Chương 23
Chương 23 — Cỗ Máy Của Những Giấc Mơ
Sáng Chủ Nhật, căn nhà của gia đình Hoàng Nam yên tĩnh khác thường. Bác sĩ Đinh Quang Hải, cha cậu, hiếm khi ở nhà vào cuối tuần vì lịch trực bệnh viện dày đặc, nhưng hôm nay ông đã sắp xếp để có mặt đầy đủ, ngồi cạnh vợ mình trong phòng khách, cả hai đều mang vẻ nghiêm trang như đang chuẩn bị cho một cuộc họp quan trọng hơn là một buổi trò chuyện gia đình thông thường.
Hoàng Nam ngồi đối diện ba mẹ, tay siết chặt lấy nhau trên đùi để che giấu sự run rẩy, lòng vẫn còn văng vẳng lời động viên của Bảo Châu tối hôm trước qua điện thoại: "Cậu chỉ cần nói thật lòng thôi. Em tin ở cậu."
"Con muốn nói chuyện gì vậy?" mẹ cậu, bác sĩ Trần Thị Ngọc Mai, lên tiếng trước, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự nghiêm nghị quen thuộc, nhưng Hoàng Nam có thể nhận ra một chút lo lắng ẩn sau ánh mắt bà, có lẽ bà cũng cảm nhận được đây sẽ là một cuộc trò chuyện không hề đơn giản.
Hoàng Nam hít một hơi thật sâu, nhớ lại những gì mình đã tập dượt cùng Bảo Châu. "Con muốn nói về tương lai của con," cậu bắt đầu, cố gắng giữ giọng vững vàng. "Về việc con muốn thi vào ngành gì sau khi tốt nghiệp."
Ba cậu, người vốn ít nói hơn mẹ, khẽ nhíu mày. "Ba mẹ tưởng chuyện này đã được quyết định từ lâu rồi. Con sẽ thi vào ngành Y, tiếp nối truyền thống gia đình."
"Đó là điều ba mẹ mong muốn," Hoàng Nam đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh dù trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. "Nhưng đó không phải là điều con thật sự muốn."
Căn phòng chìm vào im lặng nặng nề. Mẹ cậu đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt dán chặt vào con trai với một biểu cảm khó đọc — không hẳn giận dữ, nhưng cũng không phải sự chấp nhận.
"Vậy con muốn gì?" bà hỏi, giọng điềm tĩnh một cách đáng sợ.
"Con muốn học ngành Kỹ thuật Cơ khí, chuyên sâu về Robot học," Hoàng Nam nói, lần này giọng đã chắc chắn hơn, không còn run rẩy như câu đầu tiên. "Con biết điều này nghe có vẻ đột ngột, hoặc có vẻ như một quyết định bồng bột của tuổi mới lớn, nhưng con đã suy nghĩ về nó suốt bốn năm qua, kể từ lần đầu tiên con được tiếp xúc với robot ở buổi hội thảo STEM năm lớp Tám."
"Đó chỉ là một CLB ngoại khóa, Hoàng Nam," ba cậu nói, giọng có phần nghiêm khắc. "Không phải nền tảng để xây dựng cả sự nghiệp."
"Không phải chỉ là một CLB ngoại khóa đối với con," Hoàng Nam phản bác, giọng bắt đầu run lên vì cảm xúc dồn nén bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải phóng. "Ba mẹ có biết cảm giác đứng trong xưởng chế tạo, nhìn một ý tưởng dần biến thành hiện thực qua từng con ốc vít, từng dòng lệnh lập trình, như thế nào không? Đó là cảm giác duy nhất khiến con cảm thấy mình thật sự sống, thật sự là chính mình. Không phải là Hoàng Nam học giỏi, Hoàng Nam sẽ nối nghiệp gia đình, mà đơn giản chỉ là Hoàng Nam, người yêu thích giải quyết những bài toán kỹ thuật phức tạp và nhìn thấy chúng trở thành hiện thực."
Mẹ cậu im lặng, ánh mắt thoáng qua một sự bất ngờ trước cường độ cảm xúc mà con trai mình hiếm khi bộc lộ ra ngoài. "Con chưa từng nói với mẹ những điều này," bà nói, giọng nhỏ hơn một chút.
"Vì mỗi lần con thử nói, ba mẹ đều gạt đi, xem đó chỉ là sở thích nhất thời," Hoàng Nam đáp, cố gắng không để giọng mình nghe như đang trách móc, dù trong lòng vẫn còn nguyên vẹn nỗi tổn thương tích tụ suốt nhiều năm. "Con hiểu ba mẹ muốn điều tốt nhất cho con. Con hiểu cả gia đình mình có một truyền thống đáng tự hào trong ngành Y, và con biết ba mẹ đã hy sinh rất nhiều để nuôi dạy con nên người. Nhưng con không thể sống một cuộc đời được người khác lựa chọn sẵn, dù người đó có yêu thương con đến đâu."
"Con nghĩ ngành Kỹ thuật sẽ mang lại cho con một tương lai ổn định sao?" ba cậu hỏi, giọng vẫn còn hoài nghi nhưng đã bớt phần gay gắt. "Ngành Y đảm bảo cho con một công việc vững chắc, được xã hội tôn trọng, thu nhập ổn định. Con có chắc chắn về những gì mình đang từ bỏ không?"
"Con không chắc chắn hoàn toàn về tương lai, không ai có thể chắc chắn hoàn toàn cả," Hoàng Nam thừa nhận, giọng chân thành. "Nhưng con biết chắc một điều — con đã dẫn dắt CLB Robotics của trường vượt qua vòng loại khu vực lần đầu tiên sau ba năm, con đã học được cách giải quyết vấn đề, cách lãnh đạo một đội, cách đứng dậy sau thất bại. Những kỹ năng đó, đam mê đó, là thật, ba mẹ ạ. Con xin ba mẹ, hãy cho con một cơ hội để theo đuổi nó, ít nhất là cho con được thi vào ngành mình muốn, thay vì bị ép buộc vào một con đường mà con biết chắc mình sẽ không bao giờ thật sự hạnh phúc."
Một khoảng im lặng dài bao trùm căn phòng khách, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn. Ba mẹ Hoàng Nam nhìn nhau, một cuộc trao đổi ánh mắt không lời mà chỉ những người đã đồng hành cùng nhau qua hàng chục năm hôn nhân mới có thể hiểu được trọn vẹn.
"Mẹ cần thời gian để suy nghĩ về chuyện này," mẹ cậu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng đã dịu đi đáng kể so với sự cứng rắn ban đầu. "Đây không phải là quyết định mẹ có thể chấp nhận hay từ chối chỉ trong một buổi sáng."
"Con hiểu ạ," Hoàng Nam đáp, dù trong lòng vẫn còn phảng phất nỗi thất vọng vì chưa nhận được câu trả lời rõ ràng như cậu mong đợi.
"Nhưng," bà tiếp tục, ánh mắt nhìn con trai với một sự dịu dàng hiếm hoi mà Hoàng Nam gần như quên mất đã từng tồn tại trong ký ức tuổi thơ của mình. "Mẹ ghi nhận những gì con vừa nói. Mẹ sẽ suy nghĩ nghiêm túc về nó, thay vì gạt bỏ ngay lập tức như trước đây. Mẹ xin lỗi vì đã không thật sự lắng nghe con sớm hơn."
Lời xin lỗi ấy, dù ngắn gọn và không đi kèm với một sự đồng ý hoàn toàn, vẫn khiến Hoàng Nam cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có trong suốt nhiều tháng qua. Đó không phải là chiến thắng trọn vẹn cậu mơ ước, nhưng là bước đầu tiên, một cánh cửa hé mở sau bao lâu đóng kín, và với cậu, lúc này, điều đó đã đủ để mang lại hy vọng.
"Ba cũng cần thời gian," ba cậu nói thêm, giọng vẫn còn dè dặt nhưng không còn hoàn toàn khép kín như trước. "Nhưng ba sẽ đến xem con thi đấu vòng chung kết toàn quốc tuần tới, nếu công việc cho phép. Có lẽ ba cần tận mắt chứng kiến điều mà con đang nói đến, để hiểu rõ hơn."
Hoàng Nam ngẩng lên, không giấu được sự ngạc nhiên xen lẫn niềm hy vọng trước đề nghị bất ngờ ấy. "Con sẽ rất vui nếu ba mẹ đến xem," cậu nói, giọng run lên vì xúc động.
Cuộc trò chuyện kết thúc không có một cái kết trọn vẹn, không có sự đồng ý hoàn toàn từ phía ba mẹ, nhưng khi Hoàng Nam rời khỏi phòng khách, cậu cảm thấy một điều gì đó đã thay đổi, một cánh cửa dù chỉ hé mở một khe nhỏ, vẫn còn tốt hơn nhiều so với một bức tường đóng kín hoàn toàn. Cậu rút điện thoại ra, nhắn tin ngay cho Bảo Châu, ngón tay run run gõ từng chữ.
"Nói chuyện xong rồi. Ba mẹ chưa đồng ý hẳn, nhưng họ đã thật sự lắng nghe. Và ba mẹ nói sẽ đến xem tụi mình thi đấu vòng chung kết."
Tin nhắn trả lời đến ngay lập tức, tràn ngập sự vui mừng: "Đó là một bước tiến lớn rồi! Em tự hào về cậu lắm, Hoàng Nam. Cậu đã làm được điều khó khăn nhất — nói ra sự thật."
Hoàng Nam mỉm cười nhìn màn hình điện thoại, cảm giác nhẹ nhõm và biết ơn tràn ngập trong lòng, không chỉ vì cuộc trò chuyện với ba mẹ đã diễn ra tốt hơn cậu mong đợi, mà còn vì cậu biết rằng, dù kết quả cuối cùng có ra sao, cậu sẽ không phải một mình đối mặt với bất kỳ điều gì nữa, khi có Bảo Châu và cả đội luôn sẵn sàng đứng bên cạnh cậu.
Buổi chiều hôm đó, cậu hẹn gặp Bảo Châu ở quán cà phê nhỏ gần nhà, muốn kể lại chi tiết hơn về cuộc trò chuyện với ba mẹ ngoài những dòng tin nhắn ngắn ngủi. Khi Bảo Châu đến, cô thấy cậu đã ngồi sẵn ở góc quen thuộc, gương mặt tuy vẫn còn dấu vết mệt mỏi nhưng ánh mắt đã sáng hơn hẳn so với những tuần trước.
"Kể em nghe chi tiết đi," cô nói, ngồi xuống đối diện, háo hức lắng nghe.
Hoàng Nam kể lại từng câu, từng lời trao đổi trong phòng khách sáng nay, giọng cậu dần trở nên nhẹ nhàng, thoải mái hơn khi thuật lại, như thể việc kể lại câu chuyện một lần nữa giúp cậu thật sự tin rằng nó đã xảy ra, rằng đó không chỉ là một giấc mơ thoáng qua.
"Em không ngờ ba cậu lại nói sẽ đến xem thi đấu," Bảo Châu nói, mỉm cười đầy xúc động. "Đó là một dấu hiệu tốt đấy."
"Mình cũng không ngờ," Hoàng Nam thừa nhận, khuấy nhẹ ly cà phê trước mặt. "Nhưng mình nghĩ, quan trọng hơn cả việc ba mẹ có đồng ý ngay hay không, là việc lần đầu tiên trong đời, mình cảm thấy mình đã thật sự được lắng nghe, dù chỉ là một chút thôi."
"Đó là vì cậu đã đủ can đảm để nói ra sự thật," Bảo Châu đáp, đưa tay nắm lấy tay cậu trên mặt bàn, một cử chỉ tự nhiên đã trở nên quen thuộc giữa hai người trong những ngày gần đây. "Và em tin, dù kết quả cuối cùng ra sao, cậu đã làm được điều quan trọng nhất — sống thật với chính mình."
Hoàng Nam siết nhẹ tay cô, ánh mắt tràn ngập một sự ấm áp mà cả hai đều không cần phải gọi tên thành lời để hiểu rõ ý nghĩa của nó, khi buổi chiều Chủ Nhật dần trôi qua ngoài khung cửa kính quán cà phê, mang theo một khởi đầu mới đầy hy vọng cho cả hai người.