Chương 25
Chương 25 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia
Hai tuần sau buổi họp báo, trước ngày phiên tòa xét xử Chu Nghiễn Thành chính thức diễn ra, Chu Nghiễn Bạch ngỏ ý muốn đến trại tạm giam gặp ông ta một lần cuối, không phải với tư cách đối thủ, mà như một người em họ muốn hiểu rõ ngọn nguồn của tất cả những oán hận đã tích tụ suốt bao năm. Anh hỏi tôi có muốn đi cùng không, tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định đồng ý, vì tôi cũng cần một lời giải đáp trọn vẹn cho chính mình, để có thể thực sự khép lại chương đen tối này trong lòng. Chúng tôi được sắp xếp gặp Chu Nghiễn Thành trong một căn phòng nhỏ, ngăn cách bởi một lớp kính dày. Ông ta trông tiều tụy hẳn so với hình ảnh sang trọng, tự tin ngày nào, bộ đồ tạm giam màu xám khiến ông ta trông già hơn nhiều so với tuổi thật. Nhìn thấy chúng tôi, ông ta cười nhạt, một nụ cười chua chát pha lẫn cam chịu. “Các người đến để nhìn tôi thất bại lần cuối trước khi phiên tòa diễn ra sao?”
Chu Nghiễn Bạch lắc đầu, giọng anh trầm tĩnh. “Tôi đến để hỏi anh một câu, tại sao lại đi đến bước đường này. Chúng ta là anh em họ, từng cùng nhau lớn lên, cùng học chung một trường, tôi chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại trở nên tồi tệ đến mức anh nhắm cả vào những đứa trẻ vô tội.” Chu Nghiễn Thành im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông ta nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng lại cả một quãng đời dài đằng đẵng. “Chú biết không,” cuối cùng ông ta nói, giọng đầy cay đắng, “từ nhỏ, tôi đã phải nghe đi nghe lại câu chuyện về cha tôi, về việc ông đã hy sinh cổ phần của mình để cứu công ty, về lời hứa suông rằng con cháu đời sau sẽ luôn có một vị trí xứng đáng. Tôi lớn lên với niềm tin đó, học hành chăm chỉ, làm việc gấp đôi người khác, chỉ để chứng minh mình xứng đáng với vị trí đó. Nhưng đến cuối cùng, mọi cánh cửa quan trọng vẫn luôn dành cho chú, chỉ vì chú thuộc dòng trưởng, còn tôi, dù có cố gắng đến đâu, cũng mãi mãi chỉ là kẻ đứng sau, được ban phát một chức vụ phó, không hơn không kém.”
Tôi ngồi lặng nghe, cảm nhận rõ nỗi đau thật sự trong từng lời ông ta nói, dù không thể tha thứ cho những gì ông ta đã làm với các con tôi. “Nhưng đó không phải lý do để ông nhắm vào những đứa trẻ vô tội,” tôi lên tiếng, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết. “Chúng chưa từng làm gì sai với ông cả.” Chu Nghiễn Thành nhìn tôi, ánh mắt ông ta thoáng qua một sự dao động, rồi ông ta thở dài. “Cô nói đúng. Đó là sai lầm lớn nhất đời tôi. Khi biết về sự tồn tại của hai đứa trẻ, tôi chỉ nhìn thấy chúng như một mối đe dọa, như bằng chứng cuối cùng cho thấy, ngay cả khi có cơ hội, dòng trưởng vẫn sẽ tiếp tục nắm giữ mọi thứ, còn nhánh của tôi thì mãi mãi bị gạt ra ngoài lề. Tôi đã để cơn oán hận tích tụ suốt hai thế hệ che mờ hết lý trí, đến mức không còn nhìn nhận chúng như những đứa trẻ vô tội nữa, mà chỉ như một chướng ngại vật cần loại bỏ trên con đường giành lại công bằng cho gia đình mình.” Ông ta cúi đầu, giọng nghẹn lại. “Tôi xin lỗi. Lời xin lỗi này có lẽ quá muộn màng và vô nghĩa, nhưng tôi thực sự xin lỗi vì đã khiến hai đứa trẻ phải trải qua nỗi sợ hãi đó.”
Chu Nghiễn Bạch ngồi lặng một lúc, rồi nói, giọng anh mang một sự bao dung mà tôi chưa từng thấy ở anh trước đây. “Tôi sẽ không giả vờ rằng mọi chuyện có thể xóa bỏ chỉ bằng một lời xin lỗi. Nhưng tôi thừa nhận, gia tộc chúng ta đã sai, ngay từ thế hệ ông nội, khi tạo ra một hệ thống chỉ công nhận dòng trưởng, đẩy nhánh thứ ra ngoài lề một cách bất công. Tôi hứa, dù kết quả phiên tòa có ra sao, tôi sẽ đảm bảo con cái của anh vẫn được đối xử công bằng trong tương lai, được tiếp cận giáo dục, được có cơ hội phát triển, không bị trừng phạt thay cho tội lỗi của cha mình. Đó là điều tối thiểu tôi có thể làm, để phá vỡ vòng lặp bất công đã kéo dài qua ba thế hệ trong gia tộc này.” Chu Nghiễn Thành ngẩng đầu lên, đôi mắt ông ta đỏ hoe, không nói thêm được lời nào, chỉ khẽ gật đầu, như một sự chấp nhận muộn màng cho tất cả những gì đã xảy ra.
Rời khỏi trại tạm giam, tôi và Chu Nghiễn Bạch đi bộ một đoạn dài trong im lặng, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng. “Anh nghĩ ông ta có thực lòng hối hận không?” Tôi hỏi, phá vỡ sự im lặng. Chu Nghiễn Bạch trầm ngâm một lúc. “Tôi không chắc chắn hoàn toàn, nhưng tôi tin, ít nhất phần nào đó trong ông ta thực sự hối hận. Điều quan trọng hơn, là chúng ta đã học được một bài học lớn từ toàn bộ câu chuyện này, rằng oán hận và bất công, nếu không được giải quyết tận gốc, sẽ luôn tìm cách tái diễn dưới những hình thức mới, tàn khốc hơn qua từng thế hệ.” Chiều hôm đó, khi chúng tôi trở về, bà cụ họ Chu đã đợi sẵn ở căn hộ, cùng với Bối Bối và Niệm Niệm đang ríu rít kể cho bà nghe về những trò chơi mới học được ở trường. Bà nhìn tôi, ánh mắt mang một sự áy náy chân thành. “Tôi đã suy nghĩ rất nhiều những ngày qua,” bà nói, giọng trang trọng khác thường. “Tôi muốn công khai xin lỗi cô, trước mặt cả gia tộc, vì tất cả những gì tôi đã gây ra cho cô suốt bốn năm qua. Tôi đã đối xử với cô như một công cụ, trong khi lẽ ra, cô xứng đáng được xem là một người con dâu thật sự của gia tộc này.” Tôi nhìn bà, cảm nhận rõ sự chân thành trong từng lời nói, và lần đầu tiên, tôi mỉm cười với bà một cách trọn vẹn, không còn chút dè chừng hay cảnh giác nào sót lại.
Buổi tối hôm sau, bà cụ họ Chu tổ chức một bữa tiệc gia đình nhỏ tại căn biệt thự cũ ở Tam Á mà bà thuê riêng cho dịp này, mời đầy đủ những người thân thiết nhất còn lại trong gia tộc, cùng với Tống Tri Ý, người dù đã ly hôn với Chu Nghiễn Bạch, vẫn được xem như một người bạn quý của cả nhà sau tất cả những gì cô đã hy sinh để đứng về phía lẽ phải. Trước mặt mọi người, bà cụ họ Chu đứng dậy, nâng ly rượu, giọng bà vang lên trang trọng nhưng cũng đầy xúc động. “Hôm nay, tôi muốn công khai xin lỗi Khương Vãn, trước mặt tất cả các thành viên còn lại của gia tộc họ Chu.” Cả căn phòng im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà. “Suốt bốn năm qua, tôi đã đối xử với cô như một công cụ sinh con, chưa từng một lần gọi cô là con dâu, chưa từng công nhận những hy sinh to lớn cô đã dành cho gia tộc này. Tôi đã sai, sai một cách nghiêm trọng, và tôi xin lỗi vì tất cả những tổn thương tôi đã gây ra cho cô cùng hai đứa cháu của tôi.” Bà quay sang tôi, ánh mắt bà chan chứa một sự chân thành hiếm có. “Từ hôm nay, nếu cô cho phép, tôi mong được chính thức gọi cô là con dâu, và được nhìn nhận Bối Bối, Niệm Niệm là những đứa cháu đích thực, đáng tự hào nhất của gia tộc này.” Tôi đứng dậy, nước mắt lăn dài nhưng lòng lại tràn ngập một sự nhẹ nhõm khó tả, bước đến ôm lấy bà cụ họ Chu, cái ôm đầu tiên giữa hai người phụ nữ từng đối đầu nhau suốt bao năm, giờ đây cuối cùng cũng tìm được sự hòa giải trọn vẹn, dưới ánh mắt xúc động của tất cả những người có mặt trong căn phòng ấm áp tối hôm đó.
Tống Tri Ý, ngồi ở góc bàn, lặng lẽ lau nước mắt, khi được hỏi cảm xúc của mình, cô chỉ cười nhẹ. “Tôi mừng vì cuối cùng, mọi người trong câu chuyện này đều tìm được một kết thúc xứng đáng, kể cả tôi, người tưởng như đứng ngoài lề mọi hạnh phúc suốt bao năm qua.” Cô kể, mình đã quyết định rời khỏi Bắc Kinh một thời gian, đi du học lại chuyên ngành âm nhạc mà cô từng đam mê nhưng phải từ bỏ để phục vụ cuộc hôn nhân sắp đặt, xem đây như một khởi đầu mới hoàn toàn cho chính cuộc đời mình. Bối Bối và Niệm Niệm, dù còn nhỏ, cũng cảm nhận được không khí ấm áp bất thường của buổi tối hôm đó, chạy vòng quanh bàn tiệc, cười đùa với các cô chú họ hàng lần đầu tiên được giới thiệu một cách đàng hoàng, không còn phải giấu diếm hay né tránh bất cứ ánh mắt dò xét nào. Tôi ngồi nhìn khung cảnh ấy, lòng dâng lên một cảm giác biết ơn sâu sắc, nhận ra, đôi khi, những cơn bão dữ dội nhất trong đời, khi đi qua, lại để lại đằng sau một bầu trời trong trẻo hơn bao giờ hết, gắn kết những con người tưởng như không bao giờ có thể hòa giải, thành một gia đình thực sự, trọn vẹn theo đúng nghĩa của nó. Đêm đó, khi bữa tiệc đã tàn, tôi đứng ngoài hiên nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt biển, lòng nhẹ nhõm hơn bất cứ lúc nào trong suốt bốn năm qua, thầm nghĩ, có lẽ đây chính là cảm giác thật sự của việc được thuộc về một nơi nào đó, không phải bằng những điều khoản hợp đồng lạnh lùng, mà bằng chính tình yêu thương chân thành mà mỗi người đã học được cách trao đi sau tất cả những tổn thương từng trải qua.