Chương 25
Chương 25 — Cỗ Máy Của Những Giấc Mơ
Một ngày trước khi cả đội lên đường đến vòng chung kết toàn quốc, Bảo Châu nhắn tin hẹn Hoàng Nam đến xưởng chế tạo vào buổi chiều, viện cớ cần hoàn thiện một chi tiết nhỏ cuối cùng trên con robot trước khi đóng gói. Khi cậu đến, cô đã ngồi sẵn ở bàn làm việc quen thuộc, trước mặt là một miếng decal nhỏ được thiết kế tỉ mỉ, hình dáng một chú chim ưng cách điệu đang sải cánh, cùng dòng chữ nhỏ khắc bên dưới.
"Đây là gì vậy?" Hoàng Nam hỏi, tò mò nhìn miếng decal cô đang cẩn thận cắt tỉa từng đường viền.
"Chi tiết cuối cùng cho con robot," Bảo Châu đáp, không ngẩng đầu lên, tập trung vào công việc tỉ mỉ trước mắt. "Em nghĩ nó cần một cái tên chính thức, thay vì cứ gọi là 'robot của đội' mãi."
"Tên gì vậy?" Hoàng Nam hỏi, ngồi xuống cạnh cô, quan sát với vẻ hứng thú.
"Dực," Bảo Châu đáp, cuối cùng cũng hoàn thành việc cắt tỉa, giơ miếng decal lên cho cậu xem rõ hơn. "Nghĩa là đôi cánh. Em nghĩ cái tên này phù hợp, vì đó chính xác là những gì con robot này đại diện — một thứ gì đó vốn chỉ là khung sắt khô khan, giờ đã được trao cho một đôi cánh để bay lên, để trở thành một điều gì đó đẹp đẽ hơn chính bản thân những bộ phận cấu thành nên nó."
Hoàng Nam cầm miếng decal lên, ngắm nhìn kỹ lưỡng, một nụ cười ấm áp dần lan tỏa trên gương mặt cậu. "Dực," cậu lặp lại, như đang nếm thử âm thanh của cái tên ấy trên đầu lưỡi. "Mình thích cái tên này. Nó phù hợp hơn bất kỳ cái tên kỹ thuật khô khan nào mình từng nghĩ đến."
Cả hai cùng nhau dán miếng decal lên phần đầu robot, ngay dưới lớp kính chắn bảo vệ camera, một vị trí trang trọng nhưng không quá phô trương, đúng như tinh thần thiết kế mà Bảo Châu đã theo đuổi suốt cả năm học. Khi công việc hoàn thành, cả hai lùi lại một bước, cùng ngắm nhìn thành quả cuối cùng — con robot mang tên Dực, sẵn sàng cho trận chiến lớn nhất của cả hành trình.
"Chúng ta đã đi được một chặng đường dài," Hoàng Nam nói, giọng đầy cảm xúc khi nhìn con robot hoàn chỉnh trước mắt. "Từ một khung sắt trần trụi, đến..."
"Đến một thứ gì đó có linh hồn," Bảo Châu tiếp lời, mỉm cười nhìn cậu.
Xưởng chế tạo lúc này chỉ còn lại hai người, các thành viên khác đã về sớm để chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi ngày mai. Ánh nắng chiều muộn len qua khung cửa sổ, nhuộm cả không gian trong một sắc vàng ấm áp, tĩnh lặng.
"Bảo Châu," Hoàng Nam gọi tên cô, giọng bỗng trở nên nghiêm túc khác thường, khiến cô quay sang nhìn cậu với ánh mắt tò mò. "Mình nghĩ đã đến lúc hoàn thành câu chuyện dang dở từ đêm hôm trước rồi."
Tim Bảo Châu đập nhanh hơn, nhận ra khoảnh khắc mà cả hai đã ngầm chờ đợi cuối cùng cũng đến. "Em đang nghe," cô nói khẽ.
Hoàng Nam hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cô. "Từ ngày đầu tiên em bước vào xưởng chế tạo này, mình đã đối xử với em không công bằng, chỉ vì mình sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi việc để một người mới bước vào không gian mà mình đã xây dựng suốt bao năm. Nhưng em đã chứng minh cho mình thấy rằng, đôi khi những điều mình sợ hãi nhất lại chính là những điều mình cần nhất."
Cậu ngừng lại một chút, như đang tập hợp đủ can đảm để tiếp tục. "Em đã dạy mình cách nhìn thế giới qua một lăng kính khác — không chỉ là những con số, những công thức kỹ thuật khô khan, mà còn là vẻ đẹp, là cảm xúc ẩn chứa trong từng chi tiết nhỏ nhất. Em đã ở bên cạnh mình qua những lúc khó khăn nhất, đã kiên nhẫn chờ đợi khi mình cố gắng đẩy em ra xa, đã cho mình can đảm để đối mặt với chính gia đình mình. Và mình nhận ra, mình không chỉ biết ơn em vì tất cả những điều đó."
"Vậy còn vì điều gì nữa?" Bảo Châu hỏi, giọng run lên vì hồi hộp, dù trong lòng cô đã đoán được câu trả lời.
"Vì mình yêu em," Hoàng Nam nói, giọng chắc chắn, không còn chút do dự nào. "Không phải chỉ là sự biết ơn của một người đồng đội, mà là tình yêu thật sự, đã âm thầm lớn dần trong lòng mình từ rất lâu, có lẽ từ chính buổi chiều đầu tiên em ngồi phác thảo bên bàn làm việc, hỏi mình về hình dáng của con robot."
Nước mắt bất giác dâng lên nơi khóe mắt Bảo Châu, không phải vì buồn, mà vì một niềm hạnh phúc tràn ngập đến mức cô không thể kìm nén được. "Em cũng yêu cậu," cô đáp, giọng nghẹn ngào nhưng chân thành. "Em đã yêu cậu từ rất lâu rồi, chỉ là không dám chắc chắn gọi tên cảm giác ấy, sợ rằng mình chỉ đang tưởng tượng ra mọi thứ."
Hoàng Nam nhìn cô, ánh mắt tràn ngập một niềm hạnh phúc không thể diễn tả bằng lời, rồi từ từ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, xóa đi giọt nước mắt vừa lăn xuống. "Mình có thể..." cậu bắt đầu, giọng ngập ngừng nhưng ánh mắt kiên định.
Bảo Châu không đợi cậu nói hết câu, chỉ khẽ gật đầu, và trong khoảnh khắc ấy, giữa ánh nắng chiều muộn nhuộm vàng cả xưởng chế tạo, giữa những dụng cụ, những bản vẽ kỹ thuật, và con robot mang tên Dực đứng lặng lẽ chứng kiến, hai người cuối cùng cũng thu hẹp khoảng cách còn lại, một nụ hôn dịu dàng, chân thành, đánh dấu cho tình cảm đã âm thầm lớn dần suốt cả một năm học đầy biến động.
Khi họ tách ra, cả hai đều mỉm cười, không cần nói thêm bất cứ điều gì để diễn tả trọn vẹn cảm xúc đang tràn ngập trong lòng. Hoàng Nam ôm cô vào lòng, tựa cằm lên đỉnh đầu cô, cả hai đứng đó thật lâu, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trước khi bước vào thử thách lớn nhất của cả hành trình.
"Ngày mai, chúng ta sẽ cùng nhau bước vào trận chiến lớn nhất," Hoàng Nam nói khẽ, giọng đầy tự tin. "Nhưng dù kết quả ra sao, mình biết chắc một điều — mình đã có được điều quý giá nhất rồi."
"Là gì vậy?" Bảo Châu hỏi, ngước nhìn cậu.
"Là em," cậu đáp, không chút do dự, khiến trái tim cô một lần nữa rung động trước sự chân thành giản dị ấy. "Và một đội ngũ biết tin tưởng, yêu thương nhau đủ để cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Đó mới chính là chiến thắng thật sự, bất kể bảng điểm cuối cùng ở vòng chung kết có ra sao."
Bảo Châu tựa đầu vào ngực cậu, lắng nghe nhịp tim đều đặn vang lên, cảm thấy một sự bình yên sâu sắc chưa từng có trong suốt cả năm học đầy biến động vừa qua. Ngày mai, họ sẽ lên đường đến vòng chung kết toàn quốc, mang theo con robot Dực, mang theo tình bạn đồng đội bền chặt đã được tôi luyện qua bao thử thách, và giờ đây, mang theo cả một tình yêu chân thành vừa được xác nhận, sẵn sàng viết tiếp chương tiếp theo của câu chuyện mà cả hai đã cùng nhau xây dựng nên, từng chút một, từ những buổi chiều miệt mài trong xưởng chế tạo nhỏ bé này.
Trên đường đạp xe về nhà tối hôm đó, Bảo Châu không kìm được, gọi ngay cho Thục Hiền, giọng líu lo đầy phấn khích kể lại toàn bộ những gì vừa xảy ra. Đầu dây bên kia, Thục Hiền hét lên một tiếng thất thanh vì vui mừng, khiến Bảo Châu phải đưa điện thoại ra xa tai một chút.
"CUỐI CÙNG THÌ CŨNG XẢY RA RỒI!" Thục Hiền hét lên, giọng không giấu được sự phấn khích tột độ. "Tớ đã đợi tin này từ hồi cậu kể chuyện vệt sơn bạc trên tay cậu ấy cơ đấy! Chúc mừng cậu, Châu ơi. Cậu ấy thật sự rất xứng đáng với cậu, và cậu cũng xứng đáng với hạnh phúc này lắm."
"Cảm ơn cậu," Bảo Châu đáp, nụ cười không thể giấu được dù đang nói chuyện qua điện thoại. "Cảm ơn vì đã luôn ở bên cạnh, lắng nghe tớ suốt cả năm học đầy sóng gió này."
"Đó là việc của bạn thân mà," Thục Hiền cười đáp. "Giờ thì tập trung vào trận chung kết ngày mai đi. Tớ sẽ theo dõi qua livestream, cổ vũ hết mình cho cả đội, đặc biệt là cho hai người."
Về đến nhà, Bảo Châu nằm dài trên giường, nhìn lên trần nhà với một nụ cười không thể xóa nhòa trên môi. Cô mở cuốn sổ phác thảo, lật đến một trang trống, và bắt đầu vẽ lại khoảnh khắc chiều nay — hai bóng người đứng cạnh nhau trong ánh nắng chiều muộn, con robot mang tên Dực đứng lặng lẽ phía sau, chứng kiến khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong hành trình dài của cả hai.
Cô nhìn lại bức vẽ hoàn thành, rồi gấp cuốn sổ lại, đặt lên bàn học cạnh chiếc balo đã được chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi ngày mai. Ngoài cửa sổ, bầu trời đêm trong vắt, điểm xuyết những vì sao lấp lánh, như đang thầm chúc phúc cho hành trình sắp tới của cả đội. Bảo Châu nhắm mắt lại, lòng tràn ngập một sự bình yên và hy vọng chưa từng có, sẵn sàng chào đón bất kỳ điều gì đang chờ đợi phía trước, bởi cô biết, dù kết quả ra sao, cô sẽ không phải đối mặt với nó một mình.
Trước khi thiếp đi, điện thoại cô sáng lên một lần cuối, là tin nhắn từ Hoàng Nam. "Ngủ ngon nhé, Dực của anh. Hẹn gặp em ở bến xe sáng mai, sẵn sàng cho chương tiếp theo." Bảo Châu bật cười khe khẽ trước biệt danh đáng yêu bất ngờ ấy, gõ lại vài dòng đáp lễ đầy trìu mến, rồi đặt điện thoại xuống, chìm vào giấc ngủ với một nụ cười mãn nguyện trên môi, lòng tràn đầy háo hức chờ đợi bình minh của ngày mai, ngày đánh dấu khởi đầu cho chặng đường cuối cùng, quan trọng nhất của cả một hành trình dài đầy nước mắt, mồ hôi, và giờ đây, cả tình yêu chân thành mà cô chưa từng dám mơ tới khi lần đầu miễn cưỡng bước chân vào xưởng chế tạo nhỏ bé ấy.