Chương 15
Chương 15 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia
Hai ngày sau cuộc gặp với Chu Nghiễn Thành, vào lúc gần nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ cửa dồn dập. Tôi giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch, theo phản xạ chạy ngay đến bên nôi kiểm tra hai con trước, thấy cả hai vẫn đang say giấc mới yên tâm phần nào. Tôi nhìn qua lỗ cửa, thấy Lâm Thịnh đứng bên ngoài, phía sau anh còn có một bóng dáng cao lớn quen thuộc đến nhói lòng. Tôi mở cửa, đứng sững nhìn Chu Nghiễn Bạch xuất hiện ngay trước mặt mình, sau đúng ba năm không một lần gặp lại. Anh gầy đi trông thấy so với ký ức của tôi, gương mặt hằn rõ những nếp nhăn mệt mỏi, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn giữ nguyên sự sắc bén quen thuộc, chỉ là giờ đây, trong đó còn có thêm một nỗi lo lắng không giấu nổi. “Tôi bay chuyến sớm nhất có thể,” anh nói, giọng khàn đi vì mệt mỏi. “Vừa nghe Lâm Thịnh báo cáo về cuộc gặp với Chu Nghiễn Thành, tôi không thể ngồi yên ở Bắc Kinh được nữa.” Tôi đứng lặng ở cửa, không biết nên mời anh vào hay không, ba năm oán hận và tổn thương như dồn nén lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, khiến tôi vừa muốn òa khóc, vừa muốn đóng sầm cửa lại trước mặt anh.
Cuối cùng, tôi cũng lùi sang một bên, để anh bước vào căn hộ nhỏ bé của mình. Anh đứng giữa phòng khách, ánh mắt lướt qua từng góc nhỏ, từ chiếc sofa cũ, đến bộ đồ chơi của hai con vứt bừa trên thảm, đến bức tranh nguệch ngoạc Bối Bối vẽ dán trên tường. Tôi thấy trong ánh mắt anh thoáng qua một cảm xúc khó tả, có lẽ là sự chua xót khi nhận ra, đây mới chính là cuộc sống thật sự của con mình, giản dị và ấm áp theo cách hoàn toàn khác với sự xa hoa lạnh lẽo của biệt thự họ Chu. “Hai đứa nhỏ đang ngủ,” tôi nói, giọng cố giữ bình thản. “Anh không định đánh thức chúng dậy đấy chứ?” Anh lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi hướng phòng ngủ. “Tôi chỉ muốn nhìn chúng một lát thôi, từ xa cũng được.” Tôi do dự một lúc, rồi dẫn anh đến cửa phòng ngủ, hé mở một khe nhỏ vừa đủ để nhìn vào trong. Chu Nghiễn Bạch đứng lặng người rất lâu, nhìn Bối Bối và Niệm Niệm đang say giấc, hơi thở anh trở nên gấp gáp hơn, và tôi thấy, dưới ánh đèn hành lang mờ nhạt, có một giọt nước mắt lăn dài trên gò má người đàn ông vốn luôn lạnh lùng, sắc bén ấy. Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi nhìn thấy Chu Nghiễn Bạch khóc.
“Con trai giống tôi quá,” anh khẽ nói, giọng run run. “Còn con gái, đôi mắt giống hệt cô.” Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ khép cửa lại, dẫn anh trở ra phòng khách. Chúng tôi ngồi đối diện nhau, khoảng cách không quá xa nhưng dường như có cả một đại dương ngăn cách giữa hai người. “Anh đến đây, ngoài việc thăm con, còn vì lý do gì khác?” Tôi hỏi, cố giữ giọng điềm tĩnh. Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi đáp. “Tôi đến để bảo vệ cô và hai con trực tiếp, không qua trung gian nữa. Sau vụ Chu Nghiễn Thành công khai đe dọa cô, tôi không thể để mọi việc tiếp diễn từ xa được. Tôi cũng đến để giữ lời hứa, nói cho cô nghe toàn bộ sự thật, như tôi đã nói qua điện thoại.” Tôi gật đầu, chờ đợi, nhưng anh lại im lặng, ánh mắt anh lảng tránh, như đang chuẩn bị tinh thần cho một điều gì đó rất khó nói ra. “Anh cứ nói đi,” tôi giục, giọng đã có phần mất kiên nhẫn. “Tôi đã chờ ba năm rồi.”
Chu Nghiễn Bạch hít một hơi thật sâu, bắt đầu kể, giọng anh đều đều nhưng mang theo một sự căng thẳng khó giấu. Anh kể về đêm anh nhận được báo cáo đầu tiên từ một người bạn thân tín trong hội đồng quản trị, xác nhận Chu Nghiễn Thành đã biết về sự tồn tại của hai đứa con, đang chuẩn bị dùng thông tin đó làm đòn bẩy trong cuộc chiến kế vị. Anh kể về nỗi hoảng loạn thực sự lần đầu tiên trong đời, khi nhận ra, mọi sự lạnh lùng, mọi khoảng cách anh cố tình giữ với tôi suốt ba năm qua, tưởng như là để bảo vệ bản thân khỏi bị tổn thương, giờ đây lại trở thành thứ khiến tôi và hai con trở nên dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết, vì không ai, kể cả chính tôi, biết rằng chúng tôi cần được bảo vệ khẩn cấp đến mức nào. “Tôi đã nghĩ đến việc công khai nhận hai đứa nhỏ ngay lúc đó,” anh nói, “nhưng luật sư của tôi cảnh báo, nếu làm vậy trong tình thế chưa chuẩn bị kỹ, cô và hai con sẽ ngay lập tức trở thành mục tiêu công khai, không còn cơ hội ẩn danh nữa. Tôi chỉ có một lựa chọn duy nhất, nhanh nhất, đưa cô và hai con ra khỏi mọi hồ sơ chính thức trước khi Chu Nghiễn Thành kịp hành động, và cách nhanh nhất để làm điều đó, là một cuộc chia tay dứt khoát, một khoản tiền đủ lớn để cô không nghi ngờ gì mà rời đi ngay lập tức.”
Tôi ngồi nghe, lòng đau nhói nhưng cũng dần hiểu ra nhiều điều. “Vậy còn phòng làm việc? Vì sao anh đập phá nó sau khi tôi đi?” Chu Nghiễn Bạch cúi đầu, bàn tay siết chặt lại. “Bởi vì ngay khoảnh khắc cô cầm tiền rời đi, tôi nhận ra, tôi vừa đẩy đi người duy nhất khiến tôi cảm thấy mình không đơn độc trong cả gia tộc lạnh lẽo này, mà tôi không thể nói với cô một lời nào để cô hiểu, không thể ôm cô một lần trước khi cô bước lên xe, vì bất kỳ dấu hiệu tình cảm nào lộ ra lúc đó cũng có thể trở thành sơ hở cho Chu Nghiễn Thành lợi dụng, khiến kế hoạch đưa cô ra khỏi vòng nguy hiểm thất bại. Tôi đã kìm nén suốt ba năm, đến đêm đó, tôi không kìm nén được nữa.” Tôi nhìn anh, người đàn ông từng khiến tôi căm hận đến tận xương tủy, giờ đây ngồi trước mặt tôi, lần đầu tiên bộc lộ trọn vẹn sự yếu đuối và tổn thương của chính mình. Tôi không biết nên tha thứ hay tiếp tục oán trách, nhưng có một điều tôi chắc chắn, câu chuyện giữa chúng tôi, dù đau đớn đến đâu, cũng không đơn giản chỉ là một cuộc mua bán lạnh lùng như tôi từng nghĩ suốt ba năm qua.
Đêm đó, Chu Nghiễn Bạch không ở lại căn hộ, anh thuê một phòng khách sạn gần đó theo đề nghị của tôi, vì dù đã nghe hết mọi lời giải thích, tôi vẫn chưa sẵn sàng để anh bước vào không gian sống thân mật nhất của ba mẹ con. Trước khi ra về, anh đứng ở cửa rất lâu, như còn muốn nói thêm điều gì đó nhưng lại thôi. Cuối cùng anh chỉ nói. “Cảm ơn cô, vì đã nghe tôi nói hết. Tôi biết một buổi tối không đủ để xóa bỏ ba năm tổn thương, tôi không mong cầu điều đó. Tôi chỉ mong cô cho tôi cơ hội để chứng minh, bằng hành động, không chỉ bằng lời nói.” Tôi đứng nhìn theo bóng anh khuất dần trong hành lang tối, lòng ngổn ngang trăm mối. Đóng cửa lại, tôi tựa lưng vào cánh cửa gỗ, trượt xuống ngồi bệt trên sàn nhà, để mặc những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu tuôn ra không kiểm soát. Không phải nước mắt của sự tha thứ hoàn toàn, cũng không phải nước mắt của oán hận, mà là một thứ cảm xúc phức tạp hơn nhiều, giữa nỗi đau cũ được xoa dịu một phần, và một nỗi sợ hãi mới về việc liệu mình có đang một lần nữa để trái tim mở ra cho một người đàn ông có thể lại khiến mình tổn thương sâu sắc như vậy. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, Bối Bối chạy đến hỏi tôi có phải đêm qua có người lạ đến nhà không, con nghe thấy giọng nói ai đó qua giấc ngủ chập chờn. Tôi ôm con vào lòng, nhìn thẳng vào đôi mắt ngây thơ ấy, lần đầu tiên sau bao lâu, tôi nghiêm túc cân nhắc câu trả lời của mình. “Đúng vậy,” tôi nói, giọng nhẹ nhàng. “Là một người rất quan trọng. Mẹ nghĩ, có lẽ đã đến lúc mẹ kể cho con nghe một chút về người đó rồi.”
Tôi ngồi xuống cạnh con, chọn lọc từng câu chữ đơn giản nhất mà một đứa trẻ ba tuổi có thể hiểu được, kể rằng người đó là một người rất bận rộn, đã xa nhà lâu ngày, nhưng luôn âm thầm quan tâm đến con và em Niệm Niệm, dù không thể ở bên cạnh thường xuyên như những người bố khác. Bối Bối nghe chăm chú, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tò mò lẫn hy vọng, cuối cùng hỏi một câu khiến tim tôi thắt lại. “Vậy người đó có thương con không mẹ?” Tôi ôm chặt lấy con, cố giữ giọng không run rẩy. “Có. Rất thương. Chỉ là người đó chưa biết cách thể hiện điều đó ra ngoài mà thôi.” Con gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời, rồi lại chạy đi chơi tiếp với món đồ chơi dở dang, hồn nhiên như chưa từng có cuộc trò chuyện nghiêm túc nào vừa diễn ra. Tôi ngồi lặng nhìn theo bóng con, lòng vừa nhẹ nhõm vì đã dám bước một bước nhỏ để hé lộ sự thật, vừa lo lắng không biết những gì đang chờ đợi phía trước sẽ khiến bước đi ấy trở thành khởi đầu của một điều tốt đẹp, hay chỉ là một hy vọng mong manh sớm bị dập tắt bởi cơn bão quyền lực vẫn đang cuồn cuộn phía chân trời. Dù thế nào, tôi tự nhủ, ít nhất từ hôm nay, con trai tôi đã biết rằng mình không phải không có cha, chỉ là có một người cha đang chậm rãi học cách trở thành người cha đúng nghĩa, từng chút một, từng ngày một.