Cỗ Máy Của Những Giấc Mơ
9 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Cỗ Máy Của Những Giấc Mơ

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Hai tuần trước vòng loại khu vực, phần khung và lập trình của con robot cuối cùng cũng đã ổn định, chỉ còn lại công đoạn hoàn thiện lớp sơn phủ ngoài cùng — công việc mà Bảo Châu đã mong chờ từ lâu, vì đây là lúc bản thiết kế trên giấy của cô thật sự biến thành hình hài sống động, đầy màu sắc.

"Màu chủ đạo sẽ là xanh navy phối bạc, đúng như bản phác thảo gốc," cô thông báo với cả đội trong buổi họp chiều thứ Bảy, chỉ vào tấm bảng màu cô đã chuẩn bị sẵn. "Phần cánh sẽ có hiệu ứng gradient từ đậm sang nhạt, tạo cảm giác chuyển động ngay cả khi robot đứng yên."

"Nghe có vẻ phức tạp đấy," Đức nhận xét, nhìn tấm bảng màu với vẻ hơi hoài nghi. "Bạn tự làm được hết một mình à?"

"Chắc chắn là không rồi," Bảo Châu cười. "Đây là lý do em cần sự giúp đỡ của cả đội. Sơn gradient cần nhiều lớp phun đều tay, việc này càng nhiều người phụ càng nhanh."

Buổi chiều Chủ Nhật hôm sau, cả đội tập trung đông đủ tại xưởng, mỗi người được giao một phần công việc cụ thể trong quy trình sơn phủ. Thầy Vinh đã cẩn thận trải bạt che kín toàn bộ khu vực làm việc, mở toang cửa sổ để đảm bảo thông gió, và phát cho mỗi người một chiếc khẩu trang chuyên dụng cùng găng tay cao su.

"Nhớ là phải để từng lớp khô hoàn toàn trước khi phun lớp tiếp theo," Bảo Châu dặn dò, cầm bình xịt sơn thị phạm trước cho mọi người xem cách giữ khoảng cách và góc độ phun đều tay. "Nếu vội vàng, sơn sẽ bị chảy loang, hỏng hết công sức mấy tuần qua đấy."

Công việc diễn ra suôn sẻ trong phần lớn buổi chiều, với tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa nhỏ của Tấn Phát tạo không khí thoải mái hơn hẳn so với sự căng thẳng thường thấy trong những buổi thử nghiệm kỹ thuật. Bảo Châu di chuyển giữa các bàn, kiểm tra và hướng dẫn từng người, thỉnh thoảng dừng lại chỉnh sửa vài chi tiết nhỏ mà cô cảm thấy chưa ưng ý.

Đến phần khó nhất — lớp hiệu ứng gradient trên cánh robot — Bảo Châu quyết định tự tay đảm nhận, vì đây là chi tiết đòi hỏi độ chính xác cao nhất trong toàn bộ thiết kế. Hoàng Nam, sau khi hoàn thành phần việc được giao, đến đứng cạnh cô, quan sát với vẻ tò mò.

"Cần giúp gì không?" cậu hỏi.

"Cậu giữ giúp em tấm cánh này cố định được không? Em cần cả hai tay để điều chỉnh góc phun cho đều," Bảo Châu nhờ, không ngẩng đầu lên, tập trung vào từng centimet bề mặt.

Hoàng Nam gật đầu, cẩn thận giữ chặt tấm cánh nhựa theo đúng góc độ Bảo Châu yêu cầu, đứng gần đến mức Bảo Châu có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cậu, dù cả hai đều đang tập trung cao độ vào công việc trước mắt. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, tay vẫn thoăn thoắt di chuyển bình xịt theo những đường lượn đã tính toán kỹ từ trước.

Nhưng khi đang phun đến đoạn chuyển màu quan trọng nhất, một tiếng động lớn bất ngờ vang lên từ phía bàn của Tấn Phát — cậu vô tình làm đổ cả một chồng linh kiện xuống sàn nhà, gây ra một tràng lách cách ầm ĩ khiến cả xưởng giật mình. Bảo Châu, phản xạ tự nhiên quay đầu nhìn về phía tiếng động, vô tình để tay cầm bình xịt lệch hướng trong một khoảnh khắc.

Một vệt sơn bạc bắn thẳng vào tay Hoàng Nam đang giữ tấm cánh, lan ra thành một vệt dài trên cổ tay cậu.

"Ôi không, em xin lỗi!" Bảo Châu hoảng hốt, vội vàng đặt bình xịt xuống, cầm lấy một miếng khăn giấy để lau vệt sơn, nhưng lớp sơn đã kịp thấm vào da, để lại một vệt bạc lấp lánh khó xóa ngay lập tức.

"Không sao đâu," Hoàng Nam bật cười, một tiếng cười thoải mái hiếm khi cô nghe thấy từ cậu, khiến cô ngẩng lên nhìn với vẻ ngạc nhiên. "Chỉ là sơn thôi mà, rửa là sạch ngay ấy."

Nhưng khi Bảo Châu cúi xuống, cẩn thận lau lại vệt sơn còn sót trên cổ tay cậu, cả hai bỗng nhận ra khoảng cách giữa họ lúc này gần đến mức nào — đủ gần để Bảo Châu có thể nhìn thấy rõ từng chi tiết trên gương mặt Hoàng Nam, từ đôi lông mày hơi nhíu lại vì bất ngờ, đến ánh mắt đang nhìn cô chăm chú với một biểu cảm mà cô chưa từng thấy trước đây — không còn là sự nghiêm túc quen thuộc, mà là một điều gì đó mềm mại hơn, dịu dàng hơn nhiều.

Không gian xung quanh dường như chậm lại, tiếng nhạc và tiếng trò chuyện của những người khác trong xưởng như lùi ra xa, nhường chỗ cho một sự im lặng căng thẳng nhưng không hề khó chịu giữa hai người. Bảo Châu cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức gần như có thể nghe thấy tiếng đập ấy vang lên trong tai, tay cô vẫn còn giữ nhẹ cổ tay Hoàng Nam, không nỡ buông ra, dù lớp sơn đã được lau sạch từ lâu.

"Bảo Châu..." Hoàng Nam khẽ gọi tên cô, giọng trầm và có phần khàn đi khác thường, ánh mắt cậu dán chặt vào cô như đang cố gắng đọc một điều gì đó trong biểu cảm của cô.

"Ơi..." cô đáp lại, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm, không rõ mình đang chờ đợi điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Nhưng đúng lúc ấy, giọng nói ồn ào quen thuộc của Tấn Phát vang lên từ phía sau, phá vỡ khoảnh khắc mong manh ấy một cách không thương tiếc. "Ơ, hai người làm gì mà đứng gần nhau thế? Có phải vừa xảy ra chuyện lãng mạn nào không đấy?" cậu hỏi, giọng đầy trêu chọc, tay vẫn đang lượm nhặt các linh kiện rơi vãi trên sàn.

Cả Bảo Châu lẫn Hoàng Nam đều giật mình lùi lại, khoảng cách gần gũi vừa rồi tan biến ngay lập tức, thay vào đó là sự lúng túng hiện rõ trên gương mặt cả hai.

"Không có gì đâu," Hoàng Nam đáp nhanh, giọng hơi cao hơn bình thường, quay đi giả vờ kiểm tra lại tấm cánh vừa sơn xong. "Bảo Châu chỉ giúp mình lau vệt sơn dính trên tay thôi."

"Ừ, chỉ có vậy thôi," Bảo Châu phụ họa, cúi xuống nhặt lại bình xịt sơn với tốc độ nhanh bất thường, cố gắng che giấu đôi má đang nóng bừng của mình.

Tấn Phát nhìn cả hai với ánh mắt không hề tin tưởng chút nào, một nụ cười tinh quái dần lan trên môi. "Ồ, được rồi, được rồi, tớ tin," cậu nói, giọng điệu rõ ràng ngụ ý ngược lại hoàn toàn, trước khi quay lưng bước đi, khẽ huýt sáo một giai điệu vui tươi đầy ẩn ý.

Bảo Châu quay lại với công việc sơn phết, nhưng tay cô vẫn còn hơi run, tâm trí không ngừng quay lại khoảnh khắc vừa rồi — ánh mắt của Hoàng Nam, giọng nói khàn đi khi gọi tên cô, và cảm giác ấm áp lan tỏa nơi lòng bàn tay cô khi chạm vào cổ tay cậu. Cô liếc nhìn sang, thấy Hoàng Nam cũng đang cố gắng tập trung vào công việc trước mắt nhưng rõ ràng vẫn còn phân tâm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía cô với ánh mắt bối rối không giấu nổi.

Buổi chiều hôm đó, dù công việc hoàn thiện lớp sơn cho robot vẫn diễn ra suôn sẻ đến hết, không khí giữa Bảo Châu và Hoàng Nam đã mang một sắc thái mới, tinh tế nhưng không thể phủ nhận — thứ cảm giác lấp lửng giữa tình bạn đồng đội và một điều gì đó lớn lao hơn, đang chực chờ được gọi tên.

Khi buổi làm việc kết thúc và mọi người lần lượt ra về, Bảo Châu nán lại một chút để ngắm nhìn thành quả của cả ngày dài — lớp vỏ robot giờ đây đã hoàn thiện gần như trọn vẹn, ánh lên sắc xanh navy phối bạc lấp lánh dưới ánh đèn xưởng, đúng như hình dung ban đầu của cô nhưng còn đẹp hơn thế nhiều lần khi thật sự hiện hữu trước mắt. Hoàng Nam đứng cạnh cô, cũng im lặng ngắm nhìn, và trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, không cần nói thêm lời nào, cả hai đều cảm nhận được một sự đồng điệu mới mẻ đang lặng lẽ lớn dần giữa họ, giống như những lớp sơn gradient trên cánh robot — chuyển đổi êm ái, không có ranh giới rõ ràng, nhưng chắc chắn đang đi về một hướng hoàn toàn khác so với điểm xuất phát ban đầu.

Tối hôm đó, khi về đến nhà, Bảo Châu nằm dài trên giường, điện thoại cầm trên tay nhưng không mở ứng dụng nào cả, chỉ đơn giản nhìn lên trần nhà, để tâm trí trôi lại về những gì đã xảy ra buổi chiều. Cô cố gắng phân tích cảm giác của mình một cách lý trí, như cách cô vẫn thường làm mỗi khi đứng trước một quyết định quan trọng, nhưng lần này, mọi nỗ lực lý giải đều trở nên vô ích trước nhịp đập hỗn loạn trong lồng ngực mỗi khi cô nhớ lại ánh mắt của Hoàng Nam lúc ấy.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn từ Thục Hiền, như thường lệ luôn biết đúng lúc nào bạn thân cần một người để tâm sự. "Sao tự nhiên nhắn 'có chuyện muốn kể' rồi im bặt luôn vậy? Kể mau đi, tớ đang tò mò muốn chết đây."

Bảo Châu do dự một lúc trước khi gõ những dòng chữ kể lại toàn bộ sự việc — vệt sơn bạc, khoảnh khắc gần gũi bất ngờ, giọng nói khàn đi của Hoàng Nam khi gọi tên cô. Tin nhắn trả lời của Thục Hiền đến ngay sau đó, tràn ngập những dấu chấm than và biểu tượng cảm xúc phấn khích.

"TRỜI ƠI CHÂU ƠI!!! Đây rõ ràng là một khoảnh khắc quan trọng rồi còn gì! Cậu có nghĩ cậu ấy cũng thích cậu không?"

Bảo Châu nhìn dòng tin nhắn ấy hồi lâu, ngón tay lơ lửng trên bàn phím mà không biết nên trả lời thế nào, vì chính cô cũng chưa dám khẳng định điều gì chắc chắn. Cô chỉ biết rằng, kể từ buổi chiều hôm nay, một điều gì đó giữa cô và Hoàng Nam đã âm thầm thay đổi, mong manh nhưng có thật, như một lớp sơn lót vừa mới được phủ lên, còn chưa khô hẳn, nhưng đã bắt đầu định hình nên một sắc màu hoàn toàn mới cho cả hai.

Đã sao chép liên kết chương