Chương 22
Chương 22 — Cỗ Máy Của Những Giấc Mơ
Trong lúc cả đội miệt mài gia công trục xoay mới cho cánh tay robot, Hoàng Nam vẫn phải đối mặt với một thử thách khác không kém phần khó khăn — cuộc trò chuyện với ba mẹ mà cậu đã trì hoãn quá lâu. Tối hôm đó, khi cả nhóm tạm nghỉ để ăn uống trước khi tiếp tục làm việc đến khuya, Bảo Châu kéo cậu ra góc hành lang vắng người, tay cầm theo hai hộp sữa đậu nành.
"Cậu định khi nào sẽ nói chuyện với ba mẹ?" cô hỏi, đưa cho cậu một hộp sữa.
"Mình chưa biết," Hoàng Nam thú nhận, cầm hộp sữa nhưng không mở ra uống, chỉ xoay xoay nó trong tay như một thói quen để giảm bớt căng thẳng. "Mỗi lần nghĩ đến việc phải nói ra tất cả, mình lại cảm thấy đầu óc trống rỗng, không biết bắt đầu từ đâu."
"Vậy thì hãy để em giúp cậu chuẩn bị," Bảo Châu đề nghị, mắt sáng lên với một ý tưởng. "Mình cùng nhau tập dượt trước đi, giống như cách tụi mình vẫn luyện tập phần thuyết trình kỹ thuật cho ban giám khảo vậy."
Hoàng Nam nhìn cô, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi trước sự sáng tạo bất ngờ ấy. "Em nghĩ điều đó sẽ có ích thật à?"
"Không thử thì sao biết được," cô đáp, kéo cậu ngồi xuống bậc thềm quen thuộc, nơi từng chứng kiến biết bao cuộc trò chuyện quan trọng giữa hai người suốt cả năm học. "Cứ giả vờ em là mẹ cậu đi. Nói cho em nghe những gì cậu thật sự muốn nói."
Hoàng Nam do dự một lúc, rồi hít một hơi thật sâu, cố gắng nhập vai vào tình huống giả định. "Mẹ," cậu bắt đầu, giọng ngập ngừng, "con biết mẹ và ba đã hy sinh rất nhiều để nuôi dạy con, và con biết ngành Y là một truyền thống quý giá của gia đình mình..."
"Dừng lại," Bảo Châu ngắt lời, lắc đầu. "Cậu đang xin lỗi trước khi thậm chí còn chưa nói ra điều mình thật sự muốn. Đừng bắt đầu bằng sự phòng thủ. Hãy bắt đầu bằng chính cảm xúc thật của cậu."
Hoàng Nam khựng lại, suy nghĩ một lúc trước khi thử lại. "Mẹ, con yêu robot," cậu nói, giọng vẫn còn run nhưng đã chân thật hơn nhiều. "Không phải theo kiểu một sở thích nhất thời. Mỗi lần con đứng trong xưởng chế tạo, nhìn một ý tưởng dần biến thành hiện thực qua từng con ốc vít, con cảm thấy mình thật sự sống, thật sự là chính mình, theo cách mà con chưa từng cảm nhận được ở bất kỳ nơi nào khác."
"Tốt hơn nhiều rồi đấy," Bảo Châu khích lệ, mỉm cười. "Tiếp tục đi."
"Con biết mẹ lo lắng cho tương lai của con," Hoàng Nam tiếp tục, giọng ngày càng vững vàng hơn khi những lời nói bắt đầu tuôn chảy tự nhiên từ trái tim thay vì được gọt giũa cẩn thận trong đầu. "Nhưng con không muốn sống một cuộc đời được người khác lựa chọn sẵn cho mình, dù đó là ba mẹ, những người con yêu thương nhất. Con muốn được thử, được theo đuổi con đường Kỹ thuật Cơ khí, được xây dựng sự nghiệp từ chính đam mê của mình. Nếu con thất bại, ít nhất con sẽ biết đó là thất bại của chính con, không phải sự tiếc nuối vì chưa bao giờ dám thử."
Giọng cậu nghẹn lại ở câu cuối cùng, và Bảo Châu nhận ra đôi mắt Hoàng Nam đã ngân ngấn nước, dù cậu cố gắng chớp mắt che giấu. Cô đặt tay lên vai cậu, một cử chỉ an ủi nhẹ nhàng.
"Đó chính xác là những gì cậu cần nói," cô nói khẽ. "Không cần phải hoàn hảo, không cần phải có sẵn mọi câu trả lời cho mọi câu hỏi ba mẹ cậu có thể đặt ra. Chỉ cần chân thật thôi."
"Nhỡ ba mẹ mình vẫn không chịu lắng nghe thì sao?" Hoàng Nam hỏi, nỗi sợ hãi quen thuộc lại hiện lên trong giọng nói.
"Thì ít nhất cậu đã cố gắng," Bảo Châu đáp. "Và em nghĩ, đôi khi người ta cần nghe điều gì đó thật lòng, thật sâu sắc, trước khi họ sẵn sàng thay đổi cách nhìn nhận. Có thể ba mẹ cậu sẽ không đồng ý ngay lập tức, nhưng ít nhất, họ sẽ biết rõ con trai mình thật sự là ai, thật sự muốn gì, thay vì tiếp tục sống trong ảo tưởng về một Hoàng Nam mà họ tự vẽ ra trong đầu."
Hoàng Nam im lặng một lúc, ngẫm nghĩ về những lời cô vừa nói. "Em biết không," cậu nói cuối cùng, giọng đầy cảm kích, "mình nghĩ nếu không có em, mình sẽ không bao giờ đủ can đảm để nghĩ đến việc nói chuyện thẳng thắn với ba mẹ như vậy. Mình sẽ cứ tiếp tục né tránh, tiếp tục để mọi thứ âm ỉ cho đến khi nó bùng nổ theo cách tồi tệ nhất."
"Cậu mạnh mẽ hơn cậu nghĩ nhiều," Bảo Châu nói, mỉm cười nhìn cậu dưới ánh đèn hành lang mờ nhạt. "Em chỉ đơn giản là người đứng bên cạnh, nhắc cậu nhớ về điều đó thôi."
Họ ngồi đó thêm một lúc, không nói gì thêm, chỉ đơn giản tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi giữa những ngày đầy biến động vừa qua. Cuối cùng, Hoàng Nam lấy điện thoại ra, nhìn màn hình một lúc lâu trước khi quyết định.
"Mình sẽ gọi cho mẹ ngay bây giờ," cậu nói, giọng có chút run nhưng đầy quyết tâm. "Không phải để nói hết mọi chuyện qua điện thoại, chỉ là để xin một cuộc hẹn nói chuyện nghiêm túc, mặt đối mặt, ngay cuối tuần này, trước khi cả đội lên đường thi chung kết toàn quốc."
"Em sẽ ở đây," Bảo Châu nói, nắm chặt tay cậu một lần nữa như một sự động viên thầm lặng.
Cuộc gọi diễn ra ngắn gọn, Bảo Châu chỉ nghe được một phía cuộc trò chuyện, nhưng cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong giọng nói của Hoàng Nam dần dịu xuống khi cuộc gọi tiến triển. Khi cúp máy, cậu thở ra một hơi dài, như thể vừa trút bỏ được một phần gánh nặng đã đè nén suốt nhiều tuần qua.
"Mẹ đồng ý rồi," cậu nói, giọng vẫn còn chút bàng hoàng. "Chủ Nhật này, trước khi cả đội lên đường, cả nhà sẽ ngồi lại nói chuyện nghiêm túc."
"Thấy chưa," Bảo Châu nói, mỉm cười rạng rỡ. "Bước đầu tiên luôn là bước khó nhất mà."
Hoàng Nam nhìn cô, ánh mắt tràn ngập một sự trân trọng sâu sắc mà không lời nào có thể diễn tả trọn vẹn. "Cảm ơn em," cậu nói khẽ, rồi không kìm được, cậu đưa tay khẽ chạm vào má cô, một cử chỉ dịu dàng, ngập ngừng nhưng chân thành đến mức khiến tim Bảo Châu đập rộn lên một nhịp điệu hoàn toàn mới. "Vì tất cả mọi thứ."
Khoảnh khắc ấy, ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa, bị cắt ngang bởi tiếng gọi của Tấn Phát từ trong xưởng, thông báo trục xoay mới đã hoàn thành và sẵn sàng để lắp ráp thử nghiệm. Cả hai đứng dậy, không ai nói thêm gì về khoảnh khắc vừa rồi, nhưng trong lòng cả Bảo Châu và Hoàng Nam, một điều gì đó đã âm thầm thay đổi, chắc chắn và ấm áp hơn bao giờ hết, khi họ cùng nhau bước trở lại xưởng chế tạo để tiếp tục cuộc chiến đấu với thời gian, giờ đây không còn là hai người mang gánh nặng riêng lẻ, mà là hai người đồng hành thật sự, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách phía trước cùng nhau.
Suốt quãng đường trở lại xưởng, Bảo Châu không kìm được liếc nhìn Hoàng Nam từ khóe mắt, nhận thấy dáng vẻ cậu đã khác hẳn so với người con trai u ám, mệt mỏi của vài ngày trước — vai thẳng hơn, bước chân vững vàng hơn, như thể việc dám nói ra sự thật, dù chỉ là bước đầu tiên nhỏ bé, đã trả lại cho cậu một phần sức mạnh mà cậu đã đánh mất trong suốt những tuần chìm đắm trong nỗi sợ hãi và im lặng.
Khi bước vào xưởng, cả đội đã tập trung quanh bàn làm việc, nơi trục xoay mới, được gia công tỉ mỉ từ hợp kim nhẹ theo gợi ý của Bảo Châu, đang chờ được lắp vào cánh tay robot. Đức lau mồ hôi trên trán, nở nụ cười mệt mỏi nhưng đầy tự hào. "Xong rồi đấy, giờ chỉ còn chờ lắp ráp và thử nghiệm thôi."
"Vậy thì bắt tay vào làm ngay thôi," Hoàng Nam nói, giọng tràn đầy năng lượng mới, cởi áo khoác đồng phục vắt lên ghế, xắn tay áo sẵn sàng lao vào công việc. "Đêm nay, tụi mình sẽ hoàn thành việc lắp ráp trước khi ai về nhà."
Cả nhóm reo hò đồng tình, và trong không khí hối hả nhưng ấm áp của đêm hôm đó, Bảo Châu cảm nhận rõ ràng một sự chuyển mình quan trọng đang diễn ra — không chỉ nơi con robot đang dần được ráp lại từ những mảnh vỡ, mà còn nơi cả đội, nơi mối quan hệ giữa cô và Hoàng Nam, tất cả đều đang được xây dựng lại, vững chắc hơn, chân thành hơn bao giờ hết.
Gần mười giờ đêm, khi trục xoay mới đã được lắp ráp hoàn chỉnh và cánh tay robot bắt đầu chuyển động trở lại êm ái dưới bàn tay điều khiển thận trọng của Tấn Phát, cả đội đứng lặng người quan sát, không ai dám thở mạnh cho đến khi robot hoàn thành trọn vẹn thao tác xếp chồng ba khối vật thể mà không gặp bất kỳ trục trặc nào.
"Được rồi!" Đức hét lên, đấm tay vào không khí ăn mừng, và cả nhóm lại một lần nữa ôm chầm lấy nhau, tiếng cười xen lẫn những giọt nước mắt mệt mỏi nhưng hạnh phúc sau một ngày dài đầy thử thách.
Thầy Vinh, đứng nhìn cảnh tượng ấy từ góc phòng, không giấu được nụ cười ấm áp. "Còn hai ngày nữa để hoàn thiện các chi tiết cuối cùng và thử nghiệm lại nhiều lần," ông nhắc nhở, dù giọng điệu không còn nặng nề lo lắng như trước. "Nhưng thầy tin, với tinh thần này, các em sẽ làm được."
Khi cả đội cuối cùng cũng ra về đêm hôm đó, mệt lử nhưng lòng tràn đầy hy vọng, Bảo Châu đạp xe về nhà dưới bầu trời đã quang mây sau cơn mưa chiều, những vì sao hiếm hoi lấp lánh trở lại, như một lời hứa hẹn thầm lặng rằng những điều tốt đẹp nhất vẫn còn ở phía trước, miễn là họ đủ can đảm để tiếp tục bước tới cùng nhau.