Cỗ Máy Của Những Giấc Mơ
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Cỗ Máy Của Những Giấc Mơ

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

"Thầy vừa nhận được lời mời từ trường Nguyễn Huệ," thầy Vinh thông báo trong buổi họp đầu tuần, tay cầm một tờ giấy in email vừa nhận được. "Họ tổ chức một buổi giao lưu thử nghiệm robot giữa các trường trong khu vực, trước khi vòng loại chính thức diễn ra hai tuần nữa. Đây là cơ hội tốt để các em thấy robot của mình so với đối thủ như thế nào, đồng thời học hỏi thêm kinh nghiệm."

"Trường Nguyễn Huệ á?" Tấn Phát nhướng mày. "Đội đó năm ngoái vào tận chung kết khu vực đấy thầy. Nghe nói đội trưởng của họ là một 'huyền thoại' trong giới Robotics học đường luôn."

"Trịnh Bảo Long," thầy Vinh gật đầu xác nhận. "Thầy có quen biết giáo viên cố vấn bên đó. Cậu ấy đúng là một tài năng đáng nể, nhưng cũng là một người rất fair-play, không phải kiểu ưa dùng thủ đoạn để giành chiến thắng. Các em sẽ có nhiều điều để học hỏi từ buổi giao lưu này."

Bảo Châu liếc nhìn Hoàng Nam, nhận thấy vẻ mặt cậu thoáng chút căng thẳng khi nghe đến tên đối thủ được đánh giá cao như vậy, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc, gật đầu đồng ý tham gia buổi giao lưu.

Sáng thứ Bảy tuần đó, cả đội Robotics trường Lê Quý Đôn di chuyển bằng xe buýt của trường đến hội trường thể thao của trường Nguyễn Huệ, nơi đã được bố trí thành một sân thử nghiệm tạm thời với đầy đủ chướng ngại vật mô phỏng theo đúng quy chuẩn của vòng loại khu vực sắp tới. Không khí tại đó nhộn nhịp hơn Bảo Châu tưởng tượng, với gần sáu đội robot đến từ các trường khác nhau trong khu vực, mỗi đội đều mang theo robot của mình để thử nghiệm và giao lưu.

"Chào các bạn trường Lê Quý Đôn!" một giọng nói vang lên, tự tin và thân thiện, khi cả đội vừa bước vào hội trường. Một chàng trai cao lớn, dáng vẻ thể thao, nụ cười rạng rỡ tiến đến bắt tay từng thành viên trong đội. "Mình là Bảo Long, đội trưởng đội Robotics trường Nguyễn Huệ. Rất vui được gặp các bạn."

"Chào cậu, mình là Hoàng Nam," Hoàng Nam đáp, bắt tay đối phương với thái độ lịch sự nhưng có phần dè dặt, khác hẳn sự cởi mở tự nhiên của Bảo Long.

"À, Đinh Hoàng Nam," Bảo Long gật gù, ánh mắt lấp lánh vẻ hào hứng thật sự. "Mình có theo dõi thành tích của cậu từ hồi lớp Mười đấy. Cậu là một trong số ít người khiến mình phải thật sự cố gắng hết sức mỗi khi thi đấu chung bảng."

Lời khen chân thành ấy dường như khiến Hoàng Nam bất ngờ, sự dè dặt ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một nụ cười nhẹ hiếm hoi. "Mình cũng nghe nhiều về đội của cậu," cậu đáp. "Vào chung kết khu vực năm ngoái, đúng không?"

"Đúng vậy, tiếc là thua sát nút ở vòng chung kết toàn quốc," Bảo Long nhún vai, không hề tỏ ra buồn bã về thất bại đó. "Nhưng năm nay tụi mình đã cải tiến nhiều rồi. Chờ xem thử nghiệm hôm nay thế nào đã."

Ánh mắt Bảo Long lướt qua từng thành viên trong đội Lê Quý Đôn, rồi dừng lại ở Bảo Châu, người đang đứng hơi lùi về phía sau, tò mò quan sát không khí giao lưu sôi nổi xung quanh.

"Còn bạn này thì mình chưa từng gặp," cậu nói, tiến đến gần hơn, nụ cười ấm áp và ga-lăng hiện rõ. "Mình là Bảo Long. Bạn phụ trách phần nào trong đội vậy?"

"Mình là Bảo Châu, phụ trách thiết kế tổng thể và trải nghiệm hình ảnh," cô đáp, bắt tay đối phương, hơi ngạc nhiên trước sự thân thiện tự nhiên của cậu.

"Ồ, thiết kế à?" Bảo Long nhướng mày, ánh mắt sáng lên vẻ thích thú. "Bảo sao con robot của các bạn nhìn đẹp mắt hơn hẳn so với những gì mình từng thấy các đội khác mang đến. Đội mình toàn con trai, thiết kế robot chỉ đơn thuần là 'miễn sao chạy được' thôi, nhìn có phần thô kệch. Có khi mình phải xin thỉnh giáo bạn vài bí quyết mới được."

"Mình sẵn lòng chia sẻ vài mẹo nhỏ," Bảo Châu cười đáp lại, cảm thấy thoải mái trước thái độ cởi mở, không hề có chút ganh đua khó chịu nào từ đối phương.

Từ phía sau, Bảo Châu để ý thấy Hoàng Nam đang quan sát cuộc trò chuyện với vẻ mặt khó đoán, không hẳn là khó chịu, nhưng cũng không giấu được một chút gì đó giống như sự cảnh giác. Cô mỉm cười thầm trong lòng trước biểu cảm hiếm thấy ấy, nhưng không có thời gian suy nghĩ thêm vì buổi thử nghiệm chung đã bắt đầu.

Suốt buổi sáng hôm đó, các đội lần lượt cho robot của mình chạy thử qua từng chướng ngại vật, quan sát và học hỏi lẫn nhau trong không khí thân thiện, không hề có sự ganh đua gay gắt như Bảo Châu từng lo ngại. Khi đến lượt robot của đội Lê Quý Đôn thử thách đoạn dốc nghiêng — chướng ngại vật mà cả đội đã dày công giải quyết vấn đề trọng tâm trước đó — con robot với lớp vỏ xanh navy phối bạc lướt qua một cách mượt mà, nhận được tràng vỗ tay tán thưởng từ các đội bạn xung quanh.

"Ấn tượng đấy," Bảo Long nhận xét, tiến đến gần Hoàng Nam sau khi robot hoàn thành thử thách. "Cách các bạn giải quyết vấn đề leo dốc thông minh hơn nhiều so với cách đội mình đang làm. Tụi mình vẫn đang loay hoay tăng công suất động cơ mà chưa nghĩ đến chuyện điều chỉnh trọng tâm."

"Đó là nhờ ý tưởng của Bảo Châu," Hoàng Nam nói, không chút ngần ngại nhường công lao, ánh mắt hướng về phía cô với vẻ tự hào rõ rệt. "Cô ấy nhìn vấn đề từ góc độ thẩm mỹ và cân bằng thị giác, hóa ra lại trùng khớp với nguyên lý vật lý cần thiết."

"Thú vị thật," Bảo Long gật gù, nhìn Bảo Châu với ánh mắt khâm phục chân thành. "Có lẽ đó là điều làm nên khác biệt giữa một đội chỉ giỏi kỹ thuật và một đội thật sự xuất sắc — biết kết hợp nhiều góc nhìn khác nhau."

Buổi giao lưu kết thúc vào đầu giờ chiều với một trận thử nghiệm giao hữu ngắn giữa đội Lê Quý Đôn và đội Nguyễn Huệ, không tính điểm chính thức, chỉ đơn thuần để cả hai đội cọ xát và rút kinh nghiệm. Trận đấu diễn ra kịch tính, với robot của cả hai đội đều thể hiện xuất sắc, khiến khán giả xung quanh reo hò cổ vũ nhiệt tình. Cuối cùng, đội Nguyễn Huệ giành chiến thắng sát nút nhờ tốc độ nhỉnh hơn đôi chút, nhưng không khí sau trận đấu vẫn vui vẻ, không hề có sự cay cú thường thấy trong các cuộc thi đấu căng thẳng.

"Trận đấu hay lắm," Bảo Long nói, đến bắt tay Hoàng Nam sau khi trận đấu kết thúc. "Hẹn gặp lại ở vòng loại khu vực chính thức nhé. Lúc đó chắc sẽ không dễ thắng tụi mình như hôm nay đâu."

"Chờ xem," Hoàng Nam đáp, nụ cười tự tin hiếm hoi hiện lên trên môi, một sự tự tin mà Bảo Châu nhận ra đã trở lại rõ rệt hơn nhiều so với những tuần căng thẳng vừa qua.

Trên đường về, ngồi trên xe buýt của trường, Bảo Châu nhìn ra cửa sổ, ngẫm nghĩ về buổi giao lưu đầy ý nghĩa vừa qua. Cô nhận ra sự cạnh tranh trong thế giới Robotics học đường không nhất thiết phải mang màu sắc thù địch như cô từng tưởng tượng — Bảo Long, dù là đối thủ đáng gờm, vẫn thể hiện sự tôn trọng và tinh thần học hỏi chân thành, một điều khiến cô thêm yêu mến bộ môn này hơn.

"Còn đúng hai tuần nữa thôi," Hoàng Nam nói, ngồi xuống cạnh cô trên xe buýt, giọng vừa có chút lo lắng vừa pha lẫn sự háo hức. "Vòng loại khu vực chính thức."

"Tụi mình đã sẵn sàng chưa nhỉ?" Bảo Châu hỏi, dù trong lòng cô tin rằng câu trả lời là có.

"Chưa hoàn toàn hoàn hảo," Hoàng Nam thừa nhận, "nhưng mình nghĩ đây là phiên bản tốt nhất mà đội mình từng có được, kể cả so với năm ngoái. Và phần lớn là nhờ có em."

Bảo Châu quay sang nhìn cậu, bắt gặp ánh mắt chân thành ấy đang dõi theo mình, và trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng động cơ xe buýt rì rầm và ánh nắng chiều len qua khung cửa sổ, cô cảm thấy một niềm tin vững chắc rằng bất kể kết quả vòng loại sắp tới ra sao, hành trình mà cô đã đi cùng đội Robotics này, cùng con người đang ngồi cạnh cô đây, đã là một điều gì đó đáng giá hơn bất kỳ tấm huy chương nào.

Phía sau hai người, Tấn Phát ngồi cạnh Đức, cố tình hạ giọng thì thầm nhưng vẫn đủ to để cả hai nghe thấy. "Cậu để ý thấy không, cái tay Bảo Long đó nhìn Bảo Châu kiểu gì ấy," cậu trêu, chọc chọc vào vai Đức. "Nếu Hoàng Nam không nhanh chân thì coi chừng bị giật mất bạn thiết kế đấy."

"Tấn Phát, im đi," Hoàng Nam quay đầu lại gằn giọng, tai đã bắt đầu ửng đỏ, khiến Bảo Châu phải cắn môi để không bật cười thành tiếng.

"Có gì đâu mà phải nổi nóng thế," Tấn Phát nhún vai, cười khoái chí, rõ ràng đã đạt được mục đích trêu chọc của mình. "Trừ khi cậu thật sự có gì phải lo lắng."

Hoàng Nam không đáp lại, chỉ quay mặt ra cửa sổ, nhưng Bảo Châu vẫn có thể thấy rõ vành tai cậu vẫn còn ửng hồng, và trong lòng cô, một niềm vui nhỏ nhoi, ấm áp lặng lẽ dâng lên trước phản ứng ấy. Cô nhìn ra ngoài cửa kính, ngắm những hàng cây ven đường lướt qua trong ánh nắng chiều nhạt dần, lòng vừa háo hức vừa hồi hộp nghĩ về hai tuần sắp tới — không chỉ là vòng loại khu vực đang đến gần, mà còn là những điều mong manh, chưa được gọi tên rõ ràng, đang lặng lẽ nảy nở giữa cô và người đồng đội ngồi ngay bên cạnh.

Đã sao chép liên kết chương