Chương 26
Chương 26 — Cỗ Máy Của Những Giấc Mơ
Phần VI — Cỗ Máy Của Những Giấc Mơ
Trung tâm Hội chợ Triển lãm nơi tổ chức vòng chung kết toàn quốc hiện ra trước mắt cả đội sau gần năm tiếng đồng hồ di chuyển bằng xe khách, một tòa nhà đồ sộ với sức chứa hàng ngàn người, hoàn toàn khác biệt so với nhà thi đấu thể thao nơi diễn ra vòng loại khu vực. Biểu ngữ khổng lồ in dòng chữ "Chung Kết Toàn Quốc Robotics Học Đường" treo rực rỡ ngay lối vào chính, cùng cờ hiệu của hàng chục trường học đến từ khắp các tỉnh thành trên cả nước.
"Choáng ngợp thật," Đức thốt lên, mắt mở to nhìn quang cảnh hoành tráng trước mắt, khác hẳn sự bình tĩnh thường thấy của cậu. "Mình chưa từng thấy nhiều đội thi cùng một lúc như thế này."
Bảo Châu cũng cảm thấy một sự choáng ngợp tương tự khi bước vào khu vực sảnh chính, nơi hàng trăm học sinh từ khắp nơi trên cả nước đang tất bật chuẩn bị robot của mình, mỗi đội mang theo một phong cách thiết kế riêng biệt, từ những cỗ máy công nghiệp thô mộc đến những thiết kế tinh xảo không kém gì con robot Dực của đội cô.
"Đội Lê Quý Đôn, khu vực làm việc của các em ở dãy C, số hai mươi bảy," một nhân viên tình nguyện của ban tổ chức hướng dẫn, chỉ về phía một khu vực bàn ghế được sắp xếp gọn gàng, đã có sẵn bảng tên của trường treo phía trên.
Cả đội nhanh chóng ổn định chỗ làm việc, cẩn thận tháo dỡ lớp đệm bảo vệ để kiểm tra tình trạng con robot Dực sau chuyến đi dài. May mắn thay, mọi thứ vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu hư hỏng nào trong quá trình vận chuyển.
"Ê, nhìn kìa!" Tấn Phát reo lên, chỉ về phía một khu vực bàn không xa, nơi Bảo Long cùng đồng đội trường Nguyễn Huệ cũng đang chuẩn bị robot của họ. Bảo Long, nhận ra cả đội, liền vẫy tay chào nhiệt tình, nở nụ cười rạng rỡ quen thuộc.
"Không ngờ lại gặp nhau ở đây!" cậu nói, tiến đến bắt tay từng thành viên trong đội Lê Quý Đôn. "Chúc mừng các bạn đã vào đến vòng chung kết toàn quốc. Xứng đáng lắm."
"Cảm ơn cậu, đội các bạn cũng vậy," Hoàng Nam đáp, bắt tay đối phương với thái độ thân thiện, cởi mở hơn hẳn so với lần đầu gặp gỡ. "Nghe nói các bạn đã nâng cấp đáng kể hệ thống điều khiển sau lần giao lưu trước?"
"Đúng vậy, chờ xem thi đấu thế nào nhé," Bảo Long cười tự tin, ánh mắt lấp lánh vẻ hào hứng của một người thật sự yêu thích bộ môn này chứ không đơn thuần chỉ muốn giành chiến thắng bằng mọi giá. "Dù sao thì, chúc may mắn cho cả hai đội. Hy vọng tụi mình sẽ gặp nhau ở vòng bán kết."
Buổi lễ khai mạc diễn ra vào đầu giờ chiều, với sự có mặt của đại diện Sở Giáo dục, các nhà tài trợ, và đông đảo phụ huynh, thầy cô đến từ khắp các trường tham dự. Bảo Châu ngồi giữa các thành viên trong đội, nhìn quanh khán đài rộng lớn, cảm nhận rõ ràng quy mô và tầm quan trọng của cuộc thi mà cả đội đã nỗ lực không ngừng để có mặt tại đây.
Giữa đám đông khán giả, Bảo Châu bất ngờ nhận ra hai gương mặt quen thuộc — bác sĩ Đinh Quang Hải và bác sĩ Trần Thị Ngọc Mai, ba mẹ Hoàng Nam, đang ngồi ở hàng ghế dành cho phụ huynh, cả hai đều mặc trang phục lịch sự, ánh mắt dõi theo sân khấu với vẻ nghiêm túc thường thấy.
"Ba mẹ cậu đến thật rồi," cô thì thầm với Hoàng Nam, khẽ hích tay cậu để chỉ về phía đó.
Hoàng Nam quay lại nhìn, và trong giây lát, Bảo Châu thấy rõ một tia xúc động thoáng qua trong ánh mắt cậu khi bắt gặp ánh mắt mẹ mình từ xa. Bà khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để truyền tải một thông điệp mà cả hai mẹ con đều hiểu — bà đã giữ đúng lời hứa, đã đến đây, đã sẵn sàng chứng kiến tận mắt điều mà con trai mình đã cố gắng giải thích suốt nhiều năm qua.
"Họ đến thật rồi," Hoàng Nam lẩm bẩm, giọng vẫn còn chút bàng hoàng, nhưng ánh mắt tràn ngập một niềm hy vọng mới. "Mình không nghĩ họ thật sự sẽ đến."
"Đó là một dấu hiệu tốt," Bảo Châu nói, nắm nhẹ tay cậu dưới gầm ghế, một cử chỉ động viên kín đáo giữa đám đông. "Hãy cho họ thấy những gì cậu có thể làm được."
Buổi lễ khai mạc kết thúc với phần bốc thăm chia bảng đấu, và đội Lê Quý Đôn được xếp vào bảng D, cùng với năm đội khác đến từ các tỉnh thành khác nhau, bao gồm một đội được đánh giá là ứng cử viên vô địch từ một trường chuyên nổi tiếng ở thủ đô, với thành tích ấn tượng qua nhiều năm liền góp mặt tại vòng chung kết.
"Bảng đấu khó đấy," thầy Vinh nhận xét, nhìn vào danh sách các đội cùng bảng với vẻ trầm ngâm. "Nhưng các em đã vượt qua nhiều thử thách khó khăn hơn thế này rồi. Thầy tin các em sẽ làm tốt."
Buổi chiều hôm đó, cả đội dành thời gian còn lại để kiểm tra kỹ thuật lần cuối, đảm bảo con robot Dực đã sẵn sàng ở trạng thái tốt nhất cho ngày thi đấu chính thức vào sáng hôm sau. Không khí trong khu vực làm việc của đội tràn ngập sự tập trung nhưng không còn căng thẳng, ngột ngạt như những tuần trước — thay vào đó là một sự quyết tâm điềm tĩnh, vững vàng, được xây dựng từ chính những khó khăn mà cả đội đã cùng nhau vượt qua.
Tối hôm đó, khi cả đội quay về khách sạn nghỉ ngơi, Bảo Châu nhận được một tin nhắn bất ngờ từ một số điện thoại lạ. Mở ra xem, cô nhận ra đó là tin nhắn từ mẹ Hoàng Nam.
"Chào con, cô là mẹ của Hoàng Nam. Cô xin lỗi vì đã đường đột nhắn tin cho con. Cô chỉ muốn cảm ơn con, vì đã ở bên cạnh, giúp đỡ con trai cô suốt thời gian qua. Cô nhận thấy sự thay đổi tích cực rất lớn ở Hoàng Nam kể từ khi con tham gia CLB Robotics cùng em ấy. Cô mong ngày mai con và cả đội sẽ thi đấu thật tốt."
Bảo Châu đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy, cảm động đến mức mắt cô cay xè. Cô gõ vài dòng cảm ơn chân thành, rồi đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ phòng khách sạn, nơi ánh đèn thành phố xa lạ lấp lánh trong đêm, mang theo một cảm giác hy vọng ấm áp cho ngày thi đấu quan trọng sắp tới, không chỉ cho con robot Dực và cả đội, mà còn cho hành trình hòa giải gia đình mà Hoàng Nam đã dũng cảm bắt đầu.
Cô không kìm được, gọi ngay cho Hoàng Nam để kể lại tin nhắn bất ngờ ấy. "Mẹ cậu vừa nhắn tin cho em," cô nói, giọng vẫn còn xúc động. "Bà cảm ơn em vì đã ở bên cạnh cậu, và bà nói bà nhận thấy sự thay đổi tích cực rất lớn ở cậu."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng Hoàng Nam vang lên, có chút nghẹn ngào. "Mình không biết mẹ lại làm vậy," cậu nói khẽ. "Đây có lẽ là lần đầu tiên mẹ chủ động thể hiện sự quan tâm đến mối quan hệ của mình theo cách này."
"Đó là một dấu hiệu tốt đấy," Bảo Châu nói, mỉm cười dù cậu không thể nhìn thấy qua điện thoại. "Có lẽ chuyến đi này sẽ mang lại nhiều điều tốt đẹp hơn cả một tấm huy chương."
"Mình hy vọng vậy," Hoàng Nam đáp, giọng tràn đầy một sự lạc quan thận trọng. "Cảm ơn em vì đã kể cho mình nghe. Ngủ ngon nhé, ngày mai là ngày quan trọng."
"Ngủ ngon, Hoàng Nam," cô đáp, rồi cúp máy, lòng vẫn còn ấm áp bởi cuộc trò chuyện vừa rồi.
Sáng hôm sau, cả đội thức dậy từ rất sớm, ăn sáng vội vàng tại khách sạn trước khi di chuyển đến trung tâm hội chợ. Không khí trong xe buýt tràn ngập sự hồi hộp lẫn phấn khích, mỗi thành viên đều ôn lại trong đầu vai trò và trách nhiệm của mình cho ngày thi đấu quan trọng phía trước.
"Nhớ nhé," Hoàng Nam nhắc nhở cả đội lần cuối trước khi bước vào khu vực thi đấu, giọng điềm tĩnh nhưng đầy quyết tâm. "Chúng ta đã chuẩn bị hết sức có thể rồi. Bất kể kết quả thế nào, mình tự hào về tất cả mọi người, về những gì chúng ta đã cùng nhau xây dựng suốt cả năm học này."
Cả đội nắm tay nhau thành một vòng tròn nhỏ, như một nghi thức đã trở thành thói quen trước mỗi trận đấu quan trọng, cùng hô vang khẩu hiệu mà Tấn Phát đã nghĩ ra từ đầu mùa giải: "Lê Quý Đôn, Dực bay cao!" Tiếng hô vang lên đầy khí thế, xua tan phần nào sự căng thẳng đang len lỏi trong lòng mỗi người, và cả đội bước vào khu vực thi đấu với một tinh thần đoàn kết, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào đang chờ đợi phía trước trong ngày thi đấu đầu tiên của vòng chung kết toàn quốc.
Khu vực khán đài đã bắt đầu lấp đầy khán giả, tiếng trống cổ vũ từ các đội bạn vang lên rộn rã khắp trung tâm hội chợ. Bảo Châu liếc nhìn về phía hàng ghế phụ huynh, thấy ba mẹ Hoàng Nam đã ngồi vào chỗ từ sớm, ánh mắt bác sĩ Ngọc Mai dõi theo con trai với một sự chăm chú mà Bảo Châu chưa từng thấy trước đây, không còn vẻ nghiêm nghị xa cách như lần đầu gặp gỡ ở vòng loại khu vực.
Ban tổ chức công bố lịch thi đấu buổi sáng qua hệ thống loa, và đội Lê Quý Đôn sẽ có trận đấu vòng bảng đầu tiên chỉ trong nửa tiếng nữa. Cả đội nhanh chóng ổn định vị trí quanh khu vực điều khiển, kiểm tra lại lần cuối từng chi tiết kỹ thuật trong lúc chờ đợi, những cái nhìn trao đổi giữa các thành viên tràn đầy sự tin tưởng, quyết tâm đã được tôi luyện qua bao thăng trầm của cả một hành trình dài.