Chương 23
Chương 23 — Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế
Ba tuần sau lễ giỗ tổ đầy biến động, tập đoàn Chu Nguyên tổ chức một buổi tiệc trang trọng tại chính sảnh đường lớn của biệt phủ, quy tụ đông đủ họ hàng, cổ đông và đối tác kinh doanh, với mục đích chính thức công bố quyết định khôi phục danh dự và quyền lợi cho gia đình Tôn Đắc Nghĩa trước toàn thể giới kinh doanh thành phố Xuyên Giang.
Chu Vĩnh Toàn đứng trên bục phát biểu, giọng ông vang vọng khắp sảnh đường. "Kính thưa quý vị, hôm nay tôi muốn công bố một quyết định quan trọng. Nhằm bù đắp phần nào những mất mát mà gia đình cố nhân Tôn Đắc Nghĩa đã phải gánh chịu suốt hai mươi lăm năm qua, tập đoàn Chu Nguyên chính thức khôi phục lại phần cổ phần đáng lẽ thuộc về ông, chuyển giao toàn quyền sở hữu cho con gái duy nhất của ông, cô Tôn Anh Thư."
Chu Vĩnh Toàn tiếp tục bài phát biểu của mình, giọng ông trang trọng vang khắp sảnh đường được trang hoàng lộng lẫy bằng hoa tươi và đèn chùm pha lê. "Không chỉ vậy, tập đoàn Chu Nguyên còn quyết định thành lập Quỹ học bổng Tôn Đắc Nghĩa, dành cho những sinh viên tài năng ngành tài chính có hoàn cảnh khó khăn, như một cách để tưởng nhớ những đóng góp to lớn mà ông đã dành cho tập đoàn trong những năm tháng đầu tiên gây dựng cơ nghiệp. Đồng thời, chúng tôi cũng sẽ cho khắc lại tên ông vào bảng vàng những người sáng lập, đúng như vị trí xứng đáng mà ông đã bị tước đoạt một cách bất công."
Những tràng vỗ tay vang lên không ngớt, xen lẫn tiếng xì xào bàn tán đầy cảm động của các vị khách mời. Nhiều cổ đông lớn tuổi, từng biết đến câu chuyện của Tôn Đắc Nghĩa qua lời kể của thế hệ trước, không giấu được nước mắt trước sự công nhận muộn màng nhưng trọn vẹn này. Một vài phóng viên có mặt tại sự kiện vội vàng ghi hình, chuẩn bị cho những bài viết sẽ xuất hiện trên khắp các mặt báo kinh tế vào sáng hôm sau.
Tiếng vỗ tay vang lên rộn ràng khắp sảnh đường. Anh Thư đứng lặng người, không ngờ rằng mình lại nhận được một sự đền bù hào phóng đến vậy, vượt xa những gì cô từng mong đợi khi bắt đầu hành trình tìm kiếm sự thật đơn thuần vì danh dự chứ không phải vì tài sản.
"Con không cần phải nhận phần cổ phần này đâu ạ." Anh Thư nói khẽ với Chu Vĩnh Toàn sau buổi lễ, giọng cô ngập ngừng, tay vẫn còn run lên vì xúc động trước quyết định hào phóng mà ông vừa công bố trước bao nhiêu người. "Con đến đây chỉ để tìm lại sự thật, không phải để đòi hỏi tài sản của gia tộc."
"Đây không phải là ta ban ơn cho con, mà là quyền lợi chính đáng đáng lẽ cha con phải được hưởng từ hai mươi lăm năm trước." Chu Vĩnh Toàn đáp, giọng ông kiên quyết. "Hãy coi đây như một phần di sản mà cha con để lại cho con, dù muộn màng nhưng vẫn còn kịp."
Vĩnh Bách bước đến, đứng cạnh Anh Thư với vẻ mặt nghiêm túc khác thường. "Tôi muốn nói lời xin lỗi chính thức với cô, trước sự chứng kiến của cả gia đình." Anh nói, giọng anh trang trọng. "Ngay từ ngày đầu cô đặt chân vào biệt phủ này, tôi đã đối xử với cô bằng sự nghi kỵ và khắc nghiệt không đáng có. Tôi đã để định kiến về xuất thân che mờ khả năng nhìn nhận con người thật của cô."
"Cậu Cả không cần phải xin lỗi con nhiều đến vậy." Anh Thư đáp, mỉm cười nhẹ nhàng. "Trong hoàn cảnh của cậu, việc đề phòng người lạ xâm nhập vào gia tộc là điều hoàn toàn hợp lý. Con hiểu và không hề trách cậu." Cô còn nhớ rõ những ngày đầu quỳ gối giữa phòng khách lớn, run rẩy vì sợ hãi trước ánh mắt nghiêm khắc của người đàn ông này, nhưng giờ đây, khi nhìn lại, cô lại thấy biết ơn vì chính sự đa nghi thận trọng ấy đã buộc cô phải kiên trì tìm kiếm bằng chứng vững chắc hơn thay vì hành động vội vàng.
"Nhưng tôi đã sai, và tôi muốn sửa chữa điều đó." Vĩnh Bách nói, đưa tay ra bắt tay cô một cách trang trọng. "Từ nay, tôi mong chúng ta có thể xem nhau như người thân trong gia đình, không còn khoảng cách nghi kỵ như trước nữa."
Anh quay sang nhìn Vĩnh Khang, ánh mắt anh chứa đựng một sự thừa nhận thầm lặng. "Chú cũng phải cảm ơn em, vì đã đủ kiên định để bảo vệ cô ấy ngay cả khi anh là người đứng ra cản trở. Nếu không có sự sáng suốt của em, có lẽ anh đã phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn, đẩy một người vô tội ra khỏi mái nhà này chỉ vì định kiến của bản thân."
"Anh Cả cuối cùng cũng chịu thừa nhận sai lầm của mình, hiếm có lắm đấy." Vĩnh Khang đáp, giọng anh có chút trêu chọc hiếm hoi, khiến cả ba anh em cùng bật cười, một tiếng cười thoải mái mà từ lâu họ chưa từng có được với nhau kể từ khi phải gánh vác những trách nhiệm nặng nề của việc kế thừa một tập đoàn lớn.
Buổi tối hôm đó, sau khi khách khứa đã ra về, chỉ còn lại các thành viên trong gia đình quây quần bên bàn ăn ấm cúng. Đây là lần đầu tiên Anh Thư được ngồi ăn cùng cả gia đình họ Chu với tư cách một vị khách quý thực sự, không còn phải đứng phía sau bưng bê thức ăn như trước đây.
"Chị Thư giờ chính thức là người nhà rồi nhé." Vĩnh Phong nói, giọng anh vui vẻ rót thêm rượu vào ly của mọi người. "Từ giờ không cần phải giấu giếm gì với em nữa, có chuyện gì cứ nói thẳng ra, em sẽ giúp hết mình."
"Em lúc nào cũng vậy, chưa từng đòi hỏi biết rõ mọi chuyện mới chịu giúp đỡ người khác." Anh Thư đáp, nhìn Vĩnh Phong với ánh mắt trìu mến của một người chị dành cho em trai, lòng cô thầm cảm ơn số phận đã cho cô gặp được một người bạn vô tư và chân thành đến vậy giữa chốn thâm cung đầy toan tính này.
Lâm Ngọc Dung nhìn cảnh tượng ấm áp trước mặt, không kìm được nụ cười mãn nguyện, đôi mắt bà ánh lên niềm hạnh phúc giản dị của một người mẹ nhìn thấy các con mình quây quần hòa thuận. "Nhìn các con vui vẻ bên nhau thế này, ta cảm thấy như gia đình mình vừa tìm lại được một mảnh ghép đã thất lạc từ lâu."
Chu Vĩnh Toàn nâng ly, ánh mắt ông hướng về phía Anh Thư đầy trìu mến. "Ta muốn nâng ly chúc mừng cho sự trở về của con, và cho tình bạn giữa hai gia đình chúng ta cuối cùng cũng được hàn gắn trọn vẹn sau bao năm xa cách."
Mọi người cùng nâng ly, tiếng cười nói rộn ràng vang khắp phòng ăn, xóa tan hoàn toàn bầu không khí căng thẳng, nghi kỵ từng bao trùm biệt phủ này suốt nhiều tháng qua. Anh Thư ngồi giữa những người mà cô từng phải dè chừng, cảnh giác, giờ đây lại trở thành những người thân yêu thực sự, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết ý nghĩa của hai chữ "gia đình" mà cô đã khao khát tìm kiếm suốt cả cuộc đời mình.
Về phần Công ty Tân Phúc, sau khi mọi rắc rối pháp lý với gia tộc Lâm Phát được giải quyết dứt điểm, công ty nhanh chóng ổn định trở lại dưới sự điều hành trực tiếp của Anh Thư, với sự hỗ trợ tư vấn nhiệt tình từ đội ngũ chuyên gia tài chính của tập đoàn Chu Nguyên. Giới kinh doanh thành phố Xuyên Giang giờ đây nhắc đến cô không còn với sự tò mò về vụ mất tích bí ẩn ngày nào, mà với sự nể phục dành cho một nữ doanh nhân trẻ tuổi, bản lĩnh, đã dám đánh đổi tất cả để tìm lại công lý cho gia đình mình.
Chị Mai và bà Xuân, theo lời mời của Anh Thư, thỉnh thoảng vẫn đến thăm cô tại trụ sở mới của Công ty Tân Phúc, mang theo những câu chuyện phiếm về cuộc sống trong biệt phủ, khiến Anh Thư luôn cảm thấy như mình chưa từng rời xa những ngày tháng giản dị nhưng đầy ý nghĩa ấy, dù giờ đây địa vị và hoàn cảnh sống của cô đã hoàn toàn thay đổi.
Sau bữa tối, Vĩnh Khang đưa Anh Thư ra khu vườn sau biệt phủ, nơi ánh trăng dịu dàng chiếu xuống những luống hoa đang nở rộ. "Cô có hài lòng với mọi thứ đã diễn ra không?" Anh hỏi, giọng anh nhẹ nhàng.
"Con chưa từng dám mơ đến một kết thúc trọn vẹn như thế này." Anh Thư đáp, tựa đầu vào vai anh. "Con tìm thấy sự thật, tìm lại được danh dự cho cha mẹ, có thêm một gia đình mới, một người bạn trọn đời, và..." cô ngập ngừng, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh trăng, "...cả một tình yêu mà con chưa từng dám mơ tới."
Vĩnh Khang siết chặt tay cô, nụ cười trên môi anh dịu dàng hơn bao giờ hết. "Hành trình của chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu. Đây chỉ mới là khởi đầu cho một chương mới mà thôi."
Anh Thư ngước nhìn bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, lòng cô tràn ngập một sự bình yên mà cô chưa từng cảm nhận được trong suốt những năm tháng sống trong vỏ bọc của một nữ thừa kế cô đơn, phải đề phòng mọi toan tính vụ lợi xung quanh mình. Giờ đây, đứng giữa khu vườn ngát hương hoa, bên cạnh người đàn ông cô yêu thương và tin tưởng tuyệt đối, cô cảm thấy như mọi đau khổ, mất mát của quá khứ cuối cùng cũng đã được đền đáp xứng đáng.
"Con đường phía trước còn dài, nhưng con không còn sợ hãi nữa." Anh Thư nói khẽ, tựa đầu vào vai Vĩnh Khang. "Vì con biết mình không còn phải bước đi một mình."