Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Tối hôm đó, Vĩnh Khang xuống phòng kỹ thuật an ninh ở tầng hầm dinh thự, đích thân yêu cầu nhân viên phụ trách trích xuất toàn bộ dữ liệu camera trong khoảng thời gian ba ngày trước khi vụ mất trộm được phát hiện. Anh ngồi hàng giờ liền trước dãy màn hình, kiên nhẫn tua qua từng đoạn ghi hình, đối chiếu thời gian biểu làm việc của Anh Thư mà anh đã nắm rõ qua nhiều tuần quan sát.

Theo lịch trình thông thường, vào khoảng thời gian được cho là xảy ra vụ trộm, tức nửa đêm hai ngày trước khi phát hiện mất tích, Anh Thư đang ngủ trong phòng cùng chị Mai, được xác nhận qua camera hành lang khu nhà phụ ghi lại cảnh cửa phòng cô đóng kín suốt đêm không có bất kỳ chuyển động ra vào nào. Nhưng khi anh tua đến đoạn camera khu vực phòng ngủ chính của cha mẹ, nơi có lối dẫn đến tủ trang sức của mẹ anh, đoạn ghi hình bỗng nhiên bị nhiễu sóng kỳ lạ kéo dài đúng mười lăm phút, một khoảng thời gian vừa đủ để thực hiện một vụ trộm gọn gàng.

"Đoạn này bị lỗi từ khi nào?" Vĩnh Khang hỏi nhân viên kỹ thuật, giọng anh nghiêm nghị khác thường.

"Dạ, em cũng không rõ nữa cậu Hai, hệ thống báo lỗi tín hiệu nhưng không ghi rõ nguyên nhân, có thể do ai đó đã can thiệp vào bộ định tuyến trung tâm trong thời gian ngắn." Nhân viên kỹ thuật đáp, vẻ mặt bối rối vì đây là lần đầu tiên anh ta gặp phải tình huống này.

Vĩnh Khang gật đầu, trong lòng đã có linh cảm rõ ràng rằng đây không phải một sự cố kỹ thuật ngẫu nhiên, mà là hành động cố ý của một ai đó am hiểu hệ thống an ninh trong nhà, có khả năng tiếp cận phòng kỹ thuật mà không bị nghi ngờ. Anh yêu cầu kiểm tra thêm camera hành lang dẫn đến khu vực phòng kỹ thuật vào đúng thời điểm xảy ra sự cố nhiễu sóng, và phát hiện một bóng dáng quen thuộc xuất hiện thoáng qua, dù góc quay không đủ rõ để xác định danh tính chắc chắn, nhưng dáng đi và chiều cao lại gợi nhớ đến một người trong chính gia tộc.

Anh tiếp tục kiểm tra camera khu bếp chính vào thời điểm chiếc khóa cài được cho là đã bị đặt vào tủ đồ của Anh Thư, và xác nhận cô đang bận rộn chuẩn bị bữa tối suốt khoảng thời gian đó, hoàn toàn không có cơ hội rời khỏi khu bếp để lên khu nhà phụ cất giấu tang vật. Trong khi đó, camera hành lang khu nhà phụ lại ghi lại một bóng người lạ mặt, mặc trang phục tối màu, lảng vảng gần khu vực phòng của Anh Thư đúng vào khung giờ nghi vấn, trước khi rời đi một cách vội vã.

Vĩnh Khang lưu lại toàn bộ những đoạn video quan trọng ấy vào một thiết bị lưu trữ riêng, gương mặt anh trầm ngâm suy nghĩ suốt quãng đường trở về phòng làm việc. Anh chưa thể khẳng định chắc chắn ai đứng sau âm mưu này, nhưng linh cảm mách bảo anh rằng người đó phải có quyền lực và sự am hiểu nhất định về hệ thống an ninh trong nhà, một danh sách nghi vấn không quá dài trong toàn bộ biệt phủ.

Đêm đó, trước khi đi ngủ, Vĩnh Khang còn dành thêm thời gian gọi điện cho một người bạn cũ hiện đang làm trong lĩnh vực an ninh mạng, nhờ phân tích kỹ thuật đoạn nhiễu sóng bí ẩn để xác định xem liệu có phải do can thiệp thủ công từ bên trong hệ thống hay không. Kết quả xác nhận nghi ngờ của anh: đoạn nhiễu sóng ấy không phải lỗi kỹ thuật ngẫu nhiên, mà là do ai đó đã cố tình ngắt kết nối tạm thời bộ định tuyến trung tâm bằng một thiết bị chuyên dụng, đòi hỏi phải có hiểu biết nhất định về hệ thống an ninh của biệt phủ mới có thể thực hiện được một cách trơn tru như vậy.

Thông tin ấy càng củng cố thêm nghi vấn trong lòng Vĩnh Khang rằng thủ phạm thực sự không phải một người ngoài cuộc bình thường, mà phải là một người có vị trí và hiểu biết nhất định trong chính nội bộ gia tộc. Anh ghi chú lại cẩn thận mọi chi tiết, chuẩn bị tinh thần cho buổi họp gia đình vào sáng hôm sau, nơi anh sẽ phải trình bày sự thật một cách khéo léo để bảo vệ được Anh Thư mà không khiến bầu không khí gia đình trở nên căng thẳng quá mức cần thiết.

Sáng hôm sau, Vĩnh Khang triệu tập cả gia đình vào phòng khách lớn, mang theo thiết bị lưu trữ chứa những bằng chứng anh đã thu thập được. "Con đã kiểm tra kỹ camera an ninh suốt đêm qua, và có vài phát hiện quan trọng muốn trình bày trước cả nhà." Anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy quyền uy.

Anh cho chiếu lại đoạn video xác nhận Anh Thư đang ở trong phòng ngủ vào thời điểm xảy ra vụ trộm, cùng đoạn video cô đang làm việc trong bếp vào thời điểm chiếc khóa cài được cho là đã bị cất giấu. "Cô Thư hoàn toàn có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng cho cả hai thời điểm quan trọng nhất của vụ việc. Cô ấy không thể nào vừa lấy trộm vòng cổ, vừa mang khóa cài về cất giấu trong phòng mình khi đang có mặt ở nơi khác được."

Cả căn phòng xôn xao bàn tán. Vĩnh Bách nhíu mày nhìn vào màn hình, không thể phủ nhận tính xác thực của những đoạn video có dấu thời gian rõ ràng không thể chỉnh sửa. "Vậy còn chiếc khóa cài tìm thấy trong tủ đồ của cô ta thì sao? Chẳng lẽ tự nhiên bay vào đó được?"

"Đó chính xác là điều con muốn làm rõ tiếp theo." Vĩnh Khang đáp, cho chiếu tiếp đoạn video ghi lại bóng người lạ mặt xuất hiện gần phòng Anh Thư đúng vào khung giờ nghi vấn, cùng với đoạn nhiễu sóng bí ẩn tại camera phòng ngủ chính của cha mẹ anh. "Ai đó đã cố tình can thiệp vào hệ thống an ninh, lấy trộm vòng cổ, rồi cài đặt bằng chứng giả để đổ tội cho cô Thư. Đây là một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng, không phải hành động bộc phát của một người giúp việc bình thường."

Lâm Ngọc Dung đưa tay lên miệng, gương mặt bà đầy vẻ bàng hoàng. "Trời ơi, vậy là con bé bị oan thật sao? Ai lại có thể làm chuyện tàn nhẫn như vậy với một đứa trẻ vô tội chứ?"

Bách Đình đứng lặng trong góc phòng, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng ông. Ông cố giữ vẻ mặt bình thản, thậm chí còn lên tiếng phụ họa để tránh gây nghi ngờ. "Thật đáng lo ngại, nếu đúng là có kẻ xấu lợi dụng sơ hở an ninh trong nhà để hãm hại người khác, chúng ta cần điều tra thật kỹ lưỡng, không thể để yên chuyện này được."

"Cháu cũng nghĩ vậy, chú Đình." Vĩnh Khang đáp, ánh mắt anh lướt qua người chú của mình trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ sắc bén để khiến Bách Đình cảm thấy có chút lạnh sống lưng, dù anh không hề tỏ ra nghi ngờ trực tiếp. "Con sẽ tiếp tục điều tra sâu hơn để tìm ra kẻ đứng sau vụ việc này, đảm bảo công bằng cho tất cả mọi người trong nhà."

Vĩnh Bách thở dài, quay sang nhìn Anh Thư đang đứng lặng người vì xúc động, ánh mắt anh không còn giữ vẻ lạnh lùng khinh miệt như trước. "Tôi xin lỗi vì đã vội vàng nghi ngờ cô. Là người đứng đầu tương lai của gia tộc, tôi cần phải cẩn trọng hơn trước khi đưa ra bất kỳ kết luận nào."

Anh Thư cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má, không phải vì tủi nhục như trước mà vì cảm động trước sự công bằng bất ngờ nhận được. "Con cảm ơn cậu Cả, cảm ơn cậu Hai đã tin tưởng và giúp con minh oan."

Buổi họp kết thúc, mọi người dần giải tán, chỉ còn Vĩnh Khang nán lại nói chuyện riêng với Anh Thư trong hành lang vắng người. "Cô không cần phải cảm ơn tôi. Tôi chỉ đơn giản là không muốn nhìn thấy một người vô tội bị oan uổng." Anh nói, ánh mắt anh nhìn cô với sự chân thành sâu sắc hơn bao giờ hết. "Nhưng tôi cũng nhận ra rằng ai đó trong nhà này đang cố tình nhắm vào cô vì một lý do nào đó. Cô có biết vì sao không?"

Anh Thư khựng lại trước câu hỏi trực diện ấy, tim cô đập nhanh vì biết rằng mình đang đứng trước một lựa chọn quan trọng: tiếp tục che giấu, hay hé lộ một phần sự thật cho người đàn ông đã hai lần đứng ra bảo vệ mình không màng hậu quả. Cô nhìn vào đôi mắt kiên định ấy, cảm nhận được sự tin tưởng chân thành không hề pha lẫn toan tính, và trong lòng cô, ranh giới giữa bí mật cần giữ kín và sự thật cần được chia sẻ bắt đầu lung lay dữ dội hơn bao giờ hết.

"Con... con cũng không chắc chắn, có lẽ chỉ là con không may mắn thôi ạ." Cô đáp, giọng ngập ngừng, chưa đủ can đảm để bước qua ranh giới cuối cùng ngay lúc này, dù trái tim cô đang thôi thúc mãnh liệt muốn được trút bỏ gánh nặng bí mật đã đeo mang suốt bao tháng ngày qua.

Vĩnh Khang nhìn cô một lúc lâu, không ép buộc thêm, chỉ khẽ gật đầu như thể chấp nhận câu trả lời ấy, dù trong ánh mắt anh vẫn còn đọng lại sự tin tưởng rằng một ngày nào đó, cô sẽ sẵn sàng chia sẻ với anh tất cả những gì cô đang giấu kín. "Được, tôi sẽ không hỏi thêm nếu cô chưa sẵn sàng. Nhưng nếu có bất cứ điều gì khiến cô cảm thấy bất an, hãy nhớ rằng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và bảo vệ cô, bất kể chuyện đó là gì."

Câu nói ấy khiến Anh Thư suýt bật khóc lần nữa, không phải vì tủi thân mà vì cảm động trước tấm lòng bao dung vô điều kiện của người đàn ông trước mặt. Cô cúi đầu cảm ơn rồi quay người bước đi, nhưng trong lòng, hạt giống của một quyết định quan trọng đã bắt đầu nảy mầm: có lẽ đã đến lúc cô cần cân nhắc nghiêm túc việc chia sẻ một phần sự thật với Vĩnh Khang, trước khi kẻ thù giấu mặt trong bóng tối kịp ra tay một lần nữa với những thủ đoạn còn nguy hiểm hơn.

Đã sao chép liên kết chương