Chương 30
Chương 30 — Cỗ Máy Của Những Giấc Mơ
Một năm sau, vào một buổi chiều thứ Bảy đầy nắng cuối tháng Chín, Bảo Châu đạp xe qua cổng trường THPT Lê Quý Đôn, cảm giác thân thuộc dâng lên trong lòng dù cô đã không còn là học sinh của trường nữa. Năm nhất đại học ngành Thiết kế Công nghiệp đã mang đến cho cô biết bao trải nghiệm mới mẻ — những buổi học vẽ kỹ thuật, những dự án nhóm đầu tiên, cả những đêm thức trắng chạy deadline không khác gì những đêm diễn tập xuyên đêm ngày xưa. Nhưng mỗi khi có dịp, cô vẫn luôn tìm cách quay trở lại nơi này, nơi mọi thứ đã bắt đầu.
Xưởng chế tạo của CLB Robotics giờ đây đã khác đi ít nhiều — nhờ khoản đầu tư từ ban giám hiệu sau thành tích năm ngoái, không gian đã được mở rộng thêm, trang bị thêm nhiều máy móc hiện đại mà thế hệ của Bảo Châu chỉ có thể mơ ước. Nhưng góc bàn quen thuộc nơi cô từng ngồi phác thảo những bản vẽ đầu tiên vẫn được giữ nguyên vẹn, giờ đây có một tấm biển nhỏ ghi dòng chữ: "Góc làm việc của người sáng lập mảng Thiết kế — Vũ Bảo Châu, khóa 2025-2026."
"Chị Bảo Châu!" một giọng nói trẻ trung, đầy hào hứng vang lên khi cô bước vào xưởng. Một cô bé học sinh lớp Mười, tay lấm lem sơn, chạy đến chào đón cô với ánh mắt ngưỡng mộ không giấu giếm. "Chị đến đúng lúc quá! Bọn em đang gặp khó khăn với thiết kế lớp vỏ cho robot năm nay, chị có thể xem giúp bọn em được không ạ?"
Bảo Châu mỉm cười, đặt cặp sách xuống, cảm giác như đang được sống lại chính khoảnh khắc cô từng đứng ở vị trí ấy, bối rối và tự ti trước những kiến thức kỹ thuật xa lạ. "Được chứ," cô đáp, ngồi xuống bên cạnh cô bé, xem xét bản phác thảo còn dang dở. "Em cho chị xem thử những gì em đã làm được nào."
Trong lúc Bảo Châu hướng dẫn tận tình cho thế hệ đàn em, Hoàng Nam bước vào xưởng, tay xách theo một túi bánh ngọt mua từ tiệm quen thuộc gần trường đại học của cả hai. Cậu giờ đây cao lớn hơn, chững chạc hơn, nhưng nụ cười khi nhìn thấy Bảo Châu đang say sưa giảng giải cho các em nhỏ vẫn ấm áp, dịu dàng như những ngày đầu tiên hai người quen biết nhau.
"Chào mọi người," cậu lên tiếng, thu hút sự chú ý của cả nhóm học sinh đang tụ tập quanh bàn Bảo Châu. "Tiến độ hôm nay thế nào rồi?"
"Anh Hoàng Nam!" một cậu học sinh khác, giờ đã là chủ nhiệm CLB kế nhiệm sau khi Tấn Phát và Đức cũng tốt nghiệp, chạy đến chào hỏi đầy hào hứng. "Bọn em đang gặp vấn đề với hệ thống cân bằng trọng tâm, anh có thể xem giúp em không ạ?"
Hoàng Nam gật đầu, đặt túi bánh xuống bàn, sải bước đến khu vực lắp ráp với sự tự tin quen thuộc mà chỉ có thêm phần trưởng thành, chín chắn hơn sau một năm học đại học ngành Kỹ thuật Y sinh — nơi cậu đang được tiếp xúc với những công nghệ tiên tiến kết hợp giữa robot học và y tế, đúng như những gì ba cậu từng gợi ý trong bữa cơm gia đình năm nào.
Buổi chiều trôi qua trong không khí quen thuộc, ấm áp — tiếng máy khoan, tiếng bàn luận sôi nổi của các thành viên mới, mùi nhựa cháy hòa lẫn mùi sơn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng thân thuộc mà cả Bảo Châu và Hoàng Nam đều nhận ra mình nhớ nhung suốt cả năm học đại học bận rộn vừa qua.
Không lâu sau, Tấn Phát và Đức cũng ghé qua, cả hai vừa kết thúc buổi học sáng ở trường đại học và tranh thủ đến thăm CLB như đã hẹn từ trước. Tấn Phát, giờ đây đang theo học ngành Khoa học Máy tính, không giấu được sự phấn khích khi thấy đám học sinh khóa mới đang vật lộn với đoạn mã lập trình tương tự những gì cậu từng đối mặt năm nào.
"Để anh xem nào," cậu nói, kéo ghế ngồi xuống cạnh cậu chủ nhiệm CLB mới, ánh mắt sáng lên đầy hào hứng khi nhìn vào dòng lệnh trên màn hình. "Đúng là lỗi kinh điển, năm nào cũng có người mắc phải chỗ này."
Đức, nay đã vững vàng hơn hẳn trong ngành Kỹ thuật Cơ khí, cũng nhanh chóng bắt tay vào giúp đỡ nhóm phụ trách phần khung máy, chỉ ra vài mẹo nhỏ về cách gia cố kết cấu mà cậu học được từ những bài giảng đại học, kết hợp với kinh nghiệm thực chiến quý báu từ năm học trước.
Giữa buổi chiều, điện thoại Bảo Châu rung lên, một tin nhắn từ Thục Hiền, người giờ đây đang theo học ngành Ngôn ngữ Anh ở một trường khác nhưng vẫn giữ liên lạc thân thiết. "Cậu đang ở xưởng chế tạo cũ à? Nhớ chụp ảnh gửi tớ xem thử tụi nhỏ năm nay thế nào nhé. Với lại, cuối tuần rảnh không, tụi mình lâu rồi chưa đi ăn chè cùng nhau đấy."
Bảo Châu bật cười, gõ vội vài dòng hẹn gặp cuối tuần, lòng ấm áp trước tình bạn bền chặt vẫn luôn hiện diện dù mỗi người giờ đây đã rẽ sang những con đường khác nhau. Ngay sau đó, một tin nhắn khác xuất hiện, lần này từ Bảo Long, người đã trở thành một người bạn thân thiết qua nhiều lần chạm trán trên sân thi đấu năm ngoái, giờ đang theo học ngành Kỹ thuật Điện tử. "Nghe nói CLB Robotics Lê Quý Đôn năm nay có nhiều gương mặt mới triển vọng lắm. Hẹn gặp lại ở giải năm nay nhé, dù giờ tụi mình chỉ còn có thể đứng ngoài cổ vũ thôi."
"Có cảm giác như chưa từng rời đi vậy," Bảo Châu nói, khi cả hai ngồi nghỉ trên bậc thềm quen thuộc phía sau xưởng, nơi đã chứng kiến biết bao khoảnh khắc quan trọng trong suốt hành trình của họ, ngắm nhìn hoàng hôn đang dần buông xuống nhuộm cả bầu trời trong sắc cam ấm áp.
"Có lẽ vì nơi này đã trở thành một phần của tụi mình rồi," Hoàng Nam đáp, khoác tay qua vai cô, kéo cô lại gần hơn. "Dù tụi mình đi đâu, làm gì, có lẽ sẽ luôn có một phần trong mình thuộc về căn xưởng nhỏ bé này."
Bảo Châu tựa đầu vào vai cậu, nhìn ra sân trường nơi vài nhóm học sinh khác đang tụ tập trò chuyện, cười đùa dưới ánh hoàng hôn, cảm giác thời gian như đang lặp lại một vòng tuần hoàn ấm áp — thế hệ này nối tiếp thế hệ khác, mỗi người đều tìm thấy điều gì đó ý nghĩa của riêng mình trong không gian nhỏ bé này, giống như cách cô đã từng tìm thấy chính mình ở đây một năm về trước.
"Em vẫn còn giữ bản phác thảo đầu tiên không?" Hoàng Nam hỏi, nhớ lại trang giấy vẽ nguệch ngoạc hình dáng con chim ưng sải cánh mà Bảo Châu từng vẽ trong buổi chiều đầu tiên bước vào xưởng.
"Vẫn còn," cô đáp, mỉm cười. "Em giữ nó trong cuốn sổ phác thảo đầu tiên, cùng với tất cả những bản vẽ khác của con robot Dực. Có lẽ một ngày nào đó em sẽ đóng khung nó, treo lên tường phòng làm việc tương lai của mình."
"Đó sẽ là một khởi đầu đẹp cho sự nghiệp thiết kế của em," Hoàng Nam nói, siết chặt vai cô. "Từ một cô gái nghĩ mình không có chỗ đứng trong thế giới khoa học kỹ thuật, đến người đã truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ học sinh sau này dám tin vào giá trị độc đáo của bản thân."
Từ trong xưởng, tiếng cười nói rộn ràng của thế hệ CLB Robotics mới vọng ra, xen lẫn tiếng động cơ robot đang được thử nghiệm, một âm thanh quen thuộc đã trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa trong lòng cả hai. Con robot Dực, giờ đây được trưng bày trang trọng trong một tủ kính ở góc xưởng như một biểu tượng truyền cảm hứng cho các thế hệ sau, vẫn đứng đó lặng lẽ, đôi cánh cách điệu vẫn sải rộng như ngày nào, chứng kiến một vòng tuần hoàn mới của những giấc mơ đang được ươm mầm.
"Cảm ơn vì đã cùng em đi qua tất cả những điều này," Bảo Châu nói khẽ, ngước nhìn Hoàng Nam dưới ánh hoàng hôn đang nhuộm vàng cả bầu trời.
"Cảm ơn em vì đã bước vào cuộc đời mình," cậu đáp, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô, "dù ban đầu là hoàn toàn miễn cưỡng, bị ép buộc bởi một quy định mà cả hai chúng ta đều không ngờ lại có thể mang đến điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời mình."
Họ ngồi đó thật lâu, giữa ánh hoàng hôn ấm áp và tiếng ồn ào thân thương của xưởng chế tạo phía sau lưng, không cần nói thêm điều gì nữa. Bởi họ biết, dù tương lai phía trước còn nhiều điều chưa biết trước, còn nhiều thử thách mới đang chờ đợi trên con đường đại học và sự nghiệp sắp tới, họ sẽ luôn có nhau, và luôn có nơi chốn nhỏ bé này — nơi những giấc mơ tưởng chừng xa vời đã được trao cho một đôi cánh để bay lên, đúng như cái tên của cỗ máy đã gắn kết cả hai lại với nhau, và đúng như câu chuyện tình yêu đẹp đẽ mà họ đã cùng nhau viết nên, từng chút một, từ những buổi chiều miệt mài trong một xưởng chế tạo nhỏ bé cuối trường.
Khi bóng tối dần bao trùm sân trường và ánh đèn xưởng chế tạo bật sáng phía sau lưng họ, cô chủ nhiệm CLB mới ló đầu ra gọi với theo. "Anh chị ơi, tụi em thử chạy được rồi này, ra xem thử đi ạ!"
Bảo Châu và Hoàng Nam nhìn nhau, cùng bật cười trước sự nhiệt huyết quen thuộc ấy — thứ nhiệt huyết mà chính họ cũng từng mang trong lòng vào những buổi chiều xa xưa ấy — rồi nắm tay nhau đứng dậy, bước trở vào xưởng chế tạo sáng đèn, nơi một thế hệ mới đang tiếp tục viết nên những chương tiếp theo của câu chuyện về những cỗ máy, và về những giấc mơ, mà có lẽ, sẽ còn được kể lại mãi trong nhiều năm về sau.