửa một lúc, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh giản dị mà quý giá ấy, rồi mới bước hẳn vào trong, khép lại cánh cửa cũ kỹ của những năm tháng cô đơn, để bắt đầu một trang mới, nơi mỗi buổi sáng thức dậy, tôi không còn phải một mình gánh vác bất cứ điều gì nữa.