Ba năm ở cạnh Thái tử gia
8 phút đọc

Chương 26

Chương 26 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Một tuần sau bữa tiệc hòa giải ấy, bà cụ họ Chu mời tôi đến gặp riêng tại văn phòng luật sư gia đình, nói rằng có một việc quan trọng cần trao đổi. Tôi đến đúng giờ hẹn, thấy bà đã ngồi sẵn cùng một luật sư lớn tuổi tôi chưa từng gặp, trên bàn là một tập hồ sơ dày cộm. “Tôi mời cô đến,” bà cụ họ Chu nói, giọng trang trọng khác thường, “để công bố một việc tôi đã âm thầm thực hiện từ nhiều năm trước, mà đến hôm nay, tôi nghĩ đã đến lúc cô cần biết.” Tôi ngồi xuống, lòng có chút hồi hộp, không biết bà định nói điều gì. Vị luật sư già mở tập hồ sơ, bắt đầu trình bày. “Thưa cô Khương, từ năm cháu Bối Bối tròn một tuổi, phu nhân đã âm thầm lập một quỹ tín thác đứng tên hai cháu Bối Bối và Niệm Niệm, sử dụng hoàn toàn tài sản riêng của phu nhân, không liên quan đến cổ phần hay tài sản của Tập đoàn Chu, nhằm đảm bảo tương lai tài chính của hai cháu trong mọi trường hợp, kể cả khi có biến cố xảy ra với vị trí của Tổng giám đốc Chu Nghiễn Bạch trong công ty.”

Tôi sững người, nhìn bà cụ họ Chu, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. “Bà đã làm việc này từ năm năm trước? Nhưng khi đó, bà vẫn luôn đối xử với tôi như một... như một công cụ sinh con.” Bà cụ họ Chu cúi đầu, ánh mắt bà thoáng qua một nỗi day dứt sâu sắc. “Đúng vậy. Bề ngoài, tôi vẫn giữ thái độ lạnh lùng, sòng phẳng, vì tôi lo sợ, nếu để lộ bất kỳ tình cảm nào dành cho hai đứa trẻ, hoặc cho cô, sẽ khiến chúng trở thành mục tiêu bị lợi dụng ngay từ khi còn quá nhỏ, giống như những gì Chu Nghiễn Thành đã làm sau này. Nhưng trong lòng, tôi chưa từng thực sự xem hai đứa trẻ chỉ là công cụ nối dõi. Tôi đã âm thầm theo dõi sự trưởng thành của chúng qua báo cáo của người giúp việc, đã âm thầm lập quỹ tín thác này, phòng khi một ngày nào đó, nếu tôi không còn đủ sức bảo vệ chúng công khai, ít nhất chúng vẫn có một chỗ dựa tài chính vững chắc, không phụ thuộc vào bất kỳ biến động quyền lực nào trong gia tộc.”

Vị luật sư tiếp tục trình bày chi tiết, cho tôi xem các con số cụ thể, giá trị quỹ tín thác đã tăng trưởng đáng kể qua nhiều năm nhờ được đầu tư thận trọng vào các kênh tài chính an toàn, đủ để đảm bảo Bối Bối và Niệm Niệm có một nền tảng tài chính vững chắc để theo đuổi bất kỳ con đường nào chúng chọn trong tương lai, hoàn toàn độc lập với Tập đoàn Chu, độc lập với cả những tranh chấp quyền lực có thể còn tiếp diễn trong gia tộc sau này. Tôi cầm tập hồ sơ, tay run nhẹ, cảm nhận rõ một sự xúc động khó gọi tên. Suốt bốn năm qua, tôi luôn nghĩ, đằng sau vẻ lạnh lùng của bà cụ họ Chu, chỉ có sự tính toán thuần túy, sự ám ảnh về dòng dõi và danh tiếng gia tộc. Vậy mà, ẩn sâu bên dưới lớp vỏ bọc ấy, lại là một tình yêu thương âm thầm, vụng về, nhưng chân thành đến mức bà sẵn sàng chuẩn bị cho những viễn cảnh xấu nhất, chỉ để đảm bảo hai đứa cháu của mình luôn có một con đường an toàn để đi, dù mọi thứ khác có sụp đổ.

“Tại sao bà không nói cho tôi biết sớm hơn?” Tôi hỏi, giọng nghẹn lại vì xúc động. Bà cụ họ Chu mỉm cười buồn bã. “Vì tôi sợ, nếu nói ra quá sớm, cô sẽ nghĩ tôi đang cố mua chuộc sự tha thứ của cô bằng tiền bạc, giống như cách Nghiễn Bạch từng làm với khoản mười tỷ đó. Tôi muốn đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống, đến khi cô thực sự tin rằng, sự hối hận của tôi xuất phát từ trái tim, chứ không phải từ một tính toán khác, rồi mới công bố việc này.” Tôi ngồi lặng người, nhìn tập hồ sơ trước mặt, nhận ra, câu chuyện của gia tộc họ Chu, hóa ra phức tạp và đầy những lớp lang tình cảm giấu kín hơn nhiều so với những gì tôi từng hình dung suốt bốn năm sống trong sự lạnh lùng bề ngoài của họ. Có lẽ, mỗi con người trong câu chuyện này, dù mang trên vai những vết thương hay những sai lầm khác nhau, đều đã, theo cách riêng của mình, cố gắng bảo vệ những gì họ trân trọng nhất, chỉ là không phải ai cũng biết cách thể hiện điều đó một cách đúng đắn ngay từ đầu.

Tôi rời văn phòng luật sư, lòng còn ngổn ngang cảm xúc, gọi điện ngay cho Chu Nghiễn Bạch kể lại toàn bộ sự việc. Anh nghe xong, im lặng một lúc lâu, rồi nói, giọng đầy xúc động. “Tôi cũng không hề biết chuyện này. Mẹ tôi đúng là một người phụ nữ phức tạp hơn tôi từng nghĩ rất nhiều.” Tôi cười nhẹ, cảm nhận rõ, cuộc chiến khốc liệt vừa qua, dù để lại nhiều tổn thương, cũng đã lật mở ra biết bao lớp mặt nạ, biết bao bí mật giấu kín, để cuối cùng, mỗi người trong câu chuyện này đều tìm được một phiên bản chân thật hơn của chính mình, và của những người thân yêu xung quanh. Đêm đó, khi kể lại chuyện này cho Bối Bối và Niệm Niệm nghe theo cách đơn giản nhất mà chúng có thể hiểu, rằng bà nội yêu thương chúng nhiều hơn những gì chúng từng biết, tôi thấy ánh mắt hai con sáng lên một niềm vui trong trẻo, và tôi biết, dù hành trình phía trước còn nhiều điều cần học hỏi và hàn gắn, gia đình nhỏ bé của chúng tôi, giờ đây, đã thực sự tìm được một nền móng vững chắc để cùng nhau bước tiếp.

Vài ngày sau, tôi quyết định viết một bài đăng cuối cùng trên tài khoản mạng xã hội ẩn danh của mình, kể lại phần kết của câu chuyện, không phải để khoe khoang chiến thắng, mà để cảm ơn tất cả những người đã đồng hành, đã tin tưởng, đã cho tôi sức mạnh để đứng lên kể câu chuyện của chính mình suốt những tháng ngày khó khăn nhất. Tôi viết về bà cụ họ Chu, không nêu tên cụ thể, chỉ gọi là "một người mẹ chồng từng khiến tôi tổn thương sâu sắc, nhưng cuối cùng đã dạy tôi rằng, đằng sau mỗi vết thương do người khác gây ra, đôi khi lại ẩn giấu một nỗi đau chưa từng được chữa lành của chính họ." Tôi viết về Tống Tri Ý, về tình bạn kỳ lạ nảy sinh giữa hai người phụ nữ tưởng như không đội trời chung. Tôi viết về Tô Dịch và Vệ Lam, những người xa lạ đã cho tôi thấy thế nào là lòng tốt không vụ lợi giữa một xã hội đầy toan tính. Bài viết ấy, khi đăng tải, nhận được lượng tương tác lớn chưa từng có, hàng nghìn bình luận từ những người xa lạ chia sẻ câu chuyện của chính họ, về những cuộc hôn nhân không hạnh phúc, về những gia đình mang nặng bí mật, về hành trình họ đã hoặc đang cố gắng bước ra khỏi bóng tối để tìm lại chính mình. Tôi đọc từng bình luận, lòng tràn đầy một cảm giác được kết nối sâu sắc với những con người tôi chưa từng gặp mặt, nhận ra, câu chuyện của mình, dù đau đớn đến đâu, cuối cùng cũng đã trở thành một nguồn động viên nhỏ bé cho những ai đang trải qua những nỗi đau tương tự, và đó, có lẽ, chính là ý nghĩa thực sự mà tôi muốn gửi gắm qua tất cả những gì mình đã trải qua.

Chu Nghiễn Bạch đọc được bài viết ấy, gọi điện cho tôi ngay trong đêm, giọng anh đầy xúc động. “Tôi chưa từng biết cô có thể viết hay đến vậy. Đọc xong, tôi mới hiểu hết được, những gì cô đã phải chịu đựng suốt bốn năm qua, không chỉ là những sự kiện tôi từng biết, mà còn là cả một thế giới nội tâm phức tạp mà tôi chưa từng thực sự cố gắng thấu hiểu.” Tôi mỉm cười qua điện thoại, lòng nhẹ nhõm lạ thường. “Có lẽ, đó cũng là lý do vì sao tôi cần viết ra, không chỉ để người khác hiểu, mà để chính tôi cũng thực sự hiểu và chấp nhận trọn vẹn hành trình của mình.” Anh im lặng một lúc, rồi nói, giọng nghiêm túc. “Tôi có một đề nghị, mong cô suy nghĩ kỹ trước khi trả lời.” Tôi hỏi anh muốn nói điều gì, và câu trả lời của anh, dù tôi đã phần nào đoán được, vẫn khiến tim tôi đập rộn ràng không kiểm soát nổi, báo hiệu một chương hoàn toàn mới sắp mở ra trong hành trình dài đằng đẵng mà chúng tôi đã cùng nhau trải qua. “Tôi sẽ đến Tam Á vào cuối tuần này,” anh nói, giọng vừa nghiêm túc vừa có chút hồi hộp hiếm thấy. “Tôi muốn hỏi cô một điều, mặt đối mặt, không qua điện thoại, không qua bất kỳ khoảng cách nào nữa.” Tôi cúp máy, ngồi lặng nhìn ra cửa sổ, lòng vừa hồi hộp vừa mong chờ, tự hỏi không biết điều anh sắp hỏi có phải chính là điều tôi đã âm thầm hy vọng suốt những tuần qua, kể từ đêm anh đứng lặng người nhìn hai con say giấc và để rơi giọt nước mắt đầu tiên tôi từng thấy ở người đàn ông vốn luôn tỏ ra mạnh mẽ, lạnh lùng ấy. Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn sang Bối Bối và Niệm Niệm đang ngồi tô màu ở bàn học nhỏ, lòng thầm nghĩ, dù cuối tuần này anh hỏi điều gì, tôi cũng đã sẵn sàng đón nhận một chương mới của cuộc đời mình, bằng chính sự tự tin và trưởng thành mà cả một hành trình dài đầy sóng gió đã rèn giũa nên. Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn Tam Á nhuộm cam cả bầu trời, báo hiệu một ngày sắp qua, và có lẽ, cũng đang lặng lẽ mở ra khởi đầu cho một chương hạnh phúc mà tôi đã chờ đợi từ rất lâu.

Đã sao chép liên kết chương