Chương 12
Chương 12 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia
Sau đêm mưa hôm ấy, tôi nhận ra mình không thể tiếp tục chỉ trông chờ vào Chu Nghiễn Bạch, vào Lâm Thịnh, hay vào lòng tốt bất ngờ của Tống Tri Ý. Nếu một ngày nào đó, vì bất kỳ lý do gì, tất cả những sự bảo vệ ấy đột ngột biến mất, tôi và hai con vẫn phải có một chỗ đứng vững chắc của riêng mình. Tôi dành trọn một buổi sáng ngồi lại, viết ra danh sách những việc cần làm ngay, không trì hoãn thêm nữa. Việc đầu tiên, tôi quyết định tìm một luật sư riêng, không liên quan gì đến hệ thống pháp lý của Tập đoàn Chu, càng không phải Đường Vũ, người tôi biết vẫn đang làm việc thân tín cho Chu Nghiễn Bạch. Tôi cần một người hoàn toàn độc lập, chỉ đại diện cho quyền lợi của tôi và hai con. Diệp Hinh giới thiệu cho tôi một nữ luật sư trẻ ở Hải Khẩu, từng xử lý vài vụ tranh chấp quyền nuôi con phức tạp, có tiếng là kín kẽ và đáng tin cậy. Tôi hẹn gặp cô qua một cuộc gọi video, trình bày vắn tắt tình huống của mình mà không tiết lộ tên tuổi cụ thể của Chu Nghiễn Bạch hay Chu Nghiễn Thành, chỉ nói đó là tranh chấp liên quan đến một gia tộc kinh doanh lớn. Nữ luật sư nghe xong, đưa ra một loạt lời khuyên rất thực tế: trước tiên, tôi cần hoàn thiện đầy đủ giấy khai sinh hợp pháp cho hai con, đứng tên tôi là mẹ, để bất kỳ ai muốn tranh giành quyền nuôi con sau này cũng phải đối mặt với một hồ sơ pháp lý vững chắc, không thể dễ dàng lật ngược. Thứ hai, tôi nên lưu trữ mẫu sinh trắc học của cả hai con tại một ngân hàng dữ liệu sinh học độc lập, không thuộc quyền kiểm soát của bất kỳ bên nào liên quan đến Tập đoàn Chu, để nếu sau này có tranh chấp về huyết thống, tôi luôn có bằng chứng khách quan trong tay, không phải phụ thuộc vào thiện chí của người khác.
Tôi làm theo từng bước một cách cẩn thận. Buổi chiều, tôi đưa hai con đến một phòng khám tư nhân ở trung tâm thành phố, xa khu vực tôi sống, lấy mẫu tóc và mẫu máu nhỏ của cả hai, gửi đến một trung tâm xét nghiệm ADN có uy tín, yêu cầu lưu trữ kết quả dưới một mã số riêng, không ghi tên thật, chỉ tôi mới có chìa khóa để truy xuất khi cần. Nhân viên phòng khám có phần ngạc nhiên trước sự cẩn trọng quá mức của tôi, nhưng tôi chỉ mỉm cười, nói rằng đó là yêu cầu của công ty bảo hiểm nhân thọ, không giải thích thêm. Buổi tối, tôi ngồi cùng nữ luật sư qua điện thoại thêm một lần nữa, hoàn thiện các loại giấy tờ ủy quyền, di chúc tạm thời, chỉ định người giám hộ dự phòng cho hai con trong trường hợp tôi gặp bất trắc. Tôi chọn Diệp Hinh làm người giám hộ dự phòng, không phải vì cô giàu có hay quyền lực, mà vì tôi tin tưởng tuyệt đối vào lòng tốt và sự trung thực của cô, những phẩm chất mà suốt ba năm sống trong biệt thự họ Chu, tôi hiếm khi được gặp. Làm xong tất cả những việc đó, tôi cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn hẳn, như thể mình vừa xây xong một bức tường thành, dù không quá cao, không quá kiên cố, nhưng ít nhất đủ để tôi không còn cảm giác mình đang đứng trần trụi giữa cơn bão, hoàn toàn phụ thuộc vào lòng tốt hay sự sắp đặt của người khác.
Vài ngày sau, tôi quyết định làm thêm một việc mà bản thân tôi cũng thấy có phần liều lĩnh: tôi mở một tài khoản mạng xã hội ẩn danh, dùng một cái tên hoàn toàn khác, bắt đầu viết những bài chia sẻ ngắn về cuộc sống của một bà mẹ đơn thân nuôi hai con nhỏ, không nhắc gì đến thân phận thật, chỉ kể những câu chuyện đời thường, cách tôi vượt qua khó khăn, cách tôi xây dựng lại cuộc sống từ con số không. Tôi làm việc này không phải vì muốn nổi tiếng, mà vì bản năng nghề nghiệp trong tôi mách bảo, nếu một ngày câu chuyện của tôi buộc phải công khai, tôi cần có sẵn một nền tảng, một tiếng nói độc lập, để không bị nhấn chìm hoàn toàn bởi bộ máy truyền thông khổng lồ mà Chu Nghiễn Thành đang nắm trong tay. Những bài viết đầu tiên của tôi không có nhiều người theo dõi, nhưng dần dần, nhờ sự chân thật trong từng câu chữ, tài khoản bắt đầu thu hút một lượng độc giả nhất định, phần lớn là những bà mẹ đơn thân khác, những người tìm thấy sự đồng cảm trong câu chuyện của tôi. Tôi không ngờ, chính công việc tưởng như vô thưởng vô phạt này, sau này lại trở thành một vũ khí quan trọng, một kênh để tôi tự kể câu chuyện của chính mình theo cách của mình, thay vì để người khác định đoạt cách người ta nhìn nhận về tôi.
Buổi tối muộn, khi đang ngồi chỉnh sửa một bài viết mới, tôi nhận được cuộc gọi từ Chu Nghiễn Bạch, giọng anh có phần mệt mỏi hơn mọi khi. Anh hỏi thăm tình hình hai con, hỏi về USB mà Tống Tri Ý đưa cho tôi, xác nhận nội dung trong đó rất có giá trị, đang được đội ngũ pháp lý của anh phân tích kỹ lưỡng. Tôi kể sơ qua về những gì mình đã làm, về luật sư riêng, về ngân hàng dữ liệu sinh học, về tài khoản mạng xã hội ẩn danh. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi anh nói, giọng có chút gì đó là lạ, không hẳn là ngạc nhiên, mà giống như một sự nể phục miễn cưỡng. “Cô đã thay đổi nhiều so với ba năm trước.” Tôi bật cười chua chát. “Ba năm trước, tôi không có quyền thay đổi bất cứ điều gì. Bây giờ thì khác.” Anh không đáp lại ngay, một khoảng lặng kéo dài giữa hai đầu dây, cuối cùng anh chỉ nói một câu ngắn gọn trước khi cúp máy. “Vậy thì tốt. Cô càng mạnh mẽ, tôi càng yên tâm hơn.” Tôi ngồi lặng nhìn màn hình điện thoại đã tắt, tự hỏi không biết câu nói ấy có nghĩa là gì, liệu đó chỉ là một lời nhận xét khách quan, hay ẩn chứa một điều gì đó sâu xa hơn mà cả hai chúng tôi đều chưa sẵn sàng thừa nhận.
Sáng hôm sau, tôi đưa Bối Bối đến trường mẫu giáo mới, một ngôi trường nhỏ gần nhà, được Vệ Lam giới thiệu, có cô hiệu trưởng hiền hậu và học phí vừa phải. Tôi đã cân nhắc rất lâu trước khi quyết định cho con đi học, vì biết rằng một khi con xuất hiện thường xuyên ở một địa điểm cố định, nguy cơ bị theo dõi sẽ tăng lên đáng kể. Nhưng tôi cũng hiểu, không thể cứ mãi giữ con trong nhà như một tù nhân, tước đi tuổi thơ bình thường mà con xứng đáng được có. Tôi bàn với Lâm Thịnh, nhờ anh bố trí thêm một người quan sát kín đáo quanh khu vực trường học vào giờ đưa đón, đồng thời tôi cũng chủ động làm quen với cô giáo chủ nhiệm, dặn dò kỹ lưỡng rằng tuyệt đối không được giao con cho bất kỳ ai ngoài tôi hoặc những người có tên trong danh sách đón hộ đã đăng ký sẵn, dù người đó có xưng là họ hàng thân thích đến đâu. Cô giáo ban đầu có phần ngạc nhiên trước sự cẩn trọng của tôi, nhưng khi tôi giải thích ngắn gọn rằng gia đình từng có một vụ việc nguy hiểm liên quan đến an ninh, cô lập tức thông cảm và hứa sẽ tuân thủ nghiêm ngặt. Buổi sáng đầu tiên, Bối Bối có chút bỡ ngỡ, nhưng đến chiều đón về, con đã ríu rít kể cho tôi nghe về những người bạn mới, về giờ ra chơi vui vẻ, về cô giáo dạy hát rất hay. Nhìn nụ cười hồn nhiên của con, tôi thấy lòng mình dịu lại đôi chút, giữa tất cả những lo toan và nguy hiểm rình rập, ít nhất con vẫn đang có một tuổi thơ, dù không trọn vẹn như những đứa trẻ khác, nhưng vẫn còn đó những niềm vui giản dị đáng được trân trọng.
Buổi tối, sau khi hai con đã ngủ say, tôi mở lại tài khoản mạng xã hội ẩn danh, đọc những bình luận độc giả để lại dưới bài viết mới nhất. Có một bình luận khiến tôi phải dừng lại đọc đi đọc lại nhiều lần, của một người tự xưng cũng là mẹ đơn thân, viết rằng: “Cảm ơn chị đã chia sẻ, đọc những dòng này em thấy mình không đơn độc. Đôi khi chỉ cần biết có người khác cũng từng trải qua như mình, cũng đủ để có thêm sức mạnh bước tiếp.” Tôi ngồi lặng nhìn dòng chữ ấy rất lâu, chợt nhận ra, có lẽ đây chính là điều tôi thực sự cần trong suốt ba năm sống ở biệt thự họ Chu, không phải tiền bạc, không phải danh phận, mà là cảm giác được thấu hiểu, được công nhận là một con người có cảm xúc, có giá trị riêng, không chỉ là một công cụ sinh con hay một khoản đầu tư chờ sinh lời. Tôi gõ một dòng phản hồi ngắn gọn, cảm ơn người đọc, rồi tắt máy, chuẩn bị đi ngủ. Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi nhìn sang phía hai con đang say giấc, lòng thầm nghĩ, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, tôi tin mình đang đi đúng hướng, từng bước một, xây dựng lại không chỉ một mái nhà an toàn cho các con, mà còn cả một phiên bản mạnh mẽ hơn của chính mình, người mà ba năm trước, tôi chưa từng dám tin là mình có thể trở thành. Tôi tắt đèn, kéo chăn đắp cho cả hai con, rồi mới nằm xuống bên cạnh, lắng nghe tiếng thở đều đặn của chúng hòa cùng tiếng sóng biển vọng lại từ xa, cảm giác bình yên hiếm hoi ấy, dù mong manh, vẫn đủ để tôi ngủ ngon hơn bất kỳ đêm nào trong suốt ba năm sống giữa những bức tường lạnh lẽo của biệt thự họ Chu.