Ba năm ở cạnh Thái tử gia
8 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Ba năm ở cạnh Thái tử gia

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Một tuần sau, Chu Nghiễn Bạch gọi điện báo rằng đội pháp lý của anh đã phân tích xong nội dung trong chiếc USB Tống Tri Ý đưa cho tôi, xác nhận đó là bằng chứng thật, có giá trị pháp lý đáng kể, nhưng vẫn chưa đủ để lật đổ hoàn toàn tư cách ứng cử của Chu Nghiễn Thành, vì các giao dịch tài chính bất thường kia cần thêm một bước xác minh chéo với ngân hàng mới có thể đứng vững trước tòa. Anh nói việc đó cần thêm thời gian, có thể mất thêm một hoặc hai tuần. Tôi nghe mà lòng không khỏi sốt ruột, bởi đại hội cổ đông chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa là diễn ra. Tôi hỏi thẳng anh, tại sao không công bố ngay những gì đã có, dù chưa hoàn thiện tuyệt đối, ít nhất cũng đủ để gây nghi ngờ trong lòng các cổ đông, làm chậm lại kế hoạch của Chu Nghiễn Thành. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi anh đáp, giọng có phần căng thẳng. “Nếu công bố sớm mà chưa đủ chứng cứ vững chắc, Chu Nghiễn Thành hoàn toàn có thể phản pháo, kiện ngược lại tôi tội vu khống, thậm chí dùng chính việc đó để chứng minh tôi đang dùng thủ đoạn bẩn thỉu vì lo sợ mất quyền lực. Lúc đó, không chỉ tôi mất uy tín, mà cả cô và hai con cũng sẽ bị lôi ra làm bằng chứng phản biện, rằng tôi bịa đặt chuyện này vì đang cố che giấu bê bối đời tư của chính mình.” Tôi nghe mà tức nghẹn trong lòng, không phải vì lý lẽ của anh sai, mà vì tôi nhận ra, một lần nữa, anh lại đang tự mình gánh vác mọi thứ, tự mình quyết định điều gì nên làm, điều gì không, mà không thực sự bàn bạc với tôi như một người đồng hành, chỉ đơn thuần thông báo kết quả sau khi mọi việc đã được sắp đặt xong.

“Chu Nghiễn Bạch,” tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng không giấu được sự bức xúc, “anh có nhận ra, suốt từ đầu đến giờ, anh luôn nói cho tôi biết vừa đủ để tôi không hoảng loạn, nhưng chưa từng thực sự để tôi tham gia vào quyết định nào cả? Ba năm trước cũng vậy, anh quyết định tôi sinh con, quyết định tôi rời đi, quyết định số tiền tôi nhận được. Bây giờ, anh lại quyết định thay tôi việc gì nên công bố, việc gì nên giấu, dù đó là tính mạng của con tôi.” Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, đủ lâu để tôi tưởng cuộc gọi đã bị ngắt kết nối. Cuối cùng, anh lên tiếng, giọng trầm xuống, mang theo một sự mệt mỏi khó che giấu. “Tôi không muốn cô phải gánh thêm bất kỳ áp lực nào nữa. Cô đã chịu đựng quá đủ rồi.” “Đó không phải là lý do,” tôi đáp, giọng cứng rắn hơn. “Đó là lý do anh tự thuyết phục bản thân, để không phải đối mặt với việc phải tin tưởng tôi hoàn toàn. Anh sợ nếu để tôi biết hết, tôi sẽ có ý kiến khác với anh, sẽ làm rối kế hoạch của anh, đúng không?” Một khoảng lặng dài nữa. Rồi anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mà tôi chưa từng nghe thấy từ anh trong suốt ba năm chung sống. “Có lẽ cô nói đúng một phần. Tôi quen với việc tự mình xử lý mọi thứ, từ nhỏ đã vậy. Trong gia đình tôi, thể hiện sự yếu đuối, cần đến sự giúp đỡ của người khác, đồng nghĩa với việc trao cho đối thủ một điểm yếu để tấn công. Tôi không biết cách nào khác để bảo vệ những người tôi quan tâm, ngoài việc tự mình gánh hết mọi rủi ro.”

Câu nói ấy khiến tôi khựng lại. Đó là lần đầu tiên, Chu Nghiễn Bạch thừa nhận, dù chỉ một cách gián tiếp, rằng tôi là người anh quan tâm, không đơn thuần là một nghĩa vụ hay một thỏa thuận đã ký kết. Nhưng ngay sau khoảnh khắc mềm lòng ấy, tôi lại cảm thấy giận dữ hơn bao giờ hết. “Vậy thì anh đang lặp lại đúng sai lầm mà cha mẹ anh từng gây ra cho anh. Bà cụ họ Chu coi tôi như một cái tử cung, một công cụ. Anh giờ đây coi tôi như một thứ cần được bảo vệ trong vòng an toàn, không cho tham gia vào bất cứ quyết định nào có tính rủi ro. Cả hai cách đó, đều không xem tôi là một con người có quyền tự quyết định số phận của chính mình và con mình.” Đầu dây bên kia im bặt, tôi nghe rõ hơi thở anh nặng nề hơn hẳn. “Tôi xin lỗi,” cuối cùng anh nói, giọng khàn đi. “Tôi không biết cách nào khác.” “Vậy thì học cách khác đi,” tôi đáp, kiên quyết. “Bắt đầu bằng việc nói cho tôi biết toàn bộ kế hoạch của anh, không giấu giếm bất cứ điều gì, kể cả những phần có thể khiến tôi sợ hãi. Tôi đã sống sót qua ba năm ở biệt thự của anh, đã một mình đối mặt với một vụ bắt cóc hụt, tôi đủ mạnh mẽ để nghe sự thật, dù nó tồi tệ đến đâu.”

Chu Nghiễn Bạch im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ lại một lần nữa né tránh câu hỏi. Nhưng cuối cùng, anh bắt đầu kể, chậm rãi và dè dặt, về việc anh phát hiện Chu Nghiễn Thành thuê công ty điều tra tư nhân cách đây bốn tháng, về những cuộc họp kín giữa Chu Nghiễn Thành và một số cổ đông lớn, về áp lực từ phía gia tộc Tống mà giờ đây tôi đã biết một phần qua lời kể của Tống Tri Ý. Anh kể về đêm anh nhận được báo cáo đầu tiên, xác nhận Chu Nghiễn Thành đã biết về sự tồn tại của Bối Bối và Niệm Niệm, và về quyết định trong đêm đó, anh đã lập tức tìm cách đưa tôi và hai con ra khỏi mọi hồ sơ chính thức của gia tộc, bằng cách duy nhất có thể thực hiện nhanh nhất: một cuộc chia tay dứt khoát, một khoản tiền đủ lớn để tôi rời đi ngay lập tức, không chần chừ, không nghi ngờ, và một bản thỏa thuận bảo mật xóa bỏ mọi dấu vết liên hệ chính thức giữa chúng tôi trên giấy tờ. Anh nói, giọng nghẹn lại ở cuối câu. “Tôi không có thời gian giải thích, và tôi cũng sợ, nếu cô biết sự thật, cô sẽ không đủ can đảm rời đi nhanh như vậy. Tôi cần cô đi thật xa, thật nhanh, trước khi Chu Nghiễn Thành kịp ra tay trước.”

Tôi ngồi lặng người, nghe từng lời anh nói, cảm giác như một mảnh ghép lớn cuối cùng đã được đặt vào đúng chỗ của nó, dù bức tranh tổng thể vẫn còn nhiều khoảng trống chưa được lấp đầy. Mười tỷ đó, hóa ra không phải phí chia tay, không phải một cách để anh rũ bỏ trách nhiệm, mà là một lớp áo giáp anh cố gắng khoác lên người tôi và hai con trong khoảng thời gian ngắn ngủi nhất có thể. Nhưng dù hiểu được lý do, tôi vẫn không thể dễ dàng tha thứ cho cách anh đã chọn để thực hiện điều đó, cách anh đẩy tôi ra đi trong đau đớn và tủi nhục, mà không một lời giải thích, để rồi ba năm sau, tôi mới được biết sự thật qua một cuộc điện thoại giữa đêm khuya. “Vậy còn phần còn lại?” Tôi hỏi, giọng đã bình tĩnh trở lại nhưng vẫn còn nguyên vẹn sự tổn thương. “Vì sao anh đập phá phòng làm việc sau khi tôi rời đi? Vì sao suốt ba năm chung sống, anh chưa từng một lần nói với tôi những điều anh vừa nói hôm nay?” Đầu dây bên kia lại im lặng, và lần này, sự im lặng ấy kéo dài đến mức tôi biết, đó không phải câu hỏi anh có thể trả lời qua điện thoại, mà là một điều cần được nói ra khi đối diện trực tiếp, mặt đối mặt, không còn khoảng cách nào của màn hình hay khoảng cách địa lý ngăn trở.

“Chuyện đó,” anh nói, giọng nghẹn lại, “để sau khi mọi việc ổn thỏa, tôi sẽ đích thân đến Tam Á nói cho cô nghe toàn bộ. Bây giờ, tôi chỉ có thể nói, hôm đó, khi nhận được tin cô đã ký thỏa thuận và rời đi, tôi có một cảm giác giống như vừa tự tay đẩy đi thứ quý giá nhất mình từng có, mà không có cách nào giữ lại, không có cách nào giải thích, chỉ có thể đứng nhìn nó vụt mất, biết rằng đó là lựa chọn duy nhất để bảo vệ cô.” Tôi im lặng, nước mắt bất giác dâng lên khóe mắt, dù tôi đã cố kìm nén cảm xúc suốt cuộc trò chuyện. Có lẽ, đây là lần đầu tiên, sau bốn năm quen biết, tôi nghe được một điều gì đó gần với sự chân thành thực sự từ người đàn ông này, không phải những con số, những điều khoản, những lời mặc cả lạnh lùng, mà là một cảm xúc thật, dù muộn màng, dù vẫn còn dang dở. “Tôi cần thời gian để suy nghĩ về tất cả những gì anh vừa nói,” tôi đáp, giọng đã dịu lại phần nào nhưng vẫn giữ khoảng cách cần thiết. “Nhưng tôi sẽ đợi anh đến Tam Á, để nghe phần còn lại.” Trước khi cúp máy, anh còn nói thêm một câu, rất khẽ, như thể sợ chính mình sẽ hối hận nếu nói to hơn. “Cảm ơn cô, vì đã không bỏ cuộc, dù tôi chưa từng xứng đáng với sự kiên nhẫn đó.” Tôi ngồi lặng người rất lâu sau khi cuộc gọi kết thúc, lòng ngổn ngang giữa nỗi đau cũ và một tia hy vọng mong manh mới nhen lên, không biết nên tin tưởng đến đâu, nhưng ít nhất, lần đầu tiên sau ba năm, tôi cảm thấy mình không còn hoàn toàn bị bỏ lại trong bóng tối nữa. Tôi đặt điện thoại xuống bàn, bước ra ban công nhìn biển đêm tĩnh lặng, hít một hơi thật sâu, tự nhủ dù cuộc gặp sắp tới với Chu Nghiễn Bạch có mang đến điều gì, tôi cũng sẽ đối diện với nó bằng chính con người mạnh mẽ mà tôi đã dày công xây dựng lại trong suốt những tháng ngày qua, không còn là cô gái hai mươi hai tuổi nghèo khó, run rẩy ký vào một bản thỏa thuận định đoạt cả cuộc đời mình chỉ vì không còn lựa chọn nào khác.

Đã sao chép liên kết chương