Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Đúng như kế hoạch đã bàn bạc, Lâm Vĩnh Phát bắt đầu âm thầm sử dụng mối quan hệ trong giới truyền thông kinh doanh để gây khó dễ cho tập đoàn Chu Nguyên, nhưng anh chọn cách tấn công gián tiếp và tinh vi hơn: cho tung tin đồn thất thiệt về những sai phạm nghiêm trọng trong hồ sơ pháp lý của dự án khu nghỉ dưỡng mà Vĩnh Khang từng đích thân đi kiểm tra, nhằm gây hoang mang cho đối tác nước ngoài và tạo áp lực buộc tập đoàn phải lộ ra sơ hở có thể khai thác sau này.

Buổi sáng khi tin đồn lan truyền trên các diễn đàn tài chính, cả biệt phủ họ Chu rơi vào tình trạng hỗn loạn. Điện thoại của Vĩnh Bách đổ chuông liên tục từ các cổ đông lo lắng, đối tác nước ngoài yêu cầu giải trình gấp trước nguy cơ hủy bỏ hợp đồng trị giá hàng trăm tỷ đồng. Vĩnh Khang lại đang phải xử lý một cuộc họp khẩn cấp ở chi nhánh xa theo sự sắp xếp cố ý của Bách Đình, không thể có mặt kịp thời để hỗ trợ.

"Chết tiệt, ai lại tung tin đồn ác ý thế này vào đúng lúc nhạy cảm nhất!" Vĩnh Bách đập tay xuống bàn, gương mặt anh đỏ bừng vì giận dữ và áp lực dồn nén. Anh triệu tập toàn bộ đội ngũ pháp lý và truyền thông của tập đoàn, nhưng trong lúc rối ren, không ai tìm ra được điểm mấu chốt để phản bác tin đồn một cách nhanh chóng và thuyết phục.

Bà Xuân chạy đôn chạy đáo khắp biệt phủ, cố gắng giữ cho nề nếp sinh hoạt của gia đình không bị xáo trộn quá nhiều trước cơn bão truyền thông đang ập đến, trong khi Lâm Ngọc Dung ngồi lặng trong phòng khách, gương mặt bà đầy lo âu khi nghe tin cổ phiếu của tập đoàn có nguy cơ lao dốc ngay trong phiên giao dịch buổi sáng nếu không có phản hồi kịp thời. Chu Vĩnh Toàn, dù sức khỏe đã yếu, cũng phải gắng gượng ngồi dậy, gọi điện hỏi thăm tình hình từng giờ, ánh mắt ông đầy vẻ mệt mỏi của một người đã trải qua quá nhiều sóng gió trong suốt sự nghiệp kinh doanh của mình.

Chu Bách Đình cũng có mặt trong phòng họp khẩn cấp ấy, đóng vai một người chú tận tâm lo lắng cho vận mệnh gia tộc, nhưng thực chất trong lòng ông lại thầm hài lòng trước sự hỗn loạn đang diễn ra, xem đây như bước đệm đầu tiên cho kế hoạch lớn hơn mà ông và Lâm Vĩnh Phát đã cùng nhau vạch định. Ông cố tình đưa ra vài gợi ý mơ hồ, thiếu tính xây dựng, khiến cuộc họp càng thêm rối ren thay vì tìm ra hướng giải quyết rõ ràng.

Anh Thư, đang phụ giúp dọn dẹp phòng họp gần đó, tình cờ nghe được toàn bộ nội dung cuộc họp căng thẳng. Cô nhớ lại những tài liệu mình từng xem qua trong chuyến công tác cùng Vĩnh Khang, đặc biệt là những điều khoản pháp lý mà chính cô đã phát hiện ra sai sót và được sửa chữa kịp thời trước khi ký kết hợp đồng.

"Xin lỗi cậu Cả, con có thể nói vài lời được không ạ?" Anh Thư rụt rè lên tiếng, dù biết đây là một hành động liều lĩnh có thể khiến cô bị chú ý không mong muốn.

Vĩnh Bách quay lại nhìn cô với vẻ ngạc nhiên xen lẫn khó chịu vì bị làm phiền giữa lúc căng thẳng. "Cô có việc gì?"

"Con nghe nói tin đồn liên quan đến hồ sơ pháp lý của dự án khu nghỉ dưỡng. Trước đây con có tham gia hỗ trợ cậu Hai kiểm tra tài liệu này, con nhớ toàn bộ các điều khoản đã được rà soát và chỉnh sửa kỹ lưỡng trước khi ký kết, hoàn toàn không có sai phạm như tin đồn nói. Nếu cậu cần, con có thể giúp tìm lại chính xác điều khoản nào đã bị người ta cố tình xuyên tạc." Anh Thư nói, giọng cô kiên định hơn hẳn vẻ rụt rè thường ngày.

Vĩnh Bách nhìn cô một lúc lâu, trong lòng vẫn còn chút hoài nghi nhưng tình thế cấp bách không cho phép anh chần chừ lâu hơn. "Được, cô giúp tôi việc này. Nếu cô nói đúng, đây có thể là cơ hội để phản bác tin đồn kịp thời."

Suốt cả buổi chiều và đêm hôm đó, Anh Thư cùng đội ngũ pháp lý của tập đoàn làm việc không ngừng nghỉ, rà soát lại từng điều khoản trong hợp đồng, đối chiếu với những gì tin đồn đang lan truyền. Cô chỉ ra chính xác đâu là những điểm bị xuyên tạc, cắt ghép có chủ đích để tạo cảm giác sai phạm nghiêm trọng, trong khi thực chất mọi thủ tục pháp lý đều đã được hoàn thiện đúng quy định.

"Đây, điều khoản này trong tin đồn nói rằng dự án chưa hoàn thành đánh giá tác động môi trường, nhưng thực tế báo cáo đánh giá đã được phê duyệt từ ba tháng trước, con còn nhớ rõ số hiệu văn bản vì chính con đã sắp xếp lại tài liệu này." Anh Thư chỉ vào màn hình máy tính, giọng cô tự tin và rành mạch đến mức khiến cả đội ngũ pháp lý dày dạn kinh nghiệm cũng phải trầm trồ.

Trưởng phòng pháp lý của tập đoàn, một người đàn ông trung niên dày dạn kinh nghiệm, ban đầu còn tỏ ra hoài nghi trước sự can thiệp của một cô giúp việc vào công việc chuyên môn phức tạp như vậy, nhưng chỉ sau vài phút quan sát cách Anh Thư trích dẫn chính xác số hiệu văn bản, đối chiếu ngày tháng phê duyệt và chỉ ra từng điểm bất hợp lý trong tin đồn, ông đã phải thay đổi thái độ hoàn toàn. "Cô học pháp lý ở đâu vậy? Cách phân tích của cô còn sắc bén hơn cả vài luật sư trẻ tôi từng đào tạo."

"Dạ, con chỉ nhớ những gì mình từng đọc qua thôi ạ, không dám nhận là giỏi giang gì cả." Anh Thư đáp, cố gắng giữ vẻ khiêm tốn nhưng không giấu được ánh mắt kiên định khi tiếp tục làm việc không ngừng nghỉ, tay lướt nhanh trên bàn phím, đối chiếu hết tài liệu này đến tài liệu khác.

Đến gần nửa đêm, cả đội đã hoàn thiện được một bộ tài liệu phản biện đầy đủ, chi tiết đến từng con số, đủ sức thuyết phục cả những đối tác khó tính nhất. Vĩnh Bách đích thân xem lại lần cuối trước khi cho phép gửi đi, không giấu được sự nể phục trước chất lượng công việc mà một đội ngũ vốn đang hoảng loạn lại có thể hoàn thành nhanh chóng đến vậy, phần lớn nhờ vào sự dẫn dắt âm thầm của cô gái giúp việc mà chính anh từng một mực nghi ngờ.

Nhờ những thông tin chính xác và kịp thời ấy, đội ngũ truyền thông của tập đoàn soạn thảo được một bài phản hồi chính thức đầy thuyết phục, đính kèm đầy đủ tài liệu chứng minh, gửi đến các đối tác và cổ đông ngay trong đêm trước khi tin đồn kịp lan rộng thêm gây thiệt hại nghiêm trọng hơn. Sáng hôm sau, tình hình đã ổn định trở lại, cổ phiếu của tập đoàn không những không sụt giảm mà còn tăng nhẹ nhờ sự minh bạch và phản ứng nhanh chóng.

Vĩnh Bách đứng nhìn Anh Thư đang gục xuống bàn vì kiệt sức sau một đêm thức trắng làm việc không ngơi nghỉ, trong lòng anh dâng lên một cảm giác phức tạp mà anh chưa từng trải qua trước đây đối với cô gái này. Anh nhớ lại tất cả những nghi ngờ, những lời buộc tội gay gắt mình từng dành cho cô, và giờ đây, chính cô lại là người đã cứu tập đoàn khỏi một cuộc khủng hoảng truyền thông nghiêm trọng mà không đòi hỏi bất cứ điều gì đáp lại.

"Cô làm tốt lắm." Vĩnh Bách nói, giọng anh có phần ngượng ngùng vì không quen với việc khen ngợi người khác một cách chân thành như vậy. "Tôi phải thừa nhận, tôi đã sai khi đánh giá thấp cô. Không phải ai xuất thân nghèo khó cũng thiếu năng lực và lòng trung thực."

"Con chỉ làm những gì mình có thể để giúp đỡ gia đình đã cho con cơ hội làm việc thôi ạ." Anh Thư đáp, giọng cô mệt mỏi nhưng chân thành.

Vĩnh Bách gật đầu, ánh mắt anh giờ đây đã hoàn toàn khác so với sự dò xét lạnh lùng ban đầu. "Từ nay, nếu có ai còn nghi ngờ cô vô cớ, họ sẽ phải trả lời trước mặt tôi trước tiên. Tôi tin rằng cô xứng đáng được đối xử công bằng hơn những gì cô đã nhận được từ khi bước chân vào nhà này."

Câu nói ấy khiến Anh Thư không khỏi xúc động, bởi cô hiểu rằng mình vừa có thêm một đồng minh quan trọng, một sự thay đổi mà cô chưa từng dám mơ tới khi lần đầu quỳ gối trước mặt người anh cả nghiêm khắc ấy trong buổi thẩm vấn đầy căng thẳng cách đây không lâu.

Khi Vĩnh Khang trở về biệt phủ ngay sau khi hay tin khủng hoảng đã được hóa giải, anh không khỏi bất ngờ khi nghe Vĩnh Bách tường thuật lại toàn bộ diễn biến, đặc biệt là vai trò then chốt của Anh Thư trong việc cứu vãn tình hình. "Anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải cảm ơn một người giúp việc vì đã cứu cả tập đoàn." Vĩnh Bách nói với em trai, giọng vẫn còn chút bỡ ngỡ trước sự thay đổi trong chính suy nghĩ của bản thân. "Cô ấy không đơn giản như vẻ ngoài đâu, em nói đúng."

Vĩnh Khang chỉ mỉm cười, không tiết lộ thêm bất cứ điều gì về sự thật đã được Anh Thư chia sẻ riêng với anh, chỉ thầm mừng trong lòng vì thấy người anh cả vốn cứng nhắc và đa nghi giờ đây đã có cái nhìn thiện cảm hơn nhiều đối với người con gái mà anh yêu thương. Đây chính là bước tiến quan trọng mà cả hai đều cần, một đồng minh vững chắc thêm trong hàng ngũ gia tộc, trước khi họ phải đối mặt với những thử thách còn cam go hơn nữa ở phía trước.

Cô không biết rằng, đằng sau cuộc khủng hoảng truyền thông vừa được hóa giải này, còn có bàn tay của Lâm Vĩnh Phát và Chu Bách Đình đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn tấn công quyết liệt hơn nhiều, nhắm thẳng vào chính bản thân cô.

Đã sao chép liên kết chương