Chương 19
Chương 19 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia
Cùng thời điểm tôi đang chuẩn bị cho kế hoạch của mình ở Tam Á, tại Bắc Kinh, Tống Tri Ý cũng đang trải qua những ngày căng thẳng không kém. Sau này cô kể lại cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện, khi mọi thứ đã lắng xuống. Cha cô, ông Tống Vĩnh Khang, triệu tập cô đến văn phòng riêng vào một buổi tối, giọng nghiêm khắc khác thường. “Ta nghe nói con đã đến Tam Á gặp con nhỏ đó,” ông nói, không cần vòng vo. Tống Tri Ý biết mình không thể chối cãi, chỉ im lặng cúi đầu. “Con biết mình đang làm gì không? Nếu kế hoạch của Chu Nghiễn Thành thành công, gia tộc Tống chúng ta sẽ có được một phần cổ phần khổng lồ trong mảng bất động sản, đủ để vực dậy công ty sau những khoản lỗ liên tiếp mấy năm qua. Con định phá hỏng tất cả chỉ vì một chút lòng trắc ẩn vô nghĩa với người đàn bà từng cướp chồng con sao?” Tống Tri Ý ngẩng đầu lên, lần đầu tiên sau nhiều năm, cô dám nhìn thẳng vào cha mình mà không hề run sợ. “Cha, con không hề yêu Chu Nghiễn Bạch, và anh ấy cũng chưa từng yêu con. Cuộc hôn nhân này từ đầu chỉ là một thỏa thuận giữa hai gia tộc, con hiểu điều đó. Nhưng con không thể nhắm mắt làm ngơ khi cha định dùng hai đứa trẻ vô tội làm quân cờ cho một cuộc tranh giành quyền lực.”
Tống Vĩnh Khang đập bàn giận dữ. “Con nghĩ trong thế giới kinh doanh này, có chỗ cho lòng trắc ẩn sao? Chu Nghiễn Thành đã hứa, một khi ông ta lên nắm quyền, sẽ đảm bảo vị trí của con trong gia tộc họ Chu vẫn được giữ vững, thậm chí còn tốt hơn hiện tại.” “Vậy nghĩa là,” Tống Tri Ý đáp, giọng lạnh lùng đến mức chính cô cũng ngạc nhiên với chính mình, “cha sẵn sàng đánh đổi tương lai của hai đứa trẻ vô tội, chỉ để đổi lấy một vị trí tốt hơn cho con, dù con chưa từng đòi hỏi điều đó?” Ông Tống Vĩnh Khang sững lại trước câu hỏi ấy, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ cứng rắn. “Đây là chuyện kinh doanh, không phải chuyện tình cảm cá nhân. Con nên biết đâu là ranh giới của mình.” Tống Tri Ý đứng dậy, ánh mắt cô kiên định hơn bao giờ hết. “Nếu đây là ranh giới cha đặt ra cho một người con gái, thì con xin phép bước qua ranh giới đó. Con sẽ không im lặng để cha và Chu Nghiễn Thành lợi dụng danh nghĩa của con cho một âm mưu tàn nhẫn như vậy.”
Sau cuộc đối đầu ấy, Tống Tri Ý quyết định một việc mà cô biết sẽ khiến cả gia tộc mình chấn động: cô chủ động liên lạc với luật sư Đường Vũ, đề nghị được làm nhân chứng chính thức tại đại hội cổ đông, sẵn sàng công khai xác nhận nội dung cuộc điện thoại giữa cha cô và Chu Nghiễn Thành mà cô từng vô tình nghe được. Đường Vũ ban đầu khá thận trọng, lo ngại đây có thể là một cái bẫy khác, nhưng sau khi xác minh kỹ lưỡng thông qua nhiều kênh độc lập, xác nhận được sự chân thành trong quyết định của cô, ông mới đồng ý đưa cô vào kế hoạch. Tống Tri Ý cũng nhân dịp này, chính thức đệ đơn xin ly hôn với Chu Nghiễn Bạch, không phải vì oán hận, mà vì cả hai đều hiểu, đã đến lúc giải thoát cho nhau khỏi một cuộc hôn nhân sắp đặt chưa từng mang lại hạnh phúc thực sự cho bất kỳ ai. Chu Nghiễn Bạch đồng ý ngay lập tức, không hề tranh cãi, thậm chí còn chủ động đề nghị chia cho cô một phần tài sản riêng đủ để cô có thể độc lập xây dựng cuộc sống mới, không còn phải phụ thuộc vào bất kỳ gia tộc nào nữa.
Tôi nghe Tống Tri Ý kể lại câu chuyện này qua điện thoại, vài ngày trước đại hội cổ đông, giọng cô nhẹ nhõm hơn hẳn so với lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau trong quán Biển Lặng. “Tôi cảm thấy như mình vừa trút bỏ được một gánh nặng đã đeo mang suốt năm năm qua,” cô nói. “Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy mình đang sống cuộc đời của chính mình, không phải cuộc đời mà cha tôi hay gia tộc họ Chu sắp đặt sẵn.” Tôi hỏi cô có sợ hậu quả từ phía cha mình không, cô cười nhẹ, một nụ cười vừa chua chát vừa nhẹ nhõm. “Sợ chứ. Nhưng tôi thà chấp nhận hậu quả của việc làm điều đúng, còn hơn sống cả đời trong sự dằn vặt vì đã im lặng trước một việc sai trái.” Tôi nghe mà lòng đầy cảm kích, nhận ra, trong cuộc chiến này, tôi không chỉ tìm được một đồng minh, mà còn tìm được một người bạn thực sự, người đã can đảm bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình để đứng về phía lẽ phải, dù phải trả giá bằng chính mối quan hệ với cha ruột.
Trước ngày đại hội cổ đông diễn ra, Tống Tri Ý bay đến Tam Á, ghé thăm tôi và hai con một lần nữa, lần này không còn phải đội mũ che mặt, không còn phải len lén như một kẻ phạm tội. Cô ngồi chơi cùng Bối Bối và Niệm Niệm cả buổi chiều, dạy chúng vài giai điệu piano đơn giản bằng cách gõ nhịp lên mặt bàn, tiếng cười của bọn trẻ vang khắp căn hộ nhỏ. Nhìn cảnh tượng ấy, tôi không khỏi xúc động, nghĩ đến hành trình kỳ lạ đã đưa chúng tôi, hai người phụ nữ từng là kẻ thù không đội trời chung, trở thành những người đồng hành sát cánh bên nhau trong một cuộc chiến lớn hơn cả những hiềm khích cá nhân. Trước khi rời đi, Tống Tri Ý ôm tôi một cái thật chặt, thì thầm. “Ngày mai, dù kết quả có ra sao, tôi cũng đã sẵn sàng đứng lên nói ra sự thật. Cô cũng vậy, đúng không?” Tôi gật đầu, siết chặt tay cô, cảm nhận rõ một sự đồng lòng mạnh mẽ chưa từng có, giữa hai người phụ nữ đã cùng nhau vượt qua biết bao tổn thương để đứng vững ở thời khắc quyết định này.
Sau khi Tống Tri Ý rời đi, tôi ngồi lại một mình trong quán Biển Lặng khi đã đóng cửa, nhìn ra biển đêm, hồi tưởng lại toàn bộ chặng đường từ ngày đầu tiên tôi bước chân vào biệt thự họ Chu cho đến hôm nay. Tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp Tống Tri Ý, khi cô xông vào biệt thự, tát tôi một cái đau điếng, gọi tôi là đồ đê tiện. Khi đó, tôi từng nghĩ, cả đời này, giữa tôi và cô sẽ mãi mãi là hai người phụ nữ đối đầu, không đội trời chung, tranh giành nhau một người đàn ông không thuộc về ai trong hai chúng tôi thực sự. Vậy mà giờ đây, chúng tôi lại đứng chung một chiến tuyến, cùng nhau đối mặt với một kẻ thù chung nguy hiểm hơn nhiều so với những hiềm khích cá nhân từng có. Tôi nghĩ, có lẽ đó chính là điều kỳ diệu nhất mà nghịch cảnh có thể mang lại, khi những con người tưởng như đối lập nhau hoàn toàn, lại tìm thấy ở nhau một sự đồng cảm sâu sắc, bởi vì suy cho cùng, cả hai chúng tôi đều từng là nạn nhân của cùng một guồng máy quyền lực lạnh lùng, chỉ khác nhau ở vị trí và vai trò mà nó gán cho mỗi người. Tôi gọi điện cho Lâm Thịnh, xác nhận lại lần cuối mọi khâu chuẩn bị cho ngày mai, từ việc bảo vệ an ninh cho Bối Bối và Niệm Niệm trong lúc tôi vắng mặt để tham gia buổi công bố từ xa qua đường truyền trực tuyến, đến việc đảm bảo đường truyền không bị gián đoạn hay bị phá hoại bởi bất kỳ ai. Mọi thứ đã sẵn sàng. Chỉ còn chờ đến sáng mai, khi cánh cửa phòng họp đại hội cổ đông chính thức mở ra, và một chương mới, có thể là chương quyết định nhất, của toàn bộ câu chuyện này sẽ bắt đầu.
Tôi trở về căn hộ, đứng lặng nhìn hai con đang say giấc một lúc lâu trước khi vào phòng riêng chuẩn bị trang phục cho buổi họp trực tuyến ngày mai. Tôi chọn một bộ vest giản dị, không quá phô trương nhưng đủ nghiêm túc, giống như bộ trang phục tôi từng mặc bốn năm trước, ngày đầu tiên bước vào câu lạc bộ riêng của Chu Nghiễn Bạch để trình bày kế hoạch tổ chức sự kiện. Khi đó, tôi là một cô gái hai mươi hai tuổi run rẩy, không có tiếng nói, không có quyền quyết định bất cứ điều gì trong cuộc đời mình. Ngày mai, tôi sẽ đứng trước một hội đồng cổ đông đầy quyền lực, không phải với tư cách một nhân viên cấp thấp trình bày kế hoạch sự kiện, mà với tư cách một người mẹ, một người phụ nữ đã tự mình xây dựng lại cuộc đời từ đống đổ nát, sẵn sàng kể câu chuyện của chính mình trước hàng trăm con mắt xa lạ. Tôi đứng trước gương, nhìn thẳng vào hình ảnh phản chiếu của chính mình, tự nhủ, dù ngày mai có khó khăn đến đâu, tôi cũng sẽ không còn là cô gái nghèo khó, câm lặng của bốn năm về trước nữa. Tôi tắt đèn, lên giường, cố gắng chợp mắt để có đủ sức lực cho ngày mai, nhưng lòng vẫn không ngừng vang vọng câu hỏi, liệu ngày mai, khi sự thật được phơi bày trọn vẹn trước ánh sáng, cuộc đời của ba mẹ con tôi, và cả gia tộc họ Chu, sẽ rẽ sang một hướng như thế nào. Ngoài cửa sổ, tiếng sóng biển vẫn đều đặn vỗ vào bờ, như một khúc nhạc nền lặng lẽ cho đêm cuối cùng trước khi cơn bão thực sự ập đến, cuốn theo tất cả những bí mật, những oán hận, những yêu thương dang dở đã âm ỉ suốt bao năm trong lòng gia tộc quyền lực bậc nhất mà tôi từng có duyên nợ sâu đậm đến vậy.