Chương 17
Chương 17 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia
Một buổi sáng, khi tôi vừa mở cửa quán, một chiếc xe sang trọng dừng lại trước quán Biển Lặng, và người bước xuống khiến tôi sững sờ đến mức suýt đánh rơi cả khay ly trên tay. Bà cụ họ Chu, mẹ của Chu Nghiễn Bạch, đứng đó, dáng vẻ vẫn uy nghiêm như xưa, nhưng gương mặt bà lộ rõ nét mệt mỏi và lo âu chưa từng thấy. Bà không có vệ sĩ đi cùng, chỉ có một người tài xế đứng đợi ngoài xe. Tô Dịch nhìn thấy vị khách lạ với phong thái khác biệt, có phần e dè, nhưng tôi ra hiệu để ông yên tâm, tự mình dẫn bà vào một góc bàn riêng. “Bà đến đây làm gì?” Tôi hỏi, giọng không giấu được sự cảnh giác, nhớ lại những lời cay nghiệt bà từng nói với tôi năm nào. Bà cụ họ Chu ngồi xuống, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, ánh mắt bà nhìn tôi một lúc lâu, không còn vẻ khinh miệt như trước, mà mang một sự phức tạp khó gọi tên. “Tôi đến vì Nghiễn Thành,” bà nói, giọng trầm xuống. “Tôi vừa biết chuyện nó cho người đe dọa cô và hai đứa trẻ.”
Tôi im lặng, chờ đợi. Bà cụ họ Chu thở dài, ánh mắt bà bỗng xa xăm, như đang hồi tưởng lại một điều gì đó từ rất lâu trước đây. “Cô có biết vì sao tôi luôn xem chuyện có con nối dõi là quan trọng nhất không?” Bà hỏi, không chờ tôi trả lời, tự tiếp tục. “Vì bốn mươi năm trước, tôi cũng từng là một cô gái nghèo, được gả vào một gia đình giàu có làm vợ lẽ, chỉ vì nhà chồng cần thêm một người sinh con trai. Người vợ cả của chồng tôi khi đó không thể sinh con, cả gia tộc xem tôi như một cái máy đẻ, không hơn không kém. Tôi sinh được một đứa con trai, nhưng ngay sau đó, gia đình ấy tìm cách đẩy tôi ra ngoài, giữ lại đứa trẻ, xem như tôi chưa từng tồn tại. Nếu không nhờ cha của Chu Nghiễn Bạch, khi đó chỉ là một người bạn làm ăn của gia đình chồng cũ, thương xót cảnh ngộ của tôi mà cứu tôi ra khỏi đó, cưới tôi làm vợ chính thức, có lẽ tôi đã chết dần chết mòn trong tủi nhục như biết bao người phụ nữ khác cùng cảnh ngộ.” Tôi nghe mà lòng chấn động, không ngờ đằng sau sự lạnh lùng, tàn nhẫn của bà cụ họ Chu, lại là một quá khứ đau thương đến vậy, một sự tương đồng kỳ lạ với chính câu chuyện của tôi.
“Vậy tại sao,” tôi hỏi, giọng nghẹn lại vì xúc động lẫn phẫn nộ, “bà lại đối xử với tôi giống hệt cách bà từng bị đối xử? Bà thừa hiểu nỗi đau đó hơn ai hết, sao còn nỡ lặp lại nó với người khác?” Bà cụ họ Chu cúi đầu, đôi tay già nua run rẩy siết chặt lấy nhau. “Vì tôi sợ. Tôi sợ nếu nhà họ Chu không có đủ người nối dõi hợp pháp, lịch sử sẽ lặp lại, không phải với tôi, mà với chính con cháu tôi. Tôi đã dành cả đời để đảm bảo dòng họ này không bao giờ rơi vào cảnh tranh giành, đấu đá vì thiếu người thừa kế như những gì tôi từng chứng kiến. Nhưng tôi đã sai. Tôi sai vì đã đối xử với cô, với hai đứa trẻ, đúng như cách tôi từng bị đối xử, mà không nhận ra, mình đang tạo ra thêm một vòng lặp đau khổ mới, thay vì phá vỡ nó.” Tôi ngồi lặng người, nước mắt bất giác dâng lên, không hẳn vì được cảm thông, mà vì lần đầu tiên, tôi nhìn thấy một khía cạnh con người thật sự đằng sau người phụ nữ quyền uy, lạnh lùng mà tôi từng căm ghét suốt bao năm.
“Bây giờ,” bà cụ họ Chu nói tiếp, giọng đã lấy lại phần nào sự cứng cỏi quen thuộc, “tôi không thể để Nghiễn Thành tiếp tục làm hại hai đứa trẻ, dù chúng không mang họ Chu chính thức trên giấy tờ, chúng vẫn là máu mủ của gia tộc này, là cháu nội đích thực của tôi.” Bà lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ cũ, bìa da đã sờn màu theo thời gian, đặt lên bàn trước mặt tôi. “Đây là sổ ghi chép riêng của tôi từ nhiều năm trước, khi tôi còn phụ trách một phần tài chính gia tộc trước khi giao lại cho Nghiễn Bạch. Trong đó có ghi lại một số giao dịch bất thường của Nghiễn Thành từ tám năm trước, những khoản tiền nhỏ nhưng đều đặn, được rút ra dưới danh nghĩa chi phí quan hệ khách hàng, nhưng thực chất chuyển vào một tài khoản nước ngoài đứng tên vợ nó. Khi đó tôi đã nghi ngờ, nhưng vì nể tình anh em, tôi đã giữ im lặng, không truy cứu đến cùng. Giờ nghĩ lại, đó là một sai lầm khác của tôi, một sự im lặng đã vô tình tiếp tay cho lòng tham của nó lớn dần theo năm tháng.”
Tôi cầm cuốn sổ, tay hơi run, cảm nhận được sức nặng của những gì đang được trao vào tay mình. “Vì sao bà lại đưa thứ này cho tôi, thay vì đưa thẳng cho Chu Nghiễn Bạch?” Bà cụ họ Chu nhìn tôi, ánh mắt bà lần đầu tiên mang theo một sự tin tưởng mà tôi chưa từng thấy trước đây. “Vì tôi tin, cô sẽ biết cách sử dụng nó một cách khôn ngoan nhất, không phải chỉ để trả thù, mà để bảo vệ những đứa trẻ, bảo vệ cả tương lai của gia tộc này khỏi rơi vào tay một kẻ chỉ biết đến quyền lực và oán hận. Nghiễn Bạch, dù là con trai tôi, đôi khi vẫn còn quá cứng nhắc, quá cố chấp trong cách xử lý mọi việc. Cô thì khác, cô đã học được cách vừa cứng rắn vừa mềm mỏng, đó là điều gia tộc này đang rất cần lúc này.” Trước khi rời đi, bà đứng dậy, nhìn tôi một lúc lâu, rồi nói thêm một câu khiến tôi không khỏi bất ngờ. “Tôi xin lỗi, vì những gì tôi từng nói với cô năm đó. Nếu có thể, tôi mong một ngày nào đó, cô sẽ cho tôi cơ hội được thật lòng gọi cô là con dâu, thay vì chỉ là người mang thai hộ như tôi từng nghĩ.” Tôi đứng lặng nhìn theo bóng bà khuất dần sau cánh cửa xe, lòng ngổn ngang giữa nỗi đau cũ chưa lành hẳn và một sự ấm áp bất ngờ vừa nhen nhóm, từ một nơi tôi chưa từng dám mong đợi.
Buổi tối hôm đó, tôi gọi Chu Nghiễn Bạch đến, đưa cho anh xem cuốn sổ tay của bà cụ họ Chu, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện ban sáng. Anh cầm cuốn sổ, lật từng trang, gương mặt anh dần chuyển sang một sự bàng hoàng khó che giấu. “Tôi không ngờ mẹ tôi lại giữ những ghi chép này suốt bao năm qua, cũng không ngờ bà lại chủ động tìm đến cô để trao nó.” Tôi kể lại câu chuyện quá khứ mà bà cụ họ Chu vừa chia sẻ, về những năm tháng bà từng bị đối xử như một công cụ sinh con trong gia đình chồng cũ. Chu Nghiễn Bạch nghe xong, im lặng rất lâu, ánh mắt anh mang một nỗi xót xa sâu sắc. “Tôi chưa từng biết chuyện này. Mẹ tôi chưa từng kể cho tôi nghe, có lẽ vì bà luôn muốn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt con cái, không muốn chúng tôi nhìn thấy phần yếu đuối trong quá khứ của bà.” Anh cụp mắt xuống, giọng trầm hẳn. “Có lẽ, chính vì lớn lên trong một gia đình mà nỗi đau luôn bị che giấu, không ai dám nói ra sự thật, nên tôi cũng học được cách im lặng chịu đựng, thay vì đối diện và giải quyết mọi chuyện một cách thẳng thắn. Tôi xin lỗi, vì đã lặp lại chính sai lầm đó với cô.” Tôi nhìn anh, không đáp lại ngay, nhưng trong lòng, một phần nào đó của sự oán trách cũ đã dần được thay thế bằng một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cả một gia tộc mang nặng những vết thương chưa từng được chữa lành qua nhiều thế hệ. Chu Nghiễn Bạch cất cuốn sổ vào một chiếc cặp tài liệu, hứa sẽ giao ngay cho đội ngũ pháp lý xác minh, kết hợp cùng những bằng chứng đã có từ trước, để chuẩn bị cho trận chiến quyết định sắp tới tại đại hội cổ đông. Trước khi ra về, anh nắm lấy tay tôi một cách nhẹ nhàng, ánh mắt anh chan chứa một sự biết ơn khó diễn tả thành lời. “Cảm ơn cô, vì đã khiến mẹ tôi, một người phụ nữ tôi cứ ngỡ đã đóng băng cảm xúc từ lâu, tìm lại được lòng trắc ẩn của chính mình.” Tôi rút tay lại nhẹ nhàng, nhưng không phản đối cử chỉ ấy, chỉ khẽ gật đầu, lòng thầm nghĩ, có lẽ cuộc chiến phía trước, dù còn nhiều chông gai, cũng đang dần có thêm những đồng minh mà trước đây tôi chưa từng dám hy vọng. Đêm đó, tôi ngồi viết lại toàn bộ câu chuyện của bà cụ họ Chu vào cuốn sổ tay của mình, không phải để dùng làm bằng chứng, mà để tự nhắc nhở bản thân, rằng đằng sau mỗi con người tưởng như lạnh lùng, tàn nhẫn nhất, đôi khi cũng ẩn giấu một nỗi đau chưa từng được ai lắng nghe trọn vẹn, và đôi khi, chỉ cần một người đủ kiên nhẫn để lắng nghe, cả một bức tường băng giá dựng lên suốt mấy chục năm cũng có thể bắt đầu tan chảy. Tôi gấp sổ lại, tắt đèn, thầm mong rằng những đồng minh mới này, dù đến muộn màng, vẫn còn kịp góp phần thay đổi kết cục của cuộc chiến đang đến gần, để hai đứa con của tôi không phải lớn lên trong một gia tộc còn nguyên vẹn những vết rạn nứt của quá khứ chưa từng được hàn gắn. Ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn lặng lẽ soi xuống mặt biển, như một nhân chứng thầm lặng cho tất cả những đổi thay đang âm thầm diễn ra trong lòng từng con người liên quan đến câu chuyện này, từ người mẹ chồng từng lạnh lùng, đến người con dâu chưa bao giờ được công nhận, đến những đứa trẻ vô tội đang lớn lên giữa một cơn bão mà chúng còn quá nhỏ để hiểu hết.