Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế
9 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Báo cáo điều tra riêng mà Chu Bách Đình thuê ngoài cuối cùng cũng gửi về sau gần ba tuần chờ đợi, nhưng kết quả lại khiến ông càng thêm bất an thay vì được trấn an. Người điều tra không tìm ra bất cứ hồ sơ chính thức nào về một cô gái tên Đỗ Thị Thư sinh sống lâu dài tại ngôi làng cô khai báo, đồng thời phát hiện tấm căn cước công dân của cô, tuy trông có vẻ hợp lệ, lại mang một vài đặc điểm kỹ thuật bất thường mà chỉ dân trong nghề mới nhận ra được.

"Lai lịch giả." Bách Đình lẩm bẩm một mình trong phòng làm việc, tay siết chặt tờ báo cáo. Ông không còn nghi ngờ gì nữa, cô gái ấy chắc chắn đang che giấu một điều gì đó quan trọng, và khả năng cao nhất chính là mối liên hệ với gia đình Tôn Đắc Nghĩa mà ông vẫn luôn lo sợ suốt bao năm qua.

Nhưng ông hiểu rằng mình không thể hành động một cách lộ liễu. Nếu ông trực tiếp tố cáo cô gái là con gái của Đắc Nghĩa mà không có bằng chứng xác đáng, chính ông sẽ phải đối mặt với những câu hỏi khó trả lời từ phía anh trai và các cháu về lý do tại sao ông lại quan tâm đến chuyện này đến vậy. Ông cần một cái cớ hợp lý, một tội danh đủ nghiêm trọng để đuổi cô ra khỏi biệt phủ mà không ai mảy may nghi ngờ động cơ thật sự đằng sau.

Ý tưởng chợt lóe lên trong đầu ông khi nghĩ đến chiếc vòng cổ kim cương gia truyền của gia tộc, một món trang sức quý giá được truyền qua nhiều đời, hiện đang được cất giữ trong tủ trang sức riêng của Lâm Ngọc Dung, chỉ được mang ra sử dụng vào những dịp lễ trọng đại của gia tộc.

Bách Đình lên kế hoạch tỉ mỉ, lợi dụng mối quan hệ thân thiết với người quản gia phụ trách khu vực phòng ngủ của Lâm Ngọc Dung để tiếp cận được tủ trang sức mà không gây nghi ngờ. Ông đích thân lấy trộm chiếc vòng cổ vào một đêm khuya khi cả nhà đã say giấc, sau đó bí mật giấu một mẩu vải nhỏ từ chiếc khăn quàng cổ mà Anh Thư thường dùng, thứ ông đã âm thầm lấy được từ giỏ đồ giặt vài ngày trước, vào ngay bên trong ngăn kéo nơi cất giữ trang sức, như một dấu vết cố tình để lại.

Ông còn bí mật đặt một phần nhỏ của chiếc vòng, chiếc khóa cài bằng bạc chạm khắc tinh xảo tách rời khỏi dây vòng chính, vào trong ngăn tủ đồ đạc cá nhân của Anh Thư trong khu nhà phụ, tận dụng lúc cô đang bận rộn dọn dẹp ở khu bếp chính vào buổi chiều.

Sau khi hoàn tất kế hoạch, Bách Đình đích thân mang chiếc vòng cổ thật, đã tháo rời khóa cài, cất giấu kỹ lưỡng trong một hộp ký gửi tại ngân hàng dưới tên một người quen tin cẩn, phòng trường hợp có ai đó tình cờ phát hiện ra manh mối và lần tìm đến tận nhà ông. Ông tính toán kỹ lưỡng từng bước, từ thời điểm gây án đến cách thức để lộ manh mối sao cho tự nhiên nhất, không để lại bất kỳ sơ hở nào có thể khiến người khác nghi ngờ đến vai trò thật sự của mình trong toàn bộ vụ việc.

Ông cũng không quên chuẩn bị sẵn một câu chuyện hợp lý để giải thích cho sự quan tâm bất thường của mình đối với vụ việc, phòng khi có ai đó thắc mắc tại sao một vị Phó Chủ tịch bận rộn lại để tâm đến chuyện mất trộm vặt vãnh của người giúp việc trong nhà đến vậy. Trong đầu ông, kịch bản hoàn hảo đã được vạch ra: chỉ cần cô gái ấy bị đuổi khỏi biệt phủ trong ô nhục, mọi nguy cơ bị lật tẩy quá khứ sẽ tự động biến mất theo, và ông có thể tiếp tục sống yên ổn với vỏ bọc đáng kính đã xây dựng suốt hai mươi lăm năm qua.

Hai ngày sau, khi Lâm Ngọc Dung chuẩn bị trang sức cho một buổi tiệc chiêu đãi đối tác quan trọng, bà phát hiện chiếc vòng cổ kim cương đã biến mất khỏi tủ đồ. Cả biệt phủ náo loạn, bà Xuân được lệnh triệu tập toàn bộ người giúp việc để điều tra, trong khi Bách Đình đóng vai người ngoài cuộc, tỏ ra lo lắng giúp đỡ tìm kiếm nhưng thực chất đang âm thầm dẫn dắt cuộc điều tra theo đúng kịch bản ông đã sắp đặt.

"Chị Xuân, tôi nghĩ nên kiểm tra kỹ phòng của tất cả người giúp việc, biết đâu có manh mối gì đó." Bách Đình gợi ý, giọng điệu tỏ vẻ quan tâm chân thành đến mức không ai nghi ngờ động cơ thật sự phía sau.

Khi đội an ninh trong nhà lục soát đến phòng của Anh Thư, họ nhanh chóng tìm thấy chiếc khóa cài bằng bạc được giấu kín trong ngăn tủ quần áo của cô, nằm lẫn trong một chiếc tất cũ mà chính Bách Đình đã cố tình sắp đặt. Tin tức lan truyền nhanh chóng khắp biệt phủ, khiến tất cả mọi người, từ người giúp việc đến các thành viên trong gia đình, đều đổ dồn sự chú ý về phía Anh Thư.

"Con không hề lấy trộm bất cứ thứ gì cả!" Anh Thư quỳ sụp giữa phòng khách lớn, nơi cả gia đình họ Chu đã tụ họp để nghe báo cáo về vụ việc, nước mắt cô tuôn rơi không ngừng vì cảm giác oan ức tột cùng. "Con thề trên vong linh cha mẹ con, con chưa từng động vào bất cứ món đồ nào không thuộc về mình."

"Vậy tại sao khóa cài của chiếc vòng cổ lại nằm trong tủ đồ của cô?" Vĩnh Bách gằn giọng, ánh mắt anh đầy sự tức giận và thất vọng. "Tôi đã cảnh báo từ đầu rằng cô không đáng tin, giờ thì sự thật đã rõ ràng."

"Con không biết tại sao nó lại ở đó, con thề là con không hề đặt nó vào tủ của mình!" Anh Thư nghẹn ngào, ánh mắt cô cầu cứu nhìn về phía Vĩnh Khang đang đứng lặng trong góc phòng, gương mặt anh không biểu lộ cảm xúc rõ ràng nhưng ánh mắt lại đầy sự giằng xé nội tâm.

Lâm Ngọc Dung đứng bên cạnh, gương mặt bà thoáng buồn bã pha lẫn thất vọng. "Ta thật sự không muốn tin điều này, con bé từng để lại ấn tượng tốt với ta lắm. Nhưng bằng chứng đã rành rành thế này..."

Chị Mai đứng lẫn trong đám người giúp việc, mắt đỏ hoe nhìn về phía Anh Thư, không dám lên tiếng bênh vực vì sợ liên lụy nhưng ánh mắt lại đầy sự thương cảm và hoài nghi. Cô biết rõ tính cách của người bạn cùng phòng suốt mấy tháng qua, biết Anh Thư luôn cẩn thận, ngay thẳng trong từng việc nhỏ nhặt nhất, tuyệt đối không phải hạng người tham lam của cải. Nhưng giữa một biệt phủ quyền uy như thế này, tiếng nói của một người giúp việc nhỏ bé như chị chẳng có mấy trọng lượng để có thể thay đổi cục diện.

Vĩnh Bách đứng khoanh tay, ánh mắt đầy vẻ cay nghiệt của kẻ đã đoán trúng từ đầu. "Tôi đã nói ngay từ lần đầu tiên gặp cô, một người có lai lịch mập mờ như vậy sớm muộn cũng sẽ gây ra chuyện. Chỉ tiếc là lúc đó không ai chịu nghe lời tôi, để giờ gia tộc phải chịu thiệt hại thế này."

Bách Đình đứng lặng lẽ phía sau, khóe môi ông thoáng nhếch lên một nét cười lạnh lùng khó nhận ra, nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ mặt nghiêm trọng giả tạo mà ông vẫn luôn khoác lên mỗi khi xuất hiện trước gia tộc. "Chuyện này đáng tiếc thật, nhưng chúng ta cần xử lý nghiêm minh, không thể vì tình cảm cá nhân mà bỏ qua tội trộm cắp tài sản gia truyền được. Tôi đề nghị nên báo công an để điều tra làm rõ."

Đề nghị ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Anh Thư. Nếu công an vào cuộc điều tra, rất có thể thân phận thật của cô sẽ bị phanh phui trước khi cô kịp hoàn thành sứ mệnh minh oan cho cha mình, và tệ hơn, cô có thể phải ngồi tù oan uổng vì một tội danh mà cô hoàn toàn không phạm phải. Cô ngước mắt nhìn Vĩnh Khang lần nữa, ánh mắt cô chứa đựng cả sự tuyệt vọng lẫn niềm hy vọng mong manh cuối cùng, chờ đợi một phép màu từ người đàn ông duy nhất trong căn phòng này có thể tin tưởng cô vô điều kiện.

Vĩnh Khang bước lên phía trước, giọng anh vang lên giữa không khí căng thẳng ngột ngạt của cả căn phòng. "Trước khi báo công an, tôi đề nghị nên kiểm tra lại toàn bộ camera an ninh trong nhà suốt những ngày qua. Nếu cô Thư thực sự là thủ phạm, camera sẽ ghi lại được bằng chứng rõ ràng. Nhưng nếu không, chúng ta không nên vội vàng kết tội một người chỉ dựa trên một món đồ được tìm thấy, có thể đã bị ai đó cố tình gài bẫy."

Câu nói ấy khiến cả căn phòng chợt im lặng, và ánh mắt Bách Đình thoáng qua một tia hoảng loạn cực nhanh trước khi ông kịp thời lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Ông không ngờ rằng Vĩnh Khang, người cháu trai luôn cẩn trọng và công tâm, lại đưa ra đề nghị này ngay giữa lúc kịch bản của ông tưởng chừng đã hoàn hảo đến mức không thể lật ngược.

"Cháu nghĩ không cần thiết phải rườm rà đến vậy đâu, bằng chứng đã quá rõ ràng rồi." Bách Đình lên tiếng, cố giữ giọng điệu bình thản nhưng có chút vội vã khác thường lọt qua kẽ hở của sự điềm tĩnh giả tạo. "Camera an ninh khu nhà phụ lâu nay vốn hay trục trặc, chưa chắc đã ghi lại được gì hữu ích, chỉ tổ mất thời gian."

"Nếu không có gì để giấu, thì kiểm tra thêm cũng không thiệt hại gì, thưa chú." Vĩnh Khang đáp lại, giọng vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt anh nhìn thẳng vào Bách Đình với một sự kiên định khiến người chú không thể tiếp tục phản đối mà không gây thêm nghi ngờ không đáng có. "Cháu sẽ đích thân xuống phòng kỹ thuật kiểm tra ngay tối nay."

Chu Vĩnh Toàn, ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế bành ở góc phòng suốt từ đầu buổi họp, khẽ gật đầu tán thành đề nghị của con trai thứ. "Vĩnh Khang nói phải, nhà họ Chu từ trước đến nay luôn xử lý mọi việc công minh, không thể để oan sai xảy ra chỉ vì vội vàng kết luận. Cứ kiểm tra kỹ càng rồi hẵng quyết định."

Lời nói của người đứng đầu gia tộc khiến không ai trong phòng dám phản đối thêm, kể cả Vĩnh Bách vốn đang hậm hực muốn xử lý nhanh gọn vụ việc. Bách Đình đành phải gật đầu đồng ý, trong lòng thầm tính toán làm sao để có thể can thiệp vào hệ thống camera trước khi Vĩnh Khang kịp xem qua, một canh bạc mạo hiểm mà ông biết mình không còn nhiều thời gian để chuẩn bị.

Đã sao chép liên kết chương